Chương 605: Mùng hai về nhà mẹ


"Nguy hiểm? Hừ, bây giờ anh đã có được em rồi liền không tốt với em đúng không?" Trần Mộng Nghiên vừa nghe xong, lập tức nổi giận: "Lần đó ở ký túc xá của em thì sao? cái đó còn có thể leo lên, huống chi là vách núi kia?"
Lúc đó, Triệu Tư Tư đã đem chuyện Dương Minh leo tường nói cho Trần Mộng Nghiên biết, cho nên Trần Mộng Nghiên cũng biết Dương Minh có thân thủ bất phàm. huống chi, cái vách núi ấy đơn giản hơn ký túc xá nhiều, mà còn có đai an toàn.
Cho nên, Trần Mộng Nghiên đương nhiên cảm thấy Dương Minh không coi trọng mình, thứ gì mà dễ dàng có được, đều sẽ không quý trọng.
Mình bây giờ còn chưa cùng hắn làm chuyện kia. hắn Dương Minh đã bắt đầu không ân cần với mình rồi. Nếu như làm với hắn rồi, hắn có ném mình qua một bên không?
Trần Mộng Nghiên tức giận thở hổn hển, cũng khó trách nàng nghĩ như vậy, bởi vì ở thời điểm trung học, nàng nói cái gì Dương Minh đều nghe cái đó, mà bây giờ. haizzz, Trần Mộng Nghiên lắc đầu, thật đúng với câu nói kia, trước khi yêu là nữ sinh ăn nam sinh, nhưng sau khi yêu rồi thì ngược lại!
Dương Minh nghe Trần Mộng Nghiên nói vậy, thầm nghĩ không tốt, tại sao mình nhất thời quên mất nhĩ? Với quan hệ của Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư, khẳng định sẽ đem chuyện mình leo tường vào nói cho Trần Mộng Nghiên biết.
Mà bây giờ mình lại ra sức từ chối, Trần Mộng Nghiên không giận mới là lạ! Nghĩ đến đây, Dương Minh chỉ đành phải cắn răng: "Được rồi, anh nhất định sẽ lấy đôi vòng cổ kia, không sợ gian hiểm, dũng cảm tiến tới!"
"Cái này còn được." Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh đồng ý, hơn nữa còn lấy phần thưởng cao nhất cho nàng, trong lòng mới thư thái một ít: "Vậy sáng sớm ngày mai anh đến nhà em sớm một chút, còn có thể gặp mặt cha mẹ em"
"Ừ, được rồi, vậy bảy giờ ba mươi anh qua!" Dương Minh thở dài, ngày mai. ngày mai rồi sẽ ra sao?
Sáng ngày hôm sau, Dương Minh cố ý thay đổi hình tượng, dùng keo vuốt tóc dựng đứng lên, thoạt nhìn có vẻ rất ngầu, Dương Minh vốn không phải là người thích ăn mặc, nhưng đó là bất đắc dĩ thôi, hắn sợ bị nhận ra!
Hơn nữa, hôm nay Dương Minh còn thay cả cái áo khoác khác, cố gắng làm ra thành hai con người khác nhau. Chẳng qua người quen thì liếc một cái vẫn nhận ra.
Không còn cách nào, Dương Minh chỉ có thể làm như vậy thôi, nếu để cho người để ý nhận ra, thì thật sự bó tay.
Không có xe thật là bất tiện, xem ra, chờ khi mấy chổ bán xe khai trương lại, phải đi mua một chiếc thôi, nếu không đến những lúc như thế này thật là phiền toái.
Trần Phi và Trần mẫu hôm nay cố ý chờ Dương Minh đến ăn điểm tâm, sau khi chuẩn bị xong, mọi người vào phòng khách nói chuyện.
"Ai, nhớ ngày mới vừa có Tiểu Nghiên, cả nhà ôm nàng đi đến nhà của của bà ngoại, chớp mắt một cái đã qua hai mươi năm! Tiểu Nghiên đã dẫn bạn trai đến nhà làm khách rồi." Trầu mẫu cảm thán nói.
