Chương 619: Triệu Oánh quay về


"Nên mà, đó là điều tôi nên làm" Lao Feng vội vàng nói.
Lúc này Vạn tổng mới biết thì ra Dương Minh là ân nhân cứu mạng của Lao Feng. Mà Phùng Vạn Giang cũng hiểu rõ tại sao Lao Feng lại tôn kính Dương Minh như vậy.
Chẳng qua trong lòng Phùng Vạn Giang lại có chút buồn bực, Dương Minh này sao giống Bạch mi đại hiệp thế chứ? Cứu người ở khắp nơi sao? Đầu tiên là mẹ Hầu Chấn Hám, sau đó lại đến Lao Feng.
Dương phụ sớm biết việc này, chẳng qua không hiểu về cách sống của người nước ngoài nên thấy Lao Feng nhiệt tình như vậy còn tưởng rằng bọn họ đều tốt với ân nhân.
Thực ra ai cũng kính trọng người cứu mạng mình, chẳng qua Lao Feng hơi quá một chút mà thôi.
Có Lao Feng ở giữa làm chiếc cầu, hợp đồng của xí nghiệp Tùng Giang căn bản không có cản trở, hơn nữa còn tốt hơn trước đây. Điều này làm Phùng Vạn Giang rất vui mừng, rất tự tin vào tương lai của xí nghiệp. Làm cho lão càng thêm vui mừng là Hầu Chấn Hám hứa để lão ở lại xí nghiệp. Mặc dù là làm thuê cho Dương phụ, nhưng lão không để ý cái này.
Theo Phùng Vạn Giang thấy lão Dương rất tốt, làm việc dưới tay lão cũng tốt mà. Hơn nữa Dương Minh lại quan hệ với Lao Feng, xí nghiệp muốn không phát triển cũng khó khăn.
Về phần các chuyện sau đó sẽ do Phùng Vạn Giang và Vạn tổng thương lượng. Lúc này Vạn tổng đã thay đổi thái độ, mặt luôn tươi cười.
Tan tiệc Lao Feng muốn đưa Dương Minh về nhà. Dương Minh cũng không có biện pháp chỉ có thể đồng ý mà thôi. Hắn cũng hiểu suy nghĩ của Lao Feng. Lao Feng sợ Dương Minh biến mất.
Nhưng Lao Feng lại không suy nghĩ xí nghiệp còn đó, hơn nữa đang hợp tác với công ty của Lao Feng, Dương Minh nếu muốn chạy cũng đâu thể chạy. Trực tiếp dừng hợp tác, Dương Minh không phải xuất hiện sao?
Dương Minh thực ra nghĩ oan cho Lao Feng. Lao Feng đúng là không có ý đó. Đưa Dương Minh về nhà chỉ vì tôn kính sư phụ mà thôi.
Sau khi Dương Minh về nhà, Dương phụ rất nghiêm túc gọi Dương Minh vào phòng mình.
- Đại Minh, con có phải có nhiều chuyện không nói với bố mẹ?
Dương phụ móc một điếu thuốc trong túi ra, chuẩn bị hút một điếu.
Dương Minh móc nửa bao Trung Hoa trong túi ra đưa cho Dương phụ: "Bố, bố hút thuốc này đi, sau này đừng hút loại thuốc đó"
Dương phụ gật đầu không nói gì, cầm lấy điếu thuốc trong tay Dương Minh đưa cho, châm điếu thuốc. Dương Minh từng có một thời gian sa đọa, hút thuốc, uống rượu vì thế Dương phụ cũng hiểu rõ.
"Cũng không có gì ." Dương Minh thở dài một tiếng sau đó nói: "Bố, bố muốn biết gì?"
"Hầu Chấn Hám kia, bố nghe giám đốc Phùng nói là người trên đường hả?" Dương phụ nhíu mày: "Sao con lại quen cậu ta như vậy? Con không biết cậu ta làm gì sao?"
"Bố, con không phải đã nói với bố là con từng cứu mẹ Đại Hầu sao?" Dương Minh cười nói: "Hơn nữa người xã hội cũng không như bố nghĩ đâu. Cũng không sợ bố biết, năm đó con cũng từng có một thời gian mà"
"Bố biết là như vậy, nên mới không muốn con tiếp xúc nhiều với bọn họ" Dương phụ lắc đầu nói: "Bố sợ con lạc lối.
"
Lạc lối" Dương Minh có chút bất đắc dĩ nói: "Bố, xã hội bây giờ là như vậy. Bố không có chút quan hệ xã hội thì muốn làm gì cũng khó khăn. Trừ phi bố muốn làm trong xí nghiệp cả đời"
"
Bố biết Tùng Giang chúng ta bây giờ có bao nhiêu người kinh doanh muốn có quan hệ với Đại Hầu không? Lấy bác ra mà nói, bác không phải là người hợp tác với Đại Hầu sao? Khu giải trí mà bác mở ra có hơn 50 % là của đám Đại Hầu"
"
Cái này bố biết, nhưng mà." Dương phụ mặc dù cố chấp nhưng cũng không phải không nghe người ta khuyên, nhát là những thứ đã nghe thấy gần đây, cũng biết mình trước đây không được. Sau này làm chủ tịch sẽ phải thay đổi bản thân, làm cho mình khéo đưa đẩy một chút.
