Chương 638: Thấy là kinh ngạc


Quách Kim Bưu có tiền, hơn nữa là một nhà giàu mới nổi, cho nên hắn có thể tỏ ra nguy hiểm, tỏ ra sĩ diện, lần này lái một chiếc Labogini đến.
Chẳng qua, nhìn thấy người đứng ở cửa đón là một tiểu đệ, sắc mặt Quách Kim Bưu lập tức thay đổi, cái này không phải là Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám coi mình không ra gì sao?
Vì thế âm thầm nghiêm mặt nói với Thất Gia bên cạnh: "Thất Gia, xem ra Bạo Tam Lập không coi ngài ra gì, chỉ phái một tiểu đệ ra đón!"
Thất Gia nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lại nhìn chiếc xe xa hoa của Quách Kim Bưu, yết hầu giật giật, cuối cùng không nói gì.
Mình ra đời năm đó, mang theo một đám đàn em, mỗi ngày có cơm ăn là mừng lắm rồi, làm sao mà được như bây giờ? Tụi trẻ bây giờ sống rất khá giả, đi lại có xe xịn đưa đón, tay thì ôm người đẹp, ra ra vào vào thì có một đám tiểu đệ quanh người.
Mặc dù địa vị trên đường rất cao, nhưng Thất Gia lại rất nghèo, đúng vậy, thật sự rất nghèo! Thời điểm năm 83, lúc ông ta rửa tay gác kiếm, trong tay cũng chỉ có mấy vạn đồng!
Những năm thập niên tám mươi, một nhân viên công chức bình thường thì có lương bao nhiêu? Đến năm 90 thì mới xuất hiện khái niệm vạn nhiều hơn, cho nên khi đó, thời năm 80, mà có mấy vạn gửi ngân hàng thì phải nói là cực kì ghê gớm! Có thể nói là giàu nhất một phương rồi!
Nhưng đổi lại là bây giờ, mấy vạn đồng thật sự chẳng đáng là bao! Đúng vậy, ngay cả một căn phòng ở cũng không mua nổi! Quay đầu nhìn lại, đám tiểu đệ bình thường khi mình nhận vào bây giờ đều đã giàu hơn mình, làm cho Thất Gia ghen tị!
Tuy rằng những người này đều gọi ông là Thất Gia, nhưng có lợi ích gì? Cuộc sống của mình vẫn nghèo khổ như cũ. Niềm vui duy nhất của ông chính là những lúc hắc đạo xảy ra tranh cãi, thì đứng ra giải quyết mâu thuẫn, sau đó lấy một chút gọi là hiếu kính.
Rồi từ từ, Thất Gia cũng thay đổi bản chất, bên nào cho nhiều tiền hơn, thì giúp đỡ bên đó, cũng may là chưa có mâu thuẫn đặc biệt lớn, hơn nữa phần lớn mọi người đều tôn kính ông, cho nên cũng không so đo nhiều.
Mà bây giờ, Quách Kim Bưu đã đồng ý, khi chuyện thành công sẽ cho Thất Gia năm mươi vạn, Thất Gia liền động tâm! Năm mươi vạn, chậc chậc, làm xã hội đen bây giờ thật có tiền, nhớ lại cái thời của mình năm đó, muốn kiếm một hai vạn thôi cũng đã khó biết chừng nào!
Chẳng qua, lần này Thất Gia cũng đã nhìn ra, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám không chấp nhận chuyện này, cho nên cũng biết năm mươi vạn này không thể lấy!
Nhưng dù không lấy được, thì cũng phải tranh thủ, không còn cách nào, Thất Gia đành phải theo Quách Kim Bưu đến Bất Dạ Thiên lần hai.
Lần đầu tới, Bạo Tam Lập còn tự mình nhiệt tình ra nghênh đón, nhưng khi Thất Gia và Quách Kim Bưu nói ra điều kiện xong, sắc mặt Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám liền trở nên lạnh lùng, không cần đưa cái gì cả mà trực tiếp đuổi thẳng cổ ra ngoài.
Lần này đến, xem ra cũng không được gì! Thất Gia nhìn nhìn Quách Kim Bưu bên cạnh, lắc lắc đầu, haizzz, vì năm mươi vạn, mà thanh danh của mình xem như bị tên này chà đạp hoàn toàn!
