Chương 624: Thù lao là một mỏ


Thấy Triệu Oánh chẳng những không giận, ngược lại còn muốn giải thích cho mình, Dương Minh cũng cảm thấy có chút xấu hổ. Dương Minh cảm kích nhìn Triệu Oánh, sau đó khẽ gật đầu, hai người nhanh chóng rời khỏi đám đông, đuổi theo Trần Mộng Nghiên.
"Mộng Nghiên" Dương Minh la lớn.
Trần Mộng Nghiên chạy không quá nhanh. Dù sao cũng là con gái, hơn nữa bây giờ đang đua lòng nên mắt hơi mơ hồ. Cho nên Dương Minh đuổi chưa được bao xa đã thấy Trần Mộng Nghiên.
Cũng không biết có nghe thấy tiếng kêu của Dương Minh hay không, Trần Mộng Nghiên cúi đầu không thèm để ý Dương Minh.
"Mộng Nghiên, em chờ chút." Dương Minh vội vàng chạy tới, ngăn trước mặt Mộng Nghiên.
"Tránh ra" Trần Mộng Nghiên nhìn Dương Minh một cái, sau đó nói.
"Em nghe anh nói. Mộng Nghiên" Dương Minh vội vàng nói: "Thực ra chuyện không giống như em nghĩ"
"Không nghe, không nghe, không thèm nghe" Trần Mộng Nghiên lấy tay che tai lại.
Lúc này Triệu Oánh đã chạy tới, nói với Trần Mộng Nghiên: "Mộng Nghiên, thật đó, chị và Dương Minh không có gì, đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn"
"Tôi tận mắt nhìn thấy, còn có thể là giả sao?" Trần Mộng Nghiên cười lạnh nói với Triệu Oánh: "Triệu Oánh. Chị cút ngay, tôi không muốn thấy chị nữa"
Trần Mộng Nghiên vốn không xúc động như vậy, nhưng lúc này tình cảm đè mất lý trí, hơn nữa nàng không muốn lễ phép với Triệu Oánh nữa. Ngay cả ông xã của người ta cũng cướp lấy, không đáng được tôn trọng.
"Mộng Nghiên. chị" Triệu Oánh cười khổ nói: "Mộng Nghiên, em tỉnh táo chút được không?"
"Tôi tỉnh táo? Tôi không tỉnh táo sao? Tôi cảm thấy mình rất tỉnh táo mà" Trần Mộng Nghiên khàn giọng nói: "Triệu Oánh, tôi không bao giờ muốn thấy chị nữa"
Vừa nói Trần Mộng Nghiên muốn rời đi, Triệu Oánh vội vàng giữ Mộng Nghiên lại.
"Buông ra, chị là người phụ nữ đoạt chồng người khác" Trần Mộng Nghiên hổn hển đẩy mạnh Triệu Oánh, làm Triệu Oánh lảo đảo. Dương Minh nhanh tay lẹ mắt vội vàng đỡ lấy Triệu Oánh. Mà Trần Mộng Nghiên cũng nhân cơ hội thoát được tay Triệu Oánh, bước nhanh đi.
"Trần Mộng Nghiên, em có phải hơi quá đáng không?" Dương Minh không nhìn được nữa, mở miệng mắng một câu. Nếu không phải mình phản ứng nhanh thì Triệu Oánh đã bị nàng đẩy ngã rồi.
"Phải không? Anh vì chị ta mà trách em?" Trần Mộng Nghiên quay đầu lại, mặt rất đau đớn, nước mắt rơi xuống, sau đó xoay người chạy thật nhanh.
"Dương Minh, Mộng Nghiên đang giận mà." Triệu Oánh vội vàng kéo Dương Minh: "Em đừng mắng Mộng Nghiên, hơn nữa chị cũng không sao mà"
"Nhưng, dù là tức giận cũng không thể đẩy người ta như vậy chứ" Dương Minh biết bây giờ Trần Mộng Nghiên đang rất giận, nhưng mà. Ai. Tính cách này của Trần Mộng Nghiên không biết bao giờ có thể sửa.
