Chương 620: Đổi loại khác


"Chị gọi em dậy rồi cong gì nữa, ha ha" Dương Minh cười nói: "Chờ em, lập tức đến ngay"
Triệu Oánh lặng lẽ dập máy, không khỏi cười khổ trong lòng. Tuy nói Dương Minh nhỏ hơn mình, chẳng qua mỗi lần đều là Dương Minh quan tâm đến nàng, làm cho Triệu Oánh tự động quên chênh lệch về tuổi giữa hai người, cũng không thể khống chế được tâm trạng của mình.
Triệu Oánh rất mâu thuẫn, không nên nên làm như thế nào cho phải. Ví dụ lần này về nhà khi mẹ hỏi bạn trai, trong đầu nàng lập tức hiện lên Dương Minh.
Vốn hôm nay nàng hoàn toàn có thể đợi đến trưa mới lên máy bay, không phải vất vả như vậy. Nhưng Dương Minh đã đồng ý dẫn nàng đi hội chùa, cho nên mới không chờ đợi được mua vé máy bay đi vào nửa đêm.
Bởi vì ngày mai phải lên trường báo danh, không có thời gian nên cần gấp như vậy.
Dương Minh dụi dụi mắt, đầu tiên gọi cho Hầu Chấn Hám, bảo hắn cho một tên đàn em đưa xe đến nhà mình. Dù sao mới nửa đêm Dương Minh cũng không muốn hành hạ Hầu Chấn Hám.
Hầu Chấn Hám vâng một tiếng. Hắn nói mình sẽ tự mình đến nhưng Dương Minh không đồng ý.
Gọi điện xong, Dương Minh đứng dậy rửa mặt, sau đó viết một tờ giấy cho bố mẹ nói mình đi đón bạn, sau đó Dương Minh đi xuống lầu.
Vốn tưởng một lát nữa Hầu Chấn Hám mới có thể đến, cho nên Dương Minh cũng chậm chạp một lát, kết quả vừa xuống lầu một đã thấy xe BMW dừng ở đó.
"Dương ca" Người xuống xe là Vương Kim Đức, Hầu Chấn Hám phái hắn tới. Tên này còn cảm thấy vinh hạnh. Hắn cũng mơ hồ biết được thân phận của Dương Minh, cho nên cảm thấy đi theo Dương Minh rất có tiền đồ.
"Ừ, là cậu à, có mệt không?" Dương Minh gật đầu.
"Không, em đầy tinh lực, không sao" Vương Kim Đức cười nói.
"Vậy thì đi, sân bay" Dương Minh lên xe.
Trên đường đi, Dương Minh lại ngủ một lát, mà Vương Kim Đức không dám thả lỏng mình. Đến sân bay, Vương Kim Đức cẩn thận khẽ đẩy Dương Minh rồi nói: "Dương ca, đến sân bay rồi"
"Ồ?" Dương Minh ngủ không sâu, Vương Kim Đức vừa dừng xe hắn đã tỉnh lại. Chẳng qua dù Dương Minh nhắm mắt vẫn thấy rõ mọi người xung quanh.
"Ở đây chờ tôi một lát, tôi đi đón người" Dương Minh mở mắt rồi nói.
"Vâng, Dương ca, có cần em đi cùng không?" Vương Kim Đức muốn mình làm người bưng bê hành lý.
"Không cần" Dương Minh khoát tay. Hắn gặp Triệu Oánh không muốn có người bên cạnh.
Vương Kim Đức thấy Dương Minh không muốn mang mình đi liền không nói gì. Hắn cũng khá thông minh, cũng hiểu Dương Minh có thể không tiện mang hắn theo.
Sau khi xuống xe Dương Minh trực tiếp chạy đến cửa ra dành cho hành khách trong nước. Ở đây nhiệt độ hơi thấp, Triệu Oánh mặc ít chắc lạnh lắm rồi.
Cho nên Dương Minh đâu dám chậm, rất nhanh tìm thấy Triệu Oánh đang ngồi trên ghế dài. Dương Minh vội vàng đi tới, nơi này có nhiều người tụm lại ngồi trên ghế nghỉ, đợi sáng sẽ có xe bus ở sân bay.
Dương Minh ngồi ở bên cạnh Triệu Oánh, chẳng qua nàng không mở mắt, tay giữ chặt hành lý của mình. Khó trách, ở sân bay nhiều người ra ra vào vào, chỗ bên cạnh thường xuyên bị người chiếm lấy.
Dương Minh cởi áo khoác ngoài nhẹ nhàng khoác lên người Triệu Oánh. Trước khi ra khỏi nhà Dương Minh đã cố ý mặc một chiếc áo ngoài này, hắn sợ Triệu Oánh lạnh.
"A" Triệu Oánh rất cảnh giác, cảm thấy có thứ gì đó trên người liền tỉnh dậy, trợn mắt nhìn. Triệu Oánh thấy Dương Minh đang ngồi cạnh mình, hơn nữa đang khoác áo lên người mình.
Triệu Oánh không khỏi cảm thấy hạnh phúc, nhỏ giọng nói: "Em đã đến"
"Em thấy chị ngủ, sợ chị lạnh nên khoác cho chị một cái áo, kết quả chị lại tỉnh" Dương Minh nói.
"Chị không ngủ mà, chỉ nghỉ ngơi chút" Triệu Oánh cười nói.
"Vậy chúng ta đi thôi, sân bay rất lạnh" Dương Minh nói.
"Được, mà em đến đây bằng gì?" Triệu Oánh hỏi.