"Thất Gia, mời ngài!" Tên tiểu đệ đã được Hầu Chấn Hám dặn trước, đối với Thất Gia vẫn tôn kính, nhưng đối với Quách Kim Bưu thì không cần phải kính gì cả: "Ông chủ Quách, mời!"
"Hừ!" Thất Gia không nói gì, nhưng Quách Kim Bưu lại hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu hỏi: "Bạo Tam Lập đâu? Kêu hắn ra đón tao!"
"Bạo tổng có khách quý, không thể ra được" Tên tiểu đệ cũng lạnh lùng đáp.
"Hầu Chấn Hám đâu?" Quách Kim Bưu nhướng mắt hỏi.
"Hầu tổng cũng đang tiếp khách quý!"
"Mẹ kiếp, Thất Gia ở đây không thấy sao?" Quách Kim Bưu nổi giận: "Khách quý nào có thể so với Thất Gia? Mẹ kiếp, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám không nể mặt Thất Gia sao?"
"Ông chủ Quách, xin ông nói chuyện chú ý một chút" Tên tiểu đệ trừng mắt nhìn Quách Kim Bưu: "Bạo tổng và Hầu tổng có thế nào, thì cũng không đến lượt ông nói!"
"Đis mẹ, xem mày làm được gì. Tao nói cái gì cũng không đến lượt một thằng như mày lên tiếng!" Quách Kim Bưu chửi ầm lên: "Con mẹ nó mày nói cái gì? Dám trả treo với tao? Tao chửi cha chửi mẹ mày đấy!"
Nói xong, Quách Kim Bưu giơ tay lên tính tát cho tên tiểu đệ này một cái, nhưng không ngờ một đống người không biết từ chổ nào nhảy vù ra, trong tay cầm toàn gậy sắt, nhìn chằm chằm vào Quách Kim Bưu.
Mà bốn tên bảo tiêu Quách Kim Bưu mang đến cũng vội vàng che trước mặt Quách Kim Bưu.
"Được rồi!" Thất Gia lên tiếng: "Nể mặt ta một chút, Quách Kim Bưu, ở địa bàn người ta, đừng xúc động!"
"Được, vậy tôi sẽ nể mặt ngài!" Quách Kim Bưu làm bộ rộng lượng nói, thật ra trong lòng hắn rất lo lắng, đây là địa bàn của người ta, còn hắn chỉ có bốn bảo tiêu thì làm được cái rắm gì!
"Ngu ngốc!" Tên tiểu đệ mắng một câu, sau đó mới nói với người phía sau: "Vậy nể mặt của Thất Gia!"
Lúc này, Quách Kim Bưu phẫn nộ đi theo bên người Thất Gia, và trong phòng họp trên lầu, cũng không thấy Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập đâu hết, không còn kiên nhẫn hỏi: "Bọn tao đã đến, tại sao Bạo Tam Lập còn chưa xuất hiện!"
"Con mẹ mày lỗ tai mày bị điếc hả?" Tên tiểu đệ vừa bưng trà lại nghe thấy, trực tiếp mắng: "Không phải vừa nói với mày sao? Báo ca và Hầu ca đều đang tiếp khách. Cái này, Thất Gia, mời ngài dùng."
"Tốt. tốt. cảm ơn." Thất Gia cũng chỉ là miệng cọp gan thỏ, bây giờ cái ông ta có, chỉ là hư danh mà thôi, cũng không có gì khác. Cho nên, nhìn thấy hai phía đàm phán mà không chịu nhịn nhau, cầm lấy chén trà mà tay run quá trời, cố gắng bình tĩnh uống một ngụm trà.
"Ồ, tôi còn tưởng là ai đến đây, không phải là Thất Gia sao? Hoan nghênh hoan nghênh!" Lúc này, Bạo Tam Lập đã đến, nhìn thấy Thất Gia, vội vàng nhiệt tình nói, nhưng trực tiếp ném Quách Kim Bưu qua một bên, không thèm nhìn.
Còn Hầu Chấn Hám đang đi bên cạnh Dương Minh, theo sát phía sau Bạo Tam Lập.
Dương Minh đi thẳng đến ghế chủ vị trong phòng họp, ngồi xuống, chẳng qua, Dương Minh vừa ngồi xuống ghế, thì Quách Kim Bưu lập tức không chịu nổi, chỉ vào Dương Minh nói: "Bạo Tam Lập, mày muốn gì? Chủ vị hẳn là phải để Thất Gia ngồi, hắn là ai?"
