Chương 604: Cuộc chiến gia đình


Vào ban đêm, ở Dương gia bùng nổ đại chiến! Khi Dương mẫu biết được tin Dương Minh chuẩn bị đầu tư cho công ty ô tô Tùng Giang, mặt lập tức đổi màu, cũng chẳng còn buồn ngủ, trực tiếp đứng lên, nói với Dương Đại Hải: "Không dược, chuyện này kiên quyết không được!"
Dương mẫu không hề có thâm tình với cái công ty chết tiệt này như Dương Đại Hải, bởi vì bà chính là nhóm nữ công nhân đầu tiên nằm trong biên chế sa thải, cho nên không hận công ty đã là may lắm rồi, làm gì có hảo cảm chứ? Cho nên trực tiếp phản đối!
"Cái này. bà xã à, chuyện này là do Đại Minh tự quyết định. hay là bà đi hỏi nó!" Dương Đại Hải cũng không biết nói sao, biết được tâm tư của vợ, đàn bà thì luôn tính toán tỉ mỉ, thấy ném ba mươi triệu vào trong một nơi mờ mịt như chổ đó, cũng giống như không cầm sổ tiết kiệm trong tay vậy!
"Tôi không hỏi, Đại Minh bao nhiêu tuổi? Có thể có suy nghĩ gì, nhất định là do ông tác động!" Dương mẫu nói: "Không được, bây giờ tôi phải đi tìm Đại Minh, nói chuyện với nó, việc này không được!"
"Vậy bà đi đi, cái thật sự là chủ ý của Đại minh." Dương Đại Hải nói: "Đúng rồi, bà à, đã trễ thế này rồi, đừng đi làm phiền con nó, ngày mai là mồng hai rồi, theo tập tục phải đến nhà vợ, Đại Minh còn phải đi đến nhà Mộng Nghiên làm khách, phải dậy sớm!"
"À, đúng rồi, ông nói cũng đúng, vậy tôi chờ đến tối mai sẽ tìm nó." Dương mẫu thầm ghĩ, chuyện đầu tư cũng không phải ngày một ngày hai mà có thể giải quyết, cho nên cũng không gấp! Bà đâu biết rằng, trong buổi tối hôm nay, hch và vkd cùng với pvg đã bắt đầu thảo luận việc thay đổi công ty!
"Đúng rồi, lão Dương, ông còn chưa nói với tôi, Đại Minh làm cách nào đột nhiên có nhiều tiền vậy?" Dương mẫu vừa nghe là đầu tư cho công ty, liền nổi giận rồi, bây giờ mới kịp phản ứng, tiền của con trai từ đâu mà tới?
"Cái. cái này phải nói từ đầu." Dương Đại Hải cố ý di dời sự chú ý của Dương mẫu sang một bên, vì thế đem chuyện con trai đến Vân Nam, cũng như chuyện cược thạch ra nói, đương nhiên, cũng đem chuyện của ll ra nói luôn!
Quả nhiên, Dương mẫu nghe đến ll thì liền hứng thú hơn cả tiền, tò mò hỏi: "Lão Dương, con bé ll kia rốt cục thế nào? Có xinh hay không? Có ảnh không?"
Dương Đại Hải nghe xong cười khổ: "Ảnh thì có, nhưng nằm trong máy tính của Đại Minh, nhưng mà tôi thấy con bé ll này rất tốt, rất dễ thương! Chẳng qua, cái đó không quan trọng, vấn đề bây giờ là, con mình bị trúng cổ của người ta, nên không thể không cho tụi nó đến với nhau!"
"A, Đại Minh này, thật không ngờ lại có tài như vậy, Trần Mộng Nghiên cũng đồng ý!" Dương mẫu nghe xong cũng mừng rỡ: "Vậy chẳng phải là tôi có hai đứa con dâu sao? Không tồi, không tồi!"
Dương Đại Hải dở khóc dở cười, cái này là cái gì chứ? Mình sau khi nghe xong thì suy nghĩ đầu tiên chính là phẫn nộ, mà bà vợ lại thích thú, cảm thấy con trai giống như đã làm một việc gì đó rất vĩ đại vậy.
Chẳng qua, bà ta đã đổi mục tiêu rồi, không tiếp tục truy hỏi chuyện nhà máy, Dương Đại Hải cũng đành nói théo, thậm chí còn phụ họa thêm vài câu, khen khen con trai: "Đúng vậy, Đại Minh còn mạnh hơn cả tôi, nam tử hán khí khái mười phần."