"
Bỏ đi" Dương phụ nói: "Bố hiểu rõ ý của con, sau này bố sẽ cố thay đổi mình một chút. Xem ra suy nghĩ trước đây của bố đã không thích hợp với xã hội này"
"
Đúng thế, bố, bố quá thành thật, bố nghĩ quan hệ giữa người và người quá đơn giản" Dương Minh nói: "Chẳng qua thực ra bố vui là được rồi. Bên này có con làm chỗ dựa cho bố mà, bố muốn thế nào cũng được. Ở Tùng Giang này, con sẽ làm bố được thuận lợi"
"
Ha ha, thằng bé này" Dương phụ nghe xong không khỏi Cười cười một tiếng: "Anh bây giờ có năng lực rồi, cũng có thể làm chỗ dựa cho bố"
Dương Minh cũng thầm than trong lòng, từ sau khi có được dị năng đến nay, bây giờ đã là một năm như cả một đời. Mình trước kia căn bản không thể cứng đối cứng với Vương Tích Phạm, vậy mà bây giờ.
"
Cũng không biết thằng bé này sao lại nghĩ thoáng ra như vậy, cũng may mắn hơn" Dương phụ cũng có chút kỳ quái, thằng con vốn không ra gì của mình bây giờ lại hiểu chuyện như vậy.
"
Ha ha, con cũng không biết nữa" Dương Minh cười nói: "Lão Đại trên đường Tùng Giang chúng ta bây giờ ngoại trừ Hầu Chấn Hám ra còn có Bạo Tam Lập, con quan hệ với người này cũng được. Cho nên , bố, bố cứ yên tâm mà làm, bây giờ bố có quan hệ cả hai phía"
"
Bố sao có quan hệ đó chứ?" Dương phụ có chút kỳ quái nói.
"
Đương nhiên là bố vợ của con, thông gia của bố mà" Dương Minh cười nói.
"
Thằng bé này đứng gây phiền phức cho lão Trần" Dương phụ vội vàng nói: "Đúng, sao con lại biết Bạo Tam Lập kia?"
"
Lần trước ở trong trại tạm giam, ở chung một phòng" Dương Minh nói: "Cứ như vậy mà quen, quan hệ cũng được. Bố, bố cũng biết ở nơi đó nếu không kết bạn với phạm nhân khác thì sẽ bị ăn đòn"
Dương phụ gật đầu. Lão cũng hiểu điều này. Nếu có quan hệ căng thẳng với người cùng phòng, như vậy chờ bị khi dễ đi. Dương phụ nói: "
Coi như con may mắn. Chỉ là cô bé Lâm Chỉ Vận kia. đúng, con có tin tức của cô bé đó không?"
Dương phụ nói làm Dương Minh không khỏi ngây ra. Chuyện với Lâm Chỉ Vận, hắn chưa định nói với gia đình. Bởi vì vừa nói một Lam Lăng, bây giờ lại thêm một Lâm Chỉ Vận, có vẻ mình quá.? xem ra chuyện này chỉ có thể từ từ, vì thế Dương Minh nói: "
Chưa có ạ, chẳng qua con sẽ lưu ý"
Hai bố con lần đầu tiên nói chuyện với nhau như vậy. Lúc này Dương phụ mới thật sự coi Dương Minh là người trưởng thành.
Hai người lại trao đổi về công việc của xí nghiệp, Dương Minh chủ trương buông tha các hạng mục hiện nay của xí nghiệp, đào thải mấy dây truyền cũ.
Việc này nếu làm tốt sẽ khiến xí nghiệp kiếm được nhiều tiền hơn. Mà Dương phụ cũng đang suy nghĩ, có lẽ Phùng Vạn Giang cũng sẽ nghĩ như vậy.
Dương Minh không cảm thấy quá hứng thú với ngành này, đây không phải là trọng điểm phát triển của hắn, chỉ làm cho Dương phụ vui mà thôi. Dương Minh cũng rất vui, đây là lần đầu tiên bố vui vẻ như vậy, ngay cả khi mình thi đỗ đại học, bố cũng không cao hứng như thế.
Một đêm không nói gì, sáng hôm sau mới tờ mờ sáng điện thoại di động của Dương Minh đã vang lên. Dương Minh còn tưởng rằng là ai nháy máy, không để ý.
Bởi vì rất nhiều người gọi trêu nhau vào lúc bốn năm giờ sáng như vậy, làm cho người ta tỉnh lại còn nghĩ là bạn gọi, lúc đó mình ngủ say nên không nghe thấy tiếng điện thoại di động vang lên.
Nhưng điện thoại di động không phải vang một lần là dừng, mà là liên tục vang lên.
"
Ai đó?" Dương Minh mơ mơ màng màng nghe điện.
"
Là chị, Triệu Oánh" đầu bên kia truyền ra giọng nói ngọt ngào.
Dương Minh có chút sửng sốt, tỉnh lại không ít: "
Triệu Oánh? Chị đang ở đâu? Sớm như vậy đã gọi điện rồi?"
"
Chị đang ở sân bay. Bây giờ không bắt được taxi, mà xe bus ở sân bay phải đến bảy giờ mới có" Triệu Oánh nói: "Chị hơi lạnh, lại không biết nên làm như thế nào, vì thế gọi cho em"
"
Ồ, chị mặc ít áo à?" Dương Minh hỏi.
"
Trên máy bay không lạnh, huống hồ chị ở bên kia rất ấm áp, bên chị không khác gì mùa thu mà" Triệu Oánh nói: "Chị không mang theo áo khoác ngoài, để ở nhà"
"
Chị chờ đó, em đến đón chị" Dương Minh không hề suy nghĩ.
"
Ồ, không phiền em chứ, mới 3 giờ mà" Triệu Oánh lại có chút xấu hổ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #619


Báo Lỗi Truyện
Chương 619/2205