"Đúng vậy, năm tháng không buông tha con người! Chớp mắt là đã trôi qua!" Trần Phi cũng cười nói: "Bà cũng được lên chức rồi, hẳn là nên cao hứng mới đúng!"
"Cũng đúng, ha ha, mỗi nay đều phải đi thăm người khác, bây giờ đã có người thăm tôi" Trần mẫu cười nói.
Trần Mộng Nghiên cúi đầu không dám nói gì, cũng khó trách, cha mẹ lấy nàng ra nói giỡn, nàng làm sao mà dám lên tiếng chứ?
Đang nói chuyện, thì chuông cửa vang lên, Trần Mộng Nghiên vội vàng chạy lại mở cửa, quả nhiên, là Dương Minh đến, trong tay còn cầm một túi quà!
"Anh đã đến" Trần Mộng Nghiên vui mừng nói.
"Ừ, cha mẹ em đâu? Đi rồi?" Dương Minh hỏi.
"Vẫn chưa, đang chờ anh đến ăn điểm tâm!" Trần Mộng Nghiên nói xong, cầm lấy túi quà trong tay Dương Minh.
"Vậy anh không khách khí, buổi sáng vẫn chưa ăn gì hết" Dương Minh nói.
"Dương Minh đến rồi sao?" Trần Phi cũng ra đón: "Con xem con bây giờ kìa, cũng học theo chú làm gì, đến được rồi, còn mang theo đồ làm gì?"
"Haha, chú Trần, con đương nhiên không phải vậy rồi, thứ nhất con không nhờ chú, thứ hai cũng chẳng vì nịnh bợ chú, chỉ là vãn bối đến thăm trưởng bối, có gì mà không thể tặng lễ vật!" Dương Minh cười nói.
"Con ngụy biện nhiều quá, được rồi, lần sau đến đừng mang gì cả, trong chổ làm của dì con năm nào cũng tặng nhiều đến nổi ăn không hết, chú còn muốn tặng cho nhà của con nữa là!" Trần Phi cười nói: "Mau rửa tay đi, chúng ta đi ăn điểm tâm!"
Điểm tâm của Trần gia rất đơn giản, chỉ là cháo hoa và dưa muối, chẳng qua Dương Minh khen không dứt miệng: "Dì a, tay nghề của dì thật quá tốt, cháo và dưa muối này rất ngon, xem ra chú Trần có lộc ăn thật! Con muốn sau này mỗi ngày đều có thể ăn được bữa sáng hạnh phúc như vậy."
Chẳng qua, khi Dương Minh nói xong, liền phát hiện ra cả nhà Trần Phi đều đang nhìn mình, chẳng qua, sau một lúc, Trần Phi và Trần mẫu đều phá lên cười ầm ầm, còn Trần Mộng Nghiên thì ngượng ngùng cúi đầu.
Dương Minh cũng không phải đứa ngốc, nhất thời cũng hiểu được tình hình, biết được bữa sáng này là do Trần Mộng Nghiên làm.
"Dương Minh, về sau con cũng thật là có lộc ăn đó!" Trần Phi cười ha ha nói: "Bữa sáng này là do Mộng Nghiên làm, thế nào, mùi vị không tệ chứ?"
"Dạ. dạ." Dương Minh vội nói: "Rất ngon, rất ngon. xem ra con về sau rất hạnh phúc, nhưng chú Trần về sau thì thế nào?"
"Haha!" Trần Phi cười nói: "Con chỉ được hưởng thức tay nghe của đồ đệ thôi, còn chú thì được sư phụ nấu mà!" Nói xong, nhìn về phía Trần mẫu cười.
Dương Minh bừng tỉnh, thì ra tay nghề của Trần Mộng Nghiên là được Trần mẫu truyền lại.
Ăn bữa sáng xong, Trần Phi và Trần mẫu liền đi thu dọn đồ đạc, chuân bị đến nhà bà ngoại, nhìn thấy trong tay Trần Phi túi to bao nhỏ, Dương Minh không khỏi cười ha hả: "Chú Trần à, con phát hiện ra chú cũng thật là."
"Chú sao?" Trần Phi bị Dương Minh nói làm cho khó hiểu.
"Chúng ta thật sự là năm mươi bước cười một trăm bước, chú xem chú kìa, vừa nãy còn nói con mang quà làm chi, vậy chú đang mang cái gì đó?" Dương Minh cười nói.
"Ặc." Trần Phi nhất thời nghẹn họng, nhìn nhìn túi đồ trong tay mình, đỏ mặt lên.
Mà Trần mẫu bên cạnh không nhịn được ôm bụng cười ầm ầm lên, người nhà này thật sự rất vui vẻ hòa thuận, không còn xa lạ. Trần Mộng Nghiên cũng rất cao hứng khi thấy cha và Dương Minh hòa hợp như thế.
"Được rồi, Dương Minh, đừng làm chú Trần xấu hổ nữa. lần sau chú sẽ không nói con là được." Trần Phi lắc đầu, có đôi khi đã nhắc nhở như vậy rồi, mà mình vẫn đi vào con đường đó.
Chờ Trần Phi và Trần mẫu đi rồi, trong nhà chỉ còn lại Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, Trần Mộng Nghiên vội vàng chạy vào toilet rửa mặt, thay lại bộ đồ, Dương Minh cũng nhàn nhã ngồi coi TV.
Đúng là năm mới, có đủ các loại biểu diễn văn nghệ này nọ, nhiều đến chóng mặt.
Tùy tiện chọn một kênh, thì trên màn hình bất ngờ xuất hiện Thư Nhã.
Dương Minh buông remote TV xuống, không biết tại sao, mà Dương Minh lại đặc biệt chú ý đến Thư Nhã, Dương Minh cũng không thể nói rõ dược, là vì nàng cùng tên với Tô Nhã, hay là vì nàng có chiếc nhẫn mà mình tặng cho Thư Nhã?
Có lẽ là cả hai!
Trần Mộng Nghiên sau khi sửa soạng xong, đi ra thấy Dương Minh đang xem TV, tò mò hỏi: "A, anh thích Thư Nhã? "
"Chỉ tùy tiện xem thôi" Dương Minh cười nói: "Sao thế, thần tượng của em à?"
"Thì sao, em thích cô ta" Trần Mộng Nghiên nói: "Lớn lên xinh đẹp, lại hát hay, chẳng qua, cho dù anh có thích nàng ta em cũng không ghen!"
"Vì sao?" Dương Minh kỳ quái hỏi, Trần Mộng Nghiên trở nên độ lượng như vậy từ khi nào?
"Haha, rất đơn giản, cho dù anh có thích nàng thì cũng chỉ là thích thôi, anh và nàng không có khả năng đến với nhau" Trần Mộng Nghiên nói: "Người ta là đại minh tinh, quen biết nhiều người, làm sao mà biết anh là ai?"
"Haha, đúng vậy!" Dương Minh cũng cười nói.
"Chẳng qua, nếu anh thật sự kua được nàng, em cũng sẽ chấp nhận" Trần Mộng Nghiên cũng không tinh Dương Minh và Thư Nhã sẽ xuất hiện cái gì, cho nên mới nói vậy.
"Em không giận sao?" Trong lòng Dương Minh vừa động.
"Không hề, nếu anh muốn tìm vợ bé mà tìm một đại minh tinh em thích về cũng được, như vậy em sẽ không tức giận" Trần Mộng Nghiên cười đùa.
"Thật à?" Dương Minh không tin nói.
"Đương nhiên là thật!" Trần Mộng Nghiên nghiêm trang nói: "Chẳng qua, chỉ sợ anh không làm được!"
Trên thực tế, Trần Mộng Nghiên cũng nghĩ là vậy, Dương Minh căn bản không có khả năng tìm một ngôi sao về làm vợ, cho nên, vì biểu hiện mình rộng lượng, nên cố ý nói vậy. Dù sao nói cũng không tổn thất gì.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #605


Báo Lỗi Truyện
Chương 605/2205