Chương 61: Xe bus xảo ngộ


Đến giữa trưa đưa Trần Mộng Nghiên về, rồi Dương Minh đi đến trạm xe bus. Chỉ chốc lát xe bus số 114 đã chạy đến. Ở đây có rất nhiều xe bus chạy qua, chỉ là xe số 114 này đến trước mà thôi.
Dương Minh lên xe, trạm này chỉ có một mình hắn lên," Ba" một tiếng của đóng lại.
"Đừng đưa tiền chẵn, đưa tiền lẻ cho tôi." Một người con trai nói với Dương Minh.
Lại là một người chờ tiền lẻ. Dương Minh đưa tay vào túi lấy tiền lẻ, sờ sờ, Dương Mình thầm kêu không ổng, một đống tiền lẻ vừa nãy đã đưa cho Trần Mộng Nghiên, trong túi bây giờ chỉ còn toàn tiền chẵn.
Dương Minh móc ra tờ mười đồng, nhìn máy thu tiền, nhét vào cũng không phải, không nhét vào cũng không phải. Hắn không thể giống như người con trai kia chờ trả lại tiền lẻ. Thư viện Học Phú chỉ cách nơi này có ba bén, không có khả năng có đủ mười đồng lẻ, huống hồ trước mình còn có một người đang chờ trả lại tiền lẻ.
"Ai có thể đổi giúp tôi mười đồng?" Dương Minh hô lên một tiếng mà không có ai đáp lại ắn. Dương Minh không thể không cao giọng hét lên một lần nữa.
Lúc này thằng con trai chờ trả lại tiền lẻ mới thô lỗ nói một câu: "Tao có năm đồng mà cũng không có tiền lẻ, đừng nói là mười đồng của mày."
***sớm biết như vậy tốt hơn hết là đi Taxi, vậy cũng không hết đến mười đồng. Chỉ cần không gọi" Jetta" hoặc là" Chery" thì nhiều nhất cũng chỉ hết tám đồng.
Đang lúc Dương Minh vô cùng tuyệt vọng, đã định nhét tờ mười đồng vào thì một giọng nói thanh thúy vang lên cách đó không xa: "Dương Minh, chờ một chút. Đừng nhét vào."
Trần Mộng Nghiên. Dương Minh vui mừng phát hiện người vừa nói là Trần Mộng Nghiên.
Bởi vì trên xe rất đông người, giờ phút này Trần Mộng Nghiên đang cố sức chen về phía Dương Minh. Vừa nãy Dương Minh lần đầu tiên hô đổi tiền, Trần Mộng Nghiên đã thấy hắn. Trần Mộng Nghiên gọi hắn hai lần, nhưng trên xe quá ồn nên Dương Minh căn bản không có nghe thấy. Nên Trần Mộng Nghiên đành phải từ phía sau chen lên phía trước, trong nháy mắt khi Dương Minh định nhét tiền vào máy đã kịp ngăn hắn lại.
"Này" Trần Mộng Nghiên đưa đồng xu trong tay cho Dương Minh, Dương Minh thuận tay nhét vào máy thu tiền.
"A? Mày đã nhét tiền vào?" Thằng con trai đang đợi trả tiền lẻ vừa không đề phòng, đã phát hiện Dương Minh đã hoàn thành động tác nhét tiền.
"Ding Lỗi? Tao quên mất mày. Hay là mày nghiên cứu xem có thể móc tiền ra hay không?" Dương Minh quả thật đã quên hắn.
"Mẹ nó" Thằng này nói thầm một câu, nếu có thể móc tiền ra tao đã sớm móc, còn gì mày nói.
"Cám ơn" Dương Minh nhét tiền xong liền cùng Trần Mộng Nghiên chen về phía cửa sau. Chỉ có ba bến, nếu không nhanh chen ra cửa sau, đến lúc đó không thể xuống xe. Không có phụ xe mặc dù tiết kiệm không ít nhân lực nhưng cũng có không ít bất lợi. Ví dụ như chỉ có thể lên xe cửa trước, xuống xe cửa sau. Cho dù người nhiều hơn nữa, hơn nữa dù mày ở ngay cạnh cửa trước mày cũng phải xuống xe ở cửa sau.