Bạo Tam Lập cũng không để ý đến Quách Kim Bưu, mà nói với Thất Gia: "Thất Gia, tôi thấy chuyện này ngài không nên xen vào. ngài cũng đã có tuổi rồi, lỡ như. chậc chậc, chắc là trái tim của ngài không chịu nổi đâu!"
"Đis mẹ, Bạo Tam Lập, mày khinh người quá đáng!" Quách Kim Bưu lập tức đứng dậy nói: "Tại sao mày dám nói chuyện với Thất Gia như thế? Cái gì mà không nên xen vào? Thất Gia là lão tiền bối mà những người như chúng ta tôn kính!"
"Có mâu thuẫn thì đương nhiên phải tìm đến Thất Gia để giải quyết rồi, đây là quy tắc giang hồ, ý của mày chính là muốn phá hủy quy tắc hả? Muốn coi tất cả bang phái của tỉnh là kẻ địch hả?"
Lời nói của Quách Kim Bưu nghe có vẻ khá là nghiêm trọng, lập tức biến Bạo Tam Lập trở thành người phá hủy quy tắc, làm cho hắn trở thành kẻ địch của tất cả bang phái.
"Quy tắc? Quy tắc này thằng nào đặt ra? Mày đặt hả?" Dương Minh đột nhiên cười lạnh nói: "Nơi này là Tùng Giang, không phải Cát Đốn, quy tắc của mày không dùng được ở đây! Mày mà còn sửa nữa, có tin tao chôn xác mày tại đây hay không?"
"Nói cái chó gì vậy? Mày là thằng chó đẻ nào?" Quách Kim Bưu nghe xong, nổi khùng lên mắng: "Quy tắc này là lão đại Đông Hải Tôn Hồng Quân đặt ra, sao, mày muốn đối nghịch với hắn hả?"
"Tao nói cho mày biết, mày không cần hù tao, vô dụng! Quách Kim Bưu tao không phải là thứ hèn nhát, cái lúc tao cầm đao chém người, mày còn chưa mặc quần nữa chứ đừng có sủa với tao!"
"Lần này tao đến đây, tao đã không chuẩn bị trở về tay không. Điều kiện của tao bọn mày muốn đáp ứng thì đáp ứng, không đáp ứng cũng phải đáp ứng! Đừng cho là tao mạnh miệng, nếu tao đã dám nói vậy, đương nhiên là có chuẩn bị trước, muốn uy hiếp tao? Thật sự là buồn cười!"
"Tao đã nói chuyện với Tôn lão đại, nếu bọn mày không đáp ứng, vậy chờ hai bang tụi tao chế tài bọn mày đi!"
Thật ra, Quách Kim Bưu cũng là do chột dạ nên mới chém gió kinh như vậy. Bởi vì hắn đã cảm thấy không khí hôm nay không ổn, không nói về thái độ của thằng đệ khi nãy, từ lúc Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám cùng người trẻ tuổi này bước vào, liền không biết đang làm cái gì, nhưng xem ý tứ của bọn họ, là cố ý muốn giam mình lại đây.
Quách Kim Bưu cũng hơi sợ! Cho nên hắn mới lấy Tôn Hồng Quân làm lá chắn, bởi vì thế lực của Tôn Hồng Quân ở tỉnh này có thể coi như là lớn nhất!
Nếu có Tôn Hồng Quân tham gia, hắn tin rằng đám người Bạo Tam Lập sẽ không dám làm gì mình!
Chẳng qua, lời này chỉ là phô trương thanh thế thôi, tuy rằng trước đó quả thật hắn đã đề cập chuyện này với Tôn Hồng Quân, nhưng thái độ của Tôn Hồng Quân không dứt khoát, cũng không nói sẽ ủng hộ hắn!
Quách Kim Bưu cũng hiểu được, Tôn Hồng Quân muốn làm ngư ông đắc lợi, xem long hổ tranh hùng với nhau, bên nào thắng thì giúp sức bên kia. Dù sao người ta cũng không nguyện ý tham gia vào chuyện này từ đầu.
Nhưng mà chém gió thì không tốn tiền, vì thế Quách Kim Bưu mặc sức mà chém.
"Hahaha. cười chết tao."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #638


Báo Lỗi Truyện
Chương 638/2205