"Bỏ đi" Dương Minh lắc đầu nói: "Trước không để ý đến cô ấy nữa, để cô ấy tỉnh táo lại rồi nói" " Được rồi." Triệu Oánh thấy Dương Minh nói như vậy, cũng không biết nói gì nữa"
"
Triệu Oánh, xin lỗi, tính cách của Mộng Nghiên là như vậy" Dương Minh xin lỗi.
"
Hừ. lần này chị có thể giấu giúp em, chẳng qua lần sau em không được có ý đồ gì khác đó" Triệu Oánh hừ một tiếng rồi nói: "Đừng nghĩ chị không biết em nghĩ gì"
"
Cái này" Dương Minh có chút xấu hổ nói: "Không phải vừa nãy chị chủ động há miệng ra sao?"
"
A?" Triệu Oánh kinh ngạc nói: "Chị mở miệng gì chứ. Chị muốn nói chuyện với em mà."
"
A?" Dương Minh há hốc mồm: "Nhưng mà, lưỡi chị cũng động mà?"
"
Nói nhảm, nói chuyện với em chẳng lẽ lưỡi không động sao?" Triệu Oánh tức giận nói.
"
Ách." Dương Minh toát mồ hôi, không phải chứ? Như vậy cũng được? Chẳng lẽ mình nghĩ sai sao? Chẳng qua lúc đó Triệu Oánh cũng rất phối hợp với mình mà.
Dương Minh nhìn Triệu Oánh, thấy nàng đỏ mặt. Chẳng lẽ, Dương Minh thầm đoán suy nghĩ thật của Triệu Oánh. Chẳng qua cũng không dám dễ dàng mà hỏi, nếu không ai biết Triệu Oánh lấy lý do nào đó cho qua chuyện.
"
Dương Minh, về thôi." Triệu Oánh thở dài một tiếng rồi nói.
"
Em đưa chị về" Dương Minh gật đầu. Xảy ra chuyện này, hai người không có hứng thú mà chơi nữa.
Đưa Triệu Oánh về nhà, Dương Minh bắt taxi trực tiếp đi đến nhà Phương Thiên. Đi đến chỗ Phương Thiên có hai chuyện. Một là chuẩn bị cho cuộc xuất phát ngày mai, hai là nói chuyện mình bị người theo dõi ngày hôm qua với Phương Thiên.
Về phần tên Vương Đại Quang đen đủi kia bị đưa đến bệnh viện, nghe nói là rạn xương thì phải. Một thời gian không thể ngồi, không được đi, chỉ có thể ngồi ở trên giường.
"
Đến rồi à?" Dương Minh nhìn Dương Minh, lạnh nhạt nói.
"
Lão Phương, chú coi như đã về" Dương Minh cũng không khách sáo, đặt mông ngồi xuống ghế uống một ngụm nước, sau đó nói: "Sao, nước ngoài có gì vui không? Có tìm mấy cô gái phương tây về không?"
"
Cháu cảm thấy chú từng này tuổi rồi còn có thể được sao?" Phương Thiên trừng mắt nhìn Dương Minh rồi nói: "Đừng nói linh tinh, chuẩn bị xong chưa? Tối nay xuất phát"
"
Không phải ngày mai sao?" Dương Minh hỏi.
"
Qua 12 giờ đêm coi như ngày mai" Phương Thiên nói: "Đi sớm về sớm"
"
Được, không vấn đề gì" Dương Minh cũng không có chuyện gì liền gật đầu. Đây là lần đầu tiên hắn làm nhiệm vụ, trong lòng rất kích động.
"
Đây là tài liệu về mục tiêu. Cháu xem nhanh đi, nhớ, xem xong phải đốt đi" Phương Thiên vừa nói liền rút một tờ giấy trong đống báo rách ra đưa cho Dương Minh: "Thứ này tốt nhất là đừng mang trên người"
Dương Minh gật đầu. Là một sát thủ đủ tư cách sẽ không mang theo tài liệu liên quan đến mục tiêu theo người. Nói như vậy nếu bị người ta bắt, trên người có chứng cứ thì sao thoát thân được.
