Chương 615: Tôi muốn bái sư


"Nhiều tiền như vậy. tôi không làm chủ được." Nói vậy nhưng trong lòng Lao Feng buồn cười, một triệu euro? Cho dù là mười triệu thì cũng có thể lấy ra được! Nhưng vấn đề mấu chốt là, không thể dễ dàng đưa tiền cho hai tên này!
Lao Feng cũng đã nhìn ra, hai tên này đều là những kẻ độc ác dã man, có lẽ vừa chuẩn bị đưa tiền, thì đã tiễn mình lên tây thiên rồi! Cho nên, mới bắt đầu tính toán với hai tên này.
"Mày không làm chủ được? Không thể nào? Nhìn mày có tiền như vậy, ngay cả một triệu euro mà cũng không lấy ra được?" Trương Hộ Nam cau mày nói.
"Nói nhảm với hắn làm gì!" Trịnh Húc Bang không tin lời của Lao Feng nói: "Đứng lộn xộn, một câu, muốn tiền hay muốn mạng?"
"Đúng! Không sợ nói cho mày biết, bọn tao đã giết một người không trả tiền, mày có muốn làm người thứ hai không?" Trương Hộ Nam cười lạnh.
Lao Feng rùng mình, hai tên này quả nhiên đã dính máu tươi đầy tay, xem ra không thể không đề phòng! Mình phải nghĩ ra biện pháp thôi, bằng không thì thật sự phải lấy tiền ra chuộc mạng rồi.
"Cốc cốc cốc" Trong lúc Lao Feng đang do dự, thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
Trương Hộ Nam giật mình, sau đó quát: "Ai?"
"Phục vụ phòng, đưa đồ dùng vệ sinh" Dương Minh nói.
"Không cần, chúng tôi chỉ nghỉ ngơi trong chốc lát, không cần mấy thứ đó!" Trịnh Húc Bang nói.
"Ồ!" Dương Minh nhàn nhạt đáp một câu, rồi cầm lấy thẻ khóa từ tay Hầu Chấn Hám, cấm vào trong ổ khóa.
"Cụp!" một tiếng, cửa phòng mở ra, Dương Minh trực tiếp bước vào.
"Mẹ kiếp! Không phải không cho mày vào sao? Con mẹ mày!" Trương Hộ Nam giận dữ, nhảy ra chỉ vào mặt Dương Minh mắng to: "Nhanh cút ra ngoài cho tao!"
Dương Minh đã ở bên ngoài nhìn một hồi lâu, xác định hai tên này đúng là bắt cóc tống tiền, cho nên, chuyện này không thể không quản, hơn nữa liên quan đến người nước ngoài, tin tức dư luận nhất định sẽ rất ảnh hưởng!
Chuyện này nếu ầm ĩ, không chừng Bất Dạ Thiên sẽ phải chịu tiếng xấu thay cho người, ngừng hoạt động cũng rất có thể!
Dương Minh sau khi đã xác định thân phận của hai tên này, nên ra tay cũng không lưu tình, lúc Trương Hộ Nam chỉ vào mặt hắn chửi ầm lên, thì Dương Minh chỉ vung tay lên, tát cho một cái làm cho Trương Hộ Nam bay đi.
"Mày muốn làm gì!" Trịnh Húc Bang có chút thông minh, nhìn thấy xảy ra biến cố, lập tức móc ra một con dao trên người, để trên cổ Lao Feng, nói: "Đừng có lại gần, nếu không tao giết hắn!"
Trịnh Húc Bang nhìn thấy Dương Minh không nói gì đã đánh ngã thm, cho nên theo bản năng cho rằng chính hắn là người của Lao Feng, đến đây để cứu Lao Feng, nên vội vàng bắt Lao Feng làm con tin.
"Tao không biết hắn!" Dương Minh nhàn nhạt nói, ánh mắt không hề nhìn vào con dao trong tay của Trịnh Húc Bang: "Bất Dạ Thiên là địa bàn của tao, tao không hy vọng có người xảy ra chuyện ở đây, cho nên, mày bắt cóc cũng được, lừa đảo cũng được, nhưng tốt nhất đừng đến nơi này, nếu không, tao cho bọn mày cùng nhau biến mất!"
"A?" Trịnh Húc Bang ngạc nhiên, hắn không ngờ người đến lại đại biểu cho Bất Dạ Thiên, chứ không phải đến cứu Lao Feng, nhất thời trợn tròn mắt.