"Bạn lái xe đưa em đến đây, cậu ta đang ở cửa" Dương Minh nói: "Đi, trong xe ấm lắm"
"Ừ, vậy mau đi thôi không người ta đợi lâu sốt ruột" Triệu Oánh nghe nói có bạn đợi ở bên ngoài liền vội vàng nói.
"Ha ha, không có gì" Dương Minh nói xong liền xách vali của Triệu Oánh lên: "Sao chị chỉ mang theo thế này thôi à?"
"Vậy còn mang gì nữa" Triệu Oánh nói: "Mẹ chị còn bảo chị mang theo mấy đồ đặc sản nhưng chị thấy không dùng đến. Bây giờ trong siêu thị gì chẳng bán"
"Nói cũng đúng, bây giờ không giống trước kia, mua gì cũng dễ" Dương Minh gật đầu.
Ra khỏi sân bay, Dương Minh dẫn Triệu Oánh ra xe.
"BMW? Của bạn em?" Triệu Oánh kinh ngạc nhìn chiếc xe trước mặt. Triệu Oánh tiếp xúc không nhiều với Dương Minh, cũng không hiểu bạn Dương Minh. Cho nên thấy một chiếc xe BMW không khỏi có chút kinh ngạc.
"Vâng, lên xe đi" Dương Minh cười cười mở cửa sau để Triệu Oánh vào. Mà mình cũng ngồi bên cạnh nàng.
Vương Kim Đức thấy Dương Minh và một người đẹp về liền ra vẻ đã hiểu, thầm nghĩ may mà mình không đi.
"Đi đâu bây giờ Dương ca?" Vương Kim Đức hỏi.
"Về thành phố rồi nói" Dương Minh nhìn đồng hồ sau đó nói thêm: "Bây giờ mới hơn 4 giờ, tìm khách sạn nào đó nghỉ lát"
"Về Bất Dạ Thiên được không?" Vương Kim Đức hỏi, theo hắn thấy không khách sạn nào tốt bằng nhà mình.
"Được, về Bất Dạ Thiên" Dương Minh gật đầu nói.
Dương Minh nói như vậy, Triệu Oánh không khỏi đỏ mặt, giống như là Dương Minh muốn dẫn nàng đến thuê phòng ở khách sạn vậy. Mặc dù Triệu Oánh biết khả năng này là không phải, nhưng không khỏi suy nghĩ đến cái đó.
Nhìn Triệu Oánh ở bên cạnh, Dương Minh có cảm giác muốn ôm nàng vào lòng. Nhưng Dương Minh cũng không biết suy nghĩ của Triệu Oánh. Cô ấy có giống mình không? Hay là chỉ là hơi thích? Chẳng qua có thể khẳng định bây giờ Triệu Oánh không có bạn trai. Nếu không nàng sẽ không lấy mình ra để làm bạn trai giả. Thậm chí có thể nói Triệu Oánh rất ít bạn khác giới.
Dương Minh thở dài một tiếng, nhắm mắt lại.
Xe dừng trước cửa Bất Dạ Thiên, Dương Minh và Triệu Oánh xuống xe. Vương Kim Đức chủ động xách đồ cho Triệu Oánh và Dương Minh.
Hơn nữa vì không ảnh hưởng Dương Minh và Triệu Oánh nói chuyện, hắn còn cố ý giữ khoảng cách nhất định với hai người.
Phòng thì Vương Kim Đức đã chuẩn bị trước. Hắn là trợ lý của Hầu Chấn Hám, cho nên ở Bất Dạ Thiên này đúng là dưới một người, trên vạn người.
Chẳng qua Vương Kim Đức lại hiểu sai quan hệ giữa Dương Minh và Triệu Oánh, trực tiếp chuẩn bị phòng tình nhân cho hai người. Hơn nữa hắn còn chuẩn bị cả BCS ở đầu giường nữa.
Vương Kim Đức vốn định chuẩn bị mấy đồ dùng khác, nhưng sợ Dương Minh khó chịu nên lại thôi. Chẳng qua đồ dùng cần thiết là Bcs kiểu gì cũng phải có.
Hắn không biết Dương Minh dùng loại nào nên chuẩn bị vài hộp.
Vương Kim Đức đúng là thông minh nên bị thông minh hại. Vương Kim Đức vốn định lấy lòng Dương Minh, kết quả thành ra tai hại.
Dương Minh chỉ nghĩ Triệu Oánh đi máy bay cả đêm, hơn nữa thời gian còn sớm nên nghỉ ngơi một chút. Nhưng Vương Kim Đức lại nghĩ Dương Minh không nhịn được nên muốn đến khách sạn.
Vì thế khi Dương Minh và Triệu Oánh vào phòng, Dương Minh thấy thứ ở đầu giường không khỏi tái mặt. Triệu Oánh tự nhiên cũng thấy thứ đó.
Nếu một hai cái thì thôi, nhưng Vương Kim Đức lại để cả vài hộp ở đó. Chỉ cần người có mắt là thấy.
Nhìn Vương Kim Đức đang cười cười đứng ở cửa, Dương Minh tức giận chỉ muốn đánh một cái. Dương Minh trừng mắt nhìn Vương Kim Đức, chỉ vào mấy hộp ở đầu giường rồi nói: "Cậu mua sao? Mau mang đi cho tôi"
"A?" Vương Kim Đức có chút sửng sốt, gãi gãi đầu nói: "Sao thế Dương ca, ngài không thích loại này? Ngài đừng giận, ngài cần loại khác thì để em đi mua"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #620


Báo Lỗi Truyện
Chương 620/2205