Chương 617: Vạn tổng tới


"Làm việc? Tôi đi làm việc, không phải chúng ta." Dương Minh lắc đầu.
"Không có gì, sư phụ, ngài làm việc không phải cần người làm chân chạy sao, tôi làm chân chạy cho ngài" Bây giờ suy nghĩ của Lao Feng chính là mong Dương Minh làm xong việc rồi sau đó chính thức nhận hắn làm đồ đệ.
"Vậy tùy lão" Dương Minh bất đắc dĩ nói, trong lòng lại thầm cao hứng. Có người này ở bên cạnh, vậy xí nghiệp Tùng Giang không có vấn đề gì rồi.
Lao Feng thấy Dương Minh đã đồng ý, lập tức vẫy vẫy đuôi đi theo như sợ Dương Minh chạy mất vậy. Mặc dù Dương Minh bây giờ đã đáp ứng nhận hắn làm đồ đệ, nhưng đây chỉ là lời nói, dù sao vẫn chưa chính thức dâng hương thu đồ đệ mà. Hơn nữa Dương Minh đã nói phải khảo sát một chút, cho nên trong lòng Lao Feng vẫn có chút hồi hộp.
Tuy nói nhân sĩ võ lâm một lời nặng tựa núi, nhưng Dương Minh không phải còn chưa chính thức nhận lão làm đồ đệ sao? Lao Feng hiển nhiên không dám khinh thường.
"sư phụ, bây giờ ngài muốn đi đâu?" Lao Feng hỏi.
"Tôi đang ăn cơm với bố tôi và bạn của ông, lão đi theo tôi" Dương Minh nói.
"Tốt, tôi đi gặp sư gia" Lao Feng không biết khách sáo là gì, trực tiếp đáp ứng.
Dương Minh vốn định gọi Lao Feng đi cùng, cho nên cũng không nói gì mà dẫn Lao Feng đi tới phòng Vip trên lầu. Trên mặt Lao Feng mặc dù có vết bầm tím, nhưng không hề cảm thấy có gì không ổn đi vào phòng. Dương phụ thấy Lao Feng không khỏi có chút kỳ quái nói: "Đại Minh, vị này là"
Nếu là bình thường thì Dương phụ cũng không thấy lạ như vậy, nhưng tình huống bây giờ lại khác. Mặt Lao Feng đang bầm tím, như một tên nghèo đói vậy.
"Bố, cài này con không biết nên nói như thế nào" Dương Minh không biết giới thiệu như thế nào: "Coi như bạn của con đi"
"Sư gia." Lao Feng vừa định mở miệng nói nhưng thấy Dương Minh đang trừng mắt nhìn mình, vội vàng sửa lời: "Cái này. cái này"
Lao Feng đúng là có chút khó xử. Hắn gọi Dương Minh là Dương tiên sinh, cho nên không thể gọi Dương phụ là Dương tiên sinh được. Theo lý thuyết Dương phụ là bố của sư phụ, nhưng nhiều tuổi như vậy thì Lao Feng không thể gọi Dương phụ là ông được.
Lao Feng mặc dù biết tiếng Trung Quốc, nhưng lúc này cũng đang không biết nên gọi như thế nào.
"Gọi bố tôi là lão Dương đi" Dương Minh nói.
"Lão Dương." Lao Feng vội vàng bắt tay Dương phụ rồi nói: "Gọi tôi là Lao Feng"
"Ồ . chào ông" Dương phụ không biết người này làm gì nhưng từ lễ phép nên bắt tay.
Lao Feng lại xoay người nhìn Phùng Vạn Giang. Phùng Vạn Giang không biết Lao Feng làm gì nhưng vẫn lễ phép bắt tay.
"Lao Feng, lão gọi điện cho công ty tập đoàn ô tô cùng đi với lão, gọi người đó mang theo Vạn tổng kia tới đây" Chờ Lao Feng ngồi xuống, Lao Feng tùy ý nói với Lao Feng.
"Được" Lao Feng không hề suy nghĩ gật đầu đáp ứng. Theo Lao Feng thấy sư phụ phân phó, chỉ cần hắn có thể làm thì nhất định sẽ làm, làm không được cũng phải nghĩ biện pháp mà làm.
Dương Minh nói làm Dương phụ và Phùng Vạn Giang rất kinh ngạc, đều nhìn Dương Minh với ánh mắt dò hỏi.
Lao Feng không nói nhiều, trực tiếp rút điện thoại di động ra gọi. Sau đó dùng giọng Ý nói với vẻ ra lệnh: "Frankie, bây giờ mang theo tên Vạn tổng khu vụ Trung Quốc, lập tức đến phòng 601 Bất Dạ Thiên"
Không biết Frankie bên kia nói như thế nào, nhưng Lao Feng dập máy rồi nói với Dương Minh: "Dương tiên sinh, bọn họ lập tức sẽ tới"
"Bố, chú Phùng, con giới thiệu một chút. Vị này chính là Lao Feng – người khống chế cổ phần của tập đoàn ô tô. ở Châu Âu. Tập đoàn. ở Trung Quốc chúng ta là công ty con trong tay Lao Feng" Dương Minh nói.
"Hả" Phùng Vạn Giang cả kinh, vội vàng đứng dậy cung kính nói: "Ông Leng."
"Chú Phùng, chú không cần khách khí với Lao Feng như vậy, có yêu cầu gì cứ nói" Dương Minh thản nhiên nói.
