Chương 616: Thân thế của Lao Feng


Hành động này của Lao Feng càng làm cho Dương Minh ngạc nhiên, nhíu mày nói: "Lão già, đừng có nói đùa. Tôi cứu lão là bởi vì quán này có chút quan hệ với tôi. Mau đứng lên, tôi không có thời gian dây dưa với lão"
"Không . đại hiệp, ngài nhất định phải thu tôi làm đồ đệ" Lao Feng học được cách bái sư trên Tv, nước mắt nước mũi chảy xuống: "Tôi không ngại ngàn dặm đến Trung Quốc chính là vì bái sư mà, vì học công phu Trung Quốc. Đại hiệp, ngài nếu không đồng ý, tôi sẽ quỳ không dậy"
Dương Minh nhìn tên da trắng trước mặt, đúng là không biết nói gì cho phải, sao lại cố chấp như vậy chứ.
"Lão đứng lên đi, có chuyện gì thì lát nữa nói" Dương Minh nói một câu lấy lệ.
Lao Feng thấy Dương Minh không có ý lập tức đáp ứng nhưng cũng phải đứng dậy. Lao Feng cũng nghe nói quá trình bái sư rất phức tạp. Người có võ công cao khi thu đồ đệ luôn cần phải khảo sát nhân phẩm và tư chất của đồ đệ. Người ta nói sư phụ như cha, đồ đệ như con mà. Cho nên sư phụ thu đồ đệ phải cẩn thận suy xét, không thể dễ dàng thu đồ đệ mà.
Nếu không đồ đệ kém cỏi thì xong rồi. Cho nên Lao Feng cũng nghĩ thông suốt, không gấp nữa. Theo lão thấy thì bái sư cũng phải có lòng thành. Không phải có câu có chí sẽ làm nên sao? Còn có một câu trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ người không có lòng. Cho nên Lao Feng quyết định từ từ thể hiện, không tin Dương Minh không thu hắn làm đồ đệ.
Thấy Dương Minh xoay người ra khỏi phòng, Lao Feng liền vội vàng cung kính đi theo. Dù sao Lao Feng đã có quyết định, Dương Minh đi đến đâu, hắn đi theo đến đó.
Đi theo đâu có phạm pháp gì. Hơn nữa Dương Minh là cao nhân, nhất định không thèm so đo với mình.
"Quyết tâm, nhất định sẽ thành công" Lao Feng lẩm bẩm rồi đi theo. Hầu Chấn Hám thấy thế không khỏi trợn mắt há mồm. Lão già này mặt mũi bầm dập mà còn vui vẻ như vậy sao? Người nước ngoài đúng là thật khỏe mạnh.
Hầu Chấn Hám lắc đầu ở trong phòng đợi đàn em báo cáo. Lăn lộn trong hắc đạo luôn có nơi phát ra tin tức tình báo. Cho nên Hầu Chấn Hám cần phải xác minh xem hai tên này có án hay không?
Thời buổi bây giờ cũng không phải như Lương Sơn Bạc trước đây, Hầu Chấn Hám cũng không phải là nơi thu người. Chẳng may là mấy tên trốn trại thì xong.
Mặc dù Hầu Chấn Hám không sợ chuyện này, nhưng lăn lộn trên đường ít một chuyện sẽ tốt hơn. Mày lăn lộn thì đúng, nhưng giấu tội phạm bị truy nã, như vậy thì khác hẳn.
Rất nhanh thân phận của hai người này đã được tra ra, Hầu Chấn Hám không nói gì mà trực tiếp tìm người đưa đến đồn.
Đi sang phòng bên cạnh, Dương Minh định hỏi thân phận của Lao Feng. Nếu là du khách thì không cần phải quản làm gì. Nếu như hay ở đây thì cũng phải dặn dò một chút đừng cho lão ta ra ngoài đi loạn.
"Tôi nói Lão già này, lão là người nước nào? Vừa nãy sao lại xảy ra chuyện đó?" Dương Minh hỏi.
Lao Feng rất muốn bái sư, trước mặt sư phụ thì có gì nói hết, vội vàng đáp: "sư phụ, tôi là tộc tưởng gia tộc Ferrari nước Ý. Lần này tôi cùng bạn cũng là chủ tịch tập đoàn mà gia tộc chúng tôi khống chế cổ phần đến Trung Quốc du lịch. Tôi đã mong được đến Trung Quốc từ lâu, muốn đến gặp các có thể võ lâm trong truyền thuyết. Sau đó bái làm sư phụ"
Dương Minh nghe Lao Feng gọi mình là sư phụ, không khỏi nhíu mày nói: "Ai là sư phụ của lão? Tôi chưa đồng ý cơ mà"
"Vâng . vâng, sư phụ tương lai là được chứ ạ?" Lao Feng vội vàng sửa lời.
Dương Minh phát hiện Lão già này da mặt rất dày, chẳng qua cũng không biết làm gì mà nói: "gia tộc của lão làm gì? tập đoàn kia là tập đoàn gì?"
"gia tộc của chúng tôi. ách, chính là một gia tộc từ xưa." Lao Feng cũng không biết nên giải thích như thế nào. Theo hắn thấy thì gia tộc này chỉ tồn tại ở Châu Âu, ở Trung Quốc không có các gia tộc như vậy. Cho nên Lao Feng do dự một chút rồi nói: "Nói chung là rất có tiền, rất có thế lực, khống chế rất nhiều công ty và chính khách"
"Ngất" Dương Minh nghe xong sờ sờ cằm. Lao Feng này quá trực tiếp đó chứ, không hề kiêng kỵ gì cả.
"tập đoàn kia là một tập đoàn sản xuất ô tô, tên là tập đoàn." Lao Feng tiếp tục nói.