Người ta không hy vọng mày làm ra chuyện gì ở địa bàn người ta, mà mày lại lấy Lao Feng ra uy hiếp người ta? Quả thật là bị điên rồi! Cho nên con dao để trên cổ của Lao Feng cũng dần dần rơi lỏng ra.
"Bạn hữu, đều cùng kiếm một chén cơm, ai mà không có lúc sốt ruột, phiền ngài lưu tình một chút, nhắm một con mắt mở một con mắt đi!" Khẩu khí của Trịnh Húc Bang cũng bắt đầu mềm xuống.
Dù sao nơi này cũng là Tùng Giang, hơn nữa lại là Bất Dạ Thiên! Tại địa bàn của lão đại Tùng Giang, mình đến thì phải thấp giọng xuống, cầu xin người ta!
Dương Minh tùy tay cầm lấy một cái một thẻ phòng, nhìn như trầm tư, chẳng qua, Dương Minh đột nhiên ra tay, ném qua hướng Trịnh Húc Bang.
"Soẹt!" một tiếng, bàn tay cầm dao của Trịnh Húc Bang nhất thời bị chặt đứt, dao và bàn tay cùng rớt xuống đất.
"A." Trịnh Húc Bang mặc dù cũng là dân thứ dữ, nhưng một tay bị chặt xuống thì sao mà không có cảm giác được, đau đến mức làm hắn không tự chủ kêu lên.
"Kungfu Trung Quốc!" trong mắt của Lao Feng nhất thời đầy sao, bộ dáng sùng bái say đắm nhìn Dương Minh: "Rất ghê gớm! Võ lâm cao thủ!"
Cũng không thể trách tại sao Lao Feng lại kích động như vậy, một cái thẻ phòng bằng nhựa, mà có thể chặt đứt tay của một người, thì cần rất nhiều sức lực! Ở trong mắt nhiều người, cái thẻ ấy rất nhẹ, làm sao mà có thể ném xa như vậy được, thế mà còn chặt đứt cả xương tay! Quả thật là khó tin, vi phạm đến nguyên lý của vật lý học!
Nhưng Lao Feng cũng không nghĩ vậy! Bởi vì ông cảm thấy được, trên đời này có tồn tại nội lực, mà cái Dương Minh vừa sử dụng, nhất định chính là nội lực! Cho nên ông vô cùng chắc chắn, người thiếu niên này chính là võ lâm cao thủ!
Nghĩ đến đây, Lao Feng liền kích động! Mình đến Trung Quốc làm gì? Còn không phải vì võ lâm cao thủ ở đây sao? Không ngờ trong một thời gian dài như vậy, trừ ông già luyện kiếm ra, thì chẳng thấy một ai.
Thất vọng rất nhiều, nhưng không ngờ trong thời khắc mình nguy hiểm nhất, đột nhiên xuất hiện một đại hiệp cái thế! Hắn tựa như anh hùng xuất thế, hai chiêu, chỉ hai chiêu đã đánh bại hai kẻ xấu!
Công phu thật cao cường! Tuy rằng bảo tiêu của gia tộc ông cũng làm được điều này, nhưng khi Dương Minh ra tay, đã hoàn toàn hấp dẫn Lao Feng!
Trên mặt của Lao Feng dính đầy máu tươi, nhưng ông không quan tâm, giơ tay cầm cái thẻ phòng lên, nhìn trái nhìn phải, nhưng cũng không nhìn ra manh mối gì! Nhẹ như vậy, đừng nói là chặt đứt tay người, cho dù ném ra xa, cũng rất là lao lực!
Dương Minh cũng không có phản ứng với Lao Feng, mà lập tức đi đến chổ Trịnh Húc Bang đang nằm gào thét trên mặt đất, đạp một cái vào cổ họng hắn, tiếng gào thét đột nhiên chấm dứt, hắn há to mồm ra, nhưng trong cổ họng không phát ra được âm thanh nào!
"Đừng gào, phiền quá!" Dương Minh nhíu mày nói, hắn đã dùng chân điểm vào huyệt câm của Trịnh Húc Bang, bởi vì nơi này là phòng khách, nếu để cho Trịnh Húc Bang gào to như vậy, thì sẽ ảnh hưởng đến khách của phòng khác!