"Đúng, đúng, với quan hệ giữa tôi và Dương tiên sinh, các người có chuyện gì cứ nói, tôi nhất định làm được" Lao Feng vội vàng nói: "Là người một nhà mà"
Nghe xong Lao Feng nói, Phùng Vạn Giang lại bắt đầu nghi ngờ. Không phải chứ? Tên này không phải là tên lừa đảo đó chứ? Người khống chế cổ phần tập đoàn ô tô . rất cao quý mà. Chỉ riêng tên Vạn tổng của công ty con đã ra vẻ ta đây, đây còn có địa vị cao hơn cả Tổng giám đốc tập đoàn, sao có thể thân thiện như vậy?
Đây cũng không phải điều quan trọng, làm cho Phùng Vạn Giang nghi nhất là mặt Lao Feng bị thương, nhìn như thế nào cũng không phải nhân vật lớn. Vì thế Phùng Vạn Giang nhỏ giọng nói với Dương phụ: "Lão Dương, sao tôi lại cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng? Tên Lao Feng có phải kẻ lừa gạt không? Dương Minh nhỏ tuổi có phải bị lừa không?"
Nghe Lao Feng nói như vậy, Dương phụ cũng bắt đầu nghi ngờ, gật đầu nói: "Tôi cũng cảm thấy có chút kỳ quái. Lao Feng nói tiếng Trung Quốc rất được. không được, tôi phải nói chuyện với Đại Minh"
"Chuyện này cần phải hỏi, không thể bị lừa" Phùng Vạn Giang dặn dò.
Dương phụ đứng dậy sau đó vẫy vẫy Dương Minh: "Đại Minh, con ra ngoài với bố một chút. Bố có việc cần nói"
"Ồ?" Dương Minh đứng dậy sau đó đi theo ra ngoài: "Bố, bố muốn nói gì? Sao không ở trong phòng mà nói"
"Đại Minh, Lao Feng kia con quen như thế nào vậy?" Dương phụ rất nghiêm túc nói.
"Bố . bố nghi ngờ thân phận của Lao Feng?" Dương Minh sửng sốt.
"Đúng, Đại Minh, Lao Feng này rất đáng nghi" Dương phụ nói: "Giám đốc Phùng cũng nói Lao Feng thoạt nhìn không phải người có tiền"
"Bố, ngài thấy lão ta có vẻ nghèo, lại thân thiện, không giống tên Vạn tổng kiêu ngạo kia hả?" Dương Minh cười nói.
"Ừ" Dương phụ gật đầu.
"Bố, con nói thật với bố vậy. Thực ra Lao Feng vừa bị hai tên bắt cóc khống chế ở phòng bên dưới. Con và Hầu Chấn Hám đã cứu lão ta, cho nên lão ta rất cảm kích con, nên thân thiện với mọi người là bình thường. Mà lão ta mới chạy ra từ nguy hiểm, mặt mũi bị như vậy cũng là bình thường" Dương Minh cười giải thích.
"Thì ra là vậy" Dương phụ gật đầu nói: "Nếu như vậy thì bố yên tâm rồi. Đúng, hai tên bắt cóc đâu?"
"Bị Hầu Chấn Hám đưa đến cục cảnh sát rồi" Dương Minh nói: "Bố, lát nữa tên Vạn tổng kia đến, bố sẽ rõ mà"
Đang nói chuyện thì thấy Vạn tổng mặt mũi bầm dập và một người nước ngoài vội vàng đi về phía này. Vạn tổng thấy Dương Minh thì rất tức giận, chỉ vào Dương Minh mà nói: "Thằng ranh, thì ra mày cũng ở đây. Giỏi lắm, mày có giỏi thì đừng đi. Người tao tìm lập tức sẽ đến, xem có giết mày được không" Người nước ngoài sa sầm mặt hét lên với Vạn tổng một câu. Vạn tổng lập tức trở nên thành thật, mặt mày nịnh bợ về bên cạnh người kia, nhỏ giọng nói vài câu.
Tên này hừ lạnh một tiếng nhấc chân đi vào phòng 601. Vạn tổng lại trong nháy mắt Dương Minh đầy tức giận.
Dương Minh không thèm để ý, ngay cả Dương phụ cũng hiểu Vạn tổng không cao cao tại thượng như vậy. Dương phụ bây giờ đã tin vào thân phận của Lao Feng, bởi vì Frankie và Vạn tổng quả thật đã tới đây.
Vạn tổng vừa vào phòng, Dương Minh và Dương phụ liền cười cười đi theo. Vạn tổng đang nghĩ hai thằng này xong rồi? Chẳng qua vì thể hiện mình lợi hại trước mặt với ông chủ, Vạn tổng lớn tiếng mắng: "Hai tên này, cút ra ngoài cho tao"
Nhưng lời này mới nói được một nửa. Bởi vì người ngồi bên cạnh Lao Feng lại là tên giám đốc Phùng của xí nghiệp ô tô mới gặp.
Quay đầu lại thì thấy Lao Feng nhiệt tình đứng lên nhường chỗ cho Dương Minh. Đầu Vạn tổng lập tức ong ong lên. Chuyện gì xảy ra thế này?
Chẳng lẽ mình uống nhiều nên hoa mắt. Nhưng Vạn tổng dụi mắt thấy vẫn là thật. Lao Feng không ngờ lại cung kính với Dương Minh như vậy.
"Ông Leng, xin hỏi ngài gọi tôi đến đây là có gì cần sai bảo?" Frankie theo Vạn tổng thấy thì cao cao tại thượng, nhưng lại tôn kính với Lao Feng như vậy. Mà Lao Feng lại cung kính với tên Dương Minh kia.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #617


Báo Lỗi Truyện
Chương 617/2205