Nhận tài liệu, Dương Minh không dám qua loa mà chăm chú đọc.
. có thể là tên giả, nhưng từ khi ra ngoài vẫn luôn sử dụng tên này. Nơi sinh không rõ, tuổi không rõ, là một trong những trùm buôn ma túy lớn nhất thế giới.
Mặc dù tài liệu rất ít, chẳng qua có không ít ảnh, Dương Minh sau khi nhớ kỹ hình dáng của hắn, rồi gật đầu với Phương Thiên: "
Cháu nhớ rồi"
"
Nhớ đốt đi đó" Phương Thiên cầm lấy tài liệu trong tay Dương Minh, tiện tay ném vào trong lò lửa: "Theo tin tức thì mục tiêu sẽ xuất hiện trong một bữa tiệc tư nhân vào hai ngày nữa, trên một chiếc du thuyền xa hoa"
"
Chúng ta cần làm là lẻn vào đó, sau đó tìm cơ hội ra tay. Sau khi thành công phải lập tức thoát đi. Vì bối cảnh của mục tiêu rất sâu, không nên gây chuyện"
"
Ai muốn giết tên này" Dương Minh nhíu mày, tìm một sát thủ giải quyết trùm ma túy quốc tế thì sẽ phải rất dũng cảm.
"
Một chính phủ lâm thời ở Châu Phi, là kẻ tử thù với mục tiêu" Phương Thiên thản nhiên nói.
"
" Dương Minh không hiểu cái này, giết một tên trùm buôn ma túy không ngờ lại quan hệ đến một chính phủ lâm thời. Chẳng qua điều này cũng không sao, nếu Phương Thiên cảm thấy có thể làm, như vậy có thể làm. Dương Minh chỉ đơn thuần dựa theo ý của Phương Thiên là được.
Chẳng qua lần đầu tiên làm nhiệm vụ, Dương Minh không nhịn được hỏi: "
Lão Phương, nhiệm vụ lần này có thù lao không?"
"
Không có" Phương Thiên lắc đầu.
"
Hả?" Dương Minh kinh ngạc nói: "Gì chứ, chẳng lẽ làm công không?"
"
Chú làm cháu tập luyện nên nhận nhiệm vụ này" Phương Thiên bĩu môi: "nhiệm vụ đơn giản như vậy vốn không đáng để Vua sát thủ ra tay. Nhưng đây là lần đầu tiên cháu ra trận, nên chọn một việc đơn giản"
"
Thì ra là thế" Dương Minh gật đầu: "Chẳng qua cháu cảm thấy mình bị thiệt"
"
Ồ, chính phủ lâm thời kia đã đáp ứng chuyện này thành công sẽ cho chú một mỏ quặng kim cương. Cháu nếu có thể bán đi thì thử xem" Phương Thiên suy nghĩ một chút, rốt cuộc nghĩ ra gì đó rồi nói.
"
Cái gì? Mỏ kim cương" Dương Minh trợn mắt há mồm: "Không phải chứ, thứ này ư, chúng ta giàu to"
"
Cháu nghĩ rằng mỏ nào cũng có thể sinh ra kim cương sao? Cho dù có thể thì bán được bao nhiêu chứ" Phương Thiên không thèm để ý nói: "Rất nhiều mỏ là chết, hoặc được vài viên kim cương. Tốn rất nhiều sức như vậy làm gì. Hơn nữa ai thèm đến chỗ chim không thèm ỉa đó"
Dương Minh không biết nói gì, Phương Thiên thoạt nhìn rất nghèo sao lớn lối như vậy.
Có phải là quặng chết hay không thì phải nhìn sẽ biết? Trữ lượng kim cương mình nhìn cái không phải là thấy sao?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #624


Báo Lỗi Truyện
Chương 624/2205