"Cần gì nói lời này với mình làm gì" Trần Mộng Nghiên trách Dương Minh quá khách sáo.
"Đúng, hai ta là gì nhỉ, sau này không phải người một nhà sao, mình sẽ không khách khí" Dương Minh mặt dày nói.
"Ai thèm là người một nhà với bạn? Người như bạn ai mà yêu được chứ" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.
Dương Minh che trước mặt Trần Mộng Nghiên chen về phía trước. Mấy Người bị Dương Minh chen qua đều trợn mắt nhìn hắn. Có một thằng khá đẹp trai nhìn thấy Dương Minh và một cô bé xinh đẹp liếc mắt đưa tình, trong lòng khó chịu: "Con mẹ B, mày mà chen ông, ông cho mày chết."
Dương Minh nghe mấy lời này, từ trước đến nay đều là mình nói những câu này với người khác, hôm nay lại rơi vào người mình. Nếu là bình thường, Dương Minh sớm cho thằng này ăn đòn. Nhưng bây giờ Trần Mộng Nghiên lại đang ở bên cạnh, Dương Minh không nên quá dã man. Chỉ trừng mắt nhìn thằng kia: "Ngại đông người sao không đi Taxi? Không có tiền còn lắm mồm."
"Mày" THằng này đưa tay muốn đấm Dương Minh một cái, nhưng không ngờ rằng tay mình lại bị Dương Minh giữ lấy. Thằng này cố rút lại nhưng không được, thế mới biết mình gặp phải thứ dữ.
"Hừ" Dương Minh khinh thường nhìn thằng này một cái, buông tay ra. Thằng này vội vàng cúi đầu, cả rắm cũng không dám đánh ra một cái.
Có vết xe đổ của thằng này, mọi người phía trước đều chủ động nghiên sườn để Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đi qua. Dương Minh cao hơn mét tám, người cao lớn giống như đám xã hội đen trên TV, ai dám chọc hắn chứ.
Dương Minh nhìn biển báo trạm dừng trên xe một chút, trạm tiếp theo là thư viện Học Phú, liền nói với Trần Mộng Nghiên: "Mộng Nghiên, mình xuống xe ở đây, bạn xuống chỗ nào?"
"Thật khéo, mình cũng xuống xe ở đây"
"Đúng là khéo, không nghĩ tới gặp Mộng Nghiên ở trên xe" Dương Minh nói khéo là chỉ chuyện gặp hau trên xe bus.
Thực ra nói cũng thật sự là khéo. Trần Mộng Nghiên sau khi về nhà ăn cơm, chuẩn bị đến thư viện Học Phú mua mấy quyển sách. Lúc chờ xe vốn định lên xe số 87, kết quả nàng nghĩ đến lời mà Dương Minh nói với mình lúc trưa nên không lên xe mà chờ xe 114 mới lên. Cũng bởi vì một ý nghĩ đó nên mới khiến nàng gặp được Dương Minh.
Thư viện Học Phú của thành phố Tùng Giang được thành lập từ năm 1990, là siêu thị sách lớn nhất trong tỉnh, có diện tích ba ngàn sáu trăm mét vuông, có bãi đổ xe riêng. Số lượng sách ở đây đứng thứ nhất trong cả nước. Có thể nói ngoài sách lậu, chỉ cần là sách chính quy thì sách gì cũng có thể mua ở đây.
Trước cửa thư viện có một dãy hàng lưu động bán sách lậu. Bời vì bọn họ bán đều là một ít truyện trên mạng, cho nên người của thư viện cũng không ra mặt can thiệp. Dù sao hai bên bán khác nhau, không ảnh hưởng đến việc buôn bán của thư viện.
Dương Minh thật ra rất có hứng thú với loại tiểu thuyết này. Trước kia khi không có việc gì hắn thường lên mạng đọc quyển truyện: "Trọng Sinh Truy Mỹ Ký" , mỗi ngày đều ở trên mạng đợi chương mới của truyện, toàn bộ tiền tiêu vặt đều dùng để đọc quyển sách này.
"Đám con trai các bạn sao lại có hứng thú với mấy loại sách như vậy chứ?" Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh hăng hái giở giở quyển tiểu thuyết rất dày kia ra kì quái hỏi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #61


Báo Lỗi Truyện
Chương 61/2205