Cho nên, Dương Minh không muốn dẫn thêm phiền toái gì, chỉ có thể để lộ tay nghề! Chẳng qua, ở đây trừ Hầu Chấn Hám ra thì chỉ có một người nước ngoài, Dương Minh cũng không sợ bọn họ nói ra cái gì!
Nhưng mà, Lao Feng tuy là người nước ngoài, nhưng cũng biết xem hàng! Trong tiểu thuyết võ hiệp, cũng thấy qua đoạn điểm huyệt câm không thể nói chuyện này, cho nên, khi ông nhìn thấy Dương Minh nhẹ nhàng dùng châm chạm vào cổ họng của Trịnh Húc Bang, Trịnh Húc Bang đột nhiên im lặng, đây không phải là điểm huyệt thì là gì!
Lao Feng kích động đến hôn mê luôn! Mình thật sự là nhân họa được phúc, bị người ta bắt cóc, lại được một cao thủ chân chính cứu giúp! Xem ra, mình vừa chịu đòn khi nãy cũng đáng!
"Điểm huyệt! Điểm huyệt!" Lao Feng hưng phấn hét lớn.
"Đừng kêu, nếu ông muốn bị câm, thì tôi sẽ thành toàn cho ông!" Dương Minh nhìn Lao Feng một cái, lạnh lùng nói.
"Cool!" Lao Feng nói được nửa lời, vội vàng im miệng, không dám nói thêm gì nữa! Chẳng qua, ông nhìn thấy ánh mắt đạm mạc của Dương Minh vừa rồi, nhất thời nghĩ đến một nhân vật trong tiểu thuyết, Độc Cô Cầu Bại! Quả thật là quá cool!
Những người già nước ngoài, thường có trái tim rất trẻ. Bọn họ có đôi khi còn điên cuồng hơn cả người trẻ tuổi, mà Lao Feng chính là một người như vậy! Vì nghiên cứu công phu Trung Quốc, mà đã học tập ngôn ngữ Trung Quốc, cũng sử dụng thành thạo rất nhiều ngôn từ thông dụng trên internet!
"Đại Hầu, lên mạng tra xem hai tên này có phải là tội phạm truy nã hay không!" Dương Minh vừa nghe thn nói hắn đã giết một người, cho nên nghĩ rằng hai tên này có thể là tội phạm bị truy nã.
"Vâng!" Hầu Chấn Hám gật đầu.
"Nếu không phải, anh biết phải làm sao rồi chứ?" Dương Minh nói tiếp.
"Hiểu rồi!" Hầu Chấn Hám đáp đơn giản.
"Ông già, ông có sao không? Có cần đưa đi bệnh viện không?" Đối với ông già này, Dương Minh vẫn còn chút đau đầu, bây giờ hắn cần phải an ủi ông già này một chút, đừng để ổng ra ngoài nói lung tung.
"Không sao. tôi không sao!" Trong mắt của Lao Feng bây giờ chỉ toàn hình tượng oai hình của Dương Minh, làm gì mà còn lo lắng đến đau đớn trên người, nói thẳng ra: "Đại hiệp, ngài thu tôi làm đồ đệ đi!"
Nói xong, Lao Feng cũng không quản Dương Minh có đồng ý hay không, quỳ cái kịch xuống đất, cũng không trách được ông, bởi vì ông xem trên TV và đọc tiểu thuyết, thấy rằng lúc bái sư đều phải quỳ xuống!
Cho nên, Lao Feng cũng bất chấp địa vị và thân phận của mình trong gia tộc, quỳ gối trước mặt Dương Minh! Hơn nữa, quỳ trước mặt sư phụ, thì chẳng tính là chuyện mất mặt gì.
Nếu thật sự bái sư thành công, Lao Feng ngược lại còn cảm thấy hào quang tỏa sáng trên mặt nữa là! Ông bạn già Drukker cũng là tộc trưởng của một gia tộc, cũng đam mê võ nghệ như Lao Feng, thường xuyên cùng Lao Feng nghiên cứu võ học, cho nên, Lao Feng nghĩ đến chuyện mình có thể thật sự bái một cao nhân làm sư phụ, thì nhất định có thể khoe khoang trước mặt Drukker một chút!
P/s: Hết boom hẹn chiều và tối tiếp tục.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #615


Báo Lỗi Truyện
Chương 615/2205