Tập đoàn..., sản xuất ô tô? Dương Minh giật mình. Chẳng qua trên mặt lại rất bình tĩnh mà quan sát Lão già. Nói cách khác, Lao Feng là người chủ thực sự của tập đoàn kia.
Tên béo giám đốc Vạn hôm nay không phải là tập đoàn . đó hay sao? Không phải là công ty con của tập đoàn đó ở Trung Quốc sao?
"Có một tập đoàn ô tô . ở phía Nam, có quan hệ gì với tập đoàn ô tô của nhà lão?" Dương Minh hỏi.
"Là công ty con của tập đoàn" Lao Feng nói.
Quả nhiên là như vậy. Dương Minh không biết nói gì nữa. Vừa nãy tên họ Vạn kia ra vẻ này lọ hò hét trước mặt mình. Bây giờ chủ của hắn lại ngoan ngoãn với mình như vậy. Trên đời này đúng là gì cũng có thể.
"Lão muốn ở Trung Quốc bao lâu?" Dương Minh hiển nhiên sẽ không trực tiếp yêu cầu lão già này can thiệp vào xí nghiệp ô tô Tùng Giang. Như vậy Lao Feng sẽ mượn cơ hội đòi bái sư.
"Tôi không định đi. Tôi muốn ở lại đây học công phu" Lao Feng đúng là người mặt dầy, ném ra một quả bom làm Dương Minh sợ hãi.
"Không phải tôi nói lão, lão từng tuổi này rồi còn học công phu gì nữa?" Dương Minh dở khóc dở cười: "Người ta học công phu đều là từ nhỏ. Lão bây giờ mới bắt đầu học, có phải quá chậm hay không?"
"Tôi không yêu cầu có thể được như ngài, tôi chỉ muốn lợi hại hơn người bình thường mà thôi." Lao Feng nói: "Công phu của Trung Quốc không phải chia thành nội công và ngoại công sao. Tôi luyện nội lực nhất định là không được. sư phụ tương lai, ngài dạy ngoại công cho tôi đi"
"." Dương Minh không biết nói gì. Cái mà nội công Lao Feng nói, mình cũng phải biết mới được chứ. Tôi không thấy ai luyện ra nội lực đó. Hơn nữa tôi là sát thủ mà, đâu có mấy thứ dạy được cho lão? Lão về ra vẻ với người ta, không cẩn thận giết người thì thôi rồi.
"sư phụ, ngài yên tâm, tôi nhất định là đồ đệ tốt. Ngài thu tôi đi. Tôi cam đoan không dùng công phu làm ác. Tôi sẽ làm một nhân sĩ võ lâm đủ tư cách" Lao Feng thấy Dương Minh không nói gì, vội vàng nói.
"Không phải tôi không thu lão, mà công phu của tôi quá sắc bén. Tôi sợ lão giữ không được mà giết người ta" Dương Minh bất đắc dĩ nói.
"Không sao, tôi nhất định không học nhiều như vậy. Ngài dạy cho tôi mấy cách như dùng tay phá gạch, cách không điểm huyệt là được rồi" Lao Feng hưng phấn nói. Bởi vì hắn nghe thấy giọng của Dương Minh đã giãn ra, sao không vội vàng tăng thêm sức lực chứ?
"Tay không phá gạch thì đơn giản. Lão về nhà lấy gạch, cứ thế mà đấm, kiểu gì cũng thành tay sắt" Dương Minh nói: "Về phần cái gì mà cách không điểm huyệt tôi không biết thì sao có thể dạy lão?"
"Ách. sư phụ tương lai, vừa nãy ngài không phải đã điểm huyệt làm người kia câm điếc sao?" Lao Feng nói.
"Lão nghĩ tôi biết Nhất Dương Chỉ sao?" Dương Minh trừng mắt nhìn Lao Feng.
"Ồ? Sư phụ tương lai, ngài biết Nhất Dương Chỉ sao?" Lao Feng lập tức càng thêm hăng hái.
"Không biết. Đoàn hoàng gia đã chết mấy trăm năm, tôi đi đâu mà biết bây giờ" Dương Minh tức giận nói: "Chuyện thu đồ đệ từ từ rồi nói. Hai ngày nay tôi còn có chuyện phải làm"
"Cái này . sư phụ tương lai, chuyện bái sư không thể chậm được. Ngài đáp ứng tôi đi, nếu không tôi không ngủ ngon" Lao Feng rất lo lắng.
"Lão ngủ không ngon có quan hệ gì với tôi?" Dương Minh không thèm để ý.
"Nếu không thì như vậy đi, sư phụ tương lai, ngài đáp ứng tôi đi, để tôi yên tâm chút. Về phần nghi thức bái sư và dạy võ công, đó chính là do ngài nói" Lao Feng nói.
"Được rồi, coi như tôi sợ lão" Dương Minh khoát tay mà nói: "Tôi tạm thời đáp ứng lão. Chẳng qua tôi phải quan sát nhân phẩm của lão. Hơn nữa trước mặt người khác, lão không được gọi tôi là sư phụ"
"Vậy tôi gọi sư phụ là." Lao Feng có chút khó xử, sư phụ ở trong lòng hắn là người tôn kính nhất. Bảo lão không tôn trọng sư phụ, vậy là làm khó lão.
"Gọi tôi là Dương tiên sinh đi, hoặc gọi là Dương Minh" Dương Minh nói.
"Vậy tôi . gọi Dương tiên sinh đi" Lao Feng gật đầu nói: "sư phụ, vậy chúng ta mau đi làm việc thôi"
Lao Feng rất thuận tiện bò lên trên. Dương Minh vừa hơi thả lỏng chút, lão liền đổi" sư phụ tương lai" thành" sư phụ"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #616


Báo Lỗi Truyện
Chương 616/2205