Nhưng mà, câu này vốn chỉ là một câu nói bừa cho qua chuyện, nhưng không ngờ chọc ngay vào tổ ong vò vẽ! Dương mẫu nghe xong, lông mi lập tức dựng lên, nói: "Dương Đại Hải, ông nói như vậy là có ý gì? Có phải cảm thấy một mình tôi không đủ phải không? Muốn tìm thêm người nữa sao? Hâm mộ con trai lắm phải không? Ông cũng muốn được trái ôm phải ấp đúng không, ba vợ bốn nàng hầu?"
"Tôi. tôi." Dương Đại Hải oan uổng, khổ quá, chuyện này ầm ĩ rồi, Dương Đại Hải hận thể tự tát cho mình một cái! Xong rồi, cái này là cắn răng trái lương tâm nói ra một câu, mà lại bị hiểu lầm!
"Ông cái gì mà ông? Hôm nay ông phải nói rõ ràng với tôi, rốt cục là the61na2o?" Dương Minh không tha.
"Tôi nói nè, cái này không phải là tôi nói theo bà sao? Vừa rồi tôi đã mắng Đại Minh rồi, nói hắn làm vậy không đúng, là có lỗi với Mộng Nghiên, cũng có lỗi với Lam Lăng, nhưng tình huống bây giờ xem ra, có mắng nó cũng vô ích. chỉ có thể chấp nhận." Dương Đại Hải vội vàng giải thích.
"Hay đó, Dương Đại Hải! Ông còn muốn mắng con trai? Ông chấp nhận? Chấp nhận cái gì? Nhà người ta có nghĩ như vậy không? Đến lúc đó tôi có được hai đứa cháu, ha ha, nghĩ đến là thấy thích!" Dương mẫu lại trừng mắt nói: "Dương Đại Hải, tôi nói cho ông biết, chuyện của con trai ông không được quản!" Dương Đại Hải thật muốn khóc lắm rồi, mẹ ơi, thật là còn oan hơn cả Đậu Nga!
Chiến tranh vùng vịnh kia, Dương Minh cũng thấy hết, chẳng qua, hắn cũng không đi khuyên, vì đánh là thân mắng là yêu, huống chi cha mẹ cũng không phải đang đánh nhau, chỉ là không cùng quan điểm thôi.
Hơn nữa, theo sự đầu hàng của cha, thì có thể gia tăng tình cảm của hai vợ chồng lên. ờ, mình không nên nhìn nữa, chừa chút không gian riêng tư.
Dương Minh thu hồi ánh mắt, khóe miệng mang theo một nụ cười, vốn là mình một chân đứng hai thuyền. ba. à không, phải là bốn chứ! Dù sao cha mẹ cũng chỉ biết có hai mà thôi, vốn tưởng rằng khi chuyện này bại lộ, mình sẽ chịu một trận cuồng phong, ai dè suy nghĩ của mẹ lại khác cha một trời một vực.
Hay là đàn bà. đều có suy nghĩ này? Chẳng qua, nghĩ lại cũng khó trách, trong mắt mẹ bây giờ chỉ có mình, tất cả những chuyện có lợi mẹ đều ủng hộ mà, hai cô con dâu thì đã sao? Theo suy nghĩ của bà, càng nhiều càng tốt, chứng minh rằng con mình lợi hại!
Cầm lấy điện thoại trên bàn, gọi điện cho Trần Mộng Nghiên một chút. Thật ra Trần Mộng Nghiên cũng muốn gọi điện cho hắn tới, nhưng mà lại do dự, vì theo tập tục của dân gian, mồng hai là ngày về nhà, nếu Trần Mộng Nghiên đã xác định quan hệ với Dương Minh, thì đương nhiên cũng muốn kêu Dương Minh đến nhà làm khách!
Nhưng nàng cũng biết, đêm ba mươi Dương Minh đã ở nhà mình, hơn nữa lễ mừng năm mới nhà ai cũng có không ít chuyện, phải đi thăm người thân hoặc bạn bè, nàng sợ Dương Minh không có thời gian lại từ chối nàng, như vậy thì rất mất mặt mũ, cho nên Trần Mộng Nghiên quyết định không hỏi Dương Minh, cứ thuận theo tự nhiên.
Chẳng qua, lúc nàng nhận được điện thoại của Dương Minh, vẫn có chút vui mừng, buổi sáng vừa mới chia tay, buổi tối Dương Minh đã gọi điến.
"Mộng Nghiên, ngủ chưa?" Dương Minh ôn nhu nói.
"Vẫn chưa, vừa rồi còn nói chuyện với cha mẹ, vừa về phòng thì anh gọi cho em!" Trần Mộng Nghiên cũng nhu thuận nói.
"Có nhớ anh không?" Dương Minh cười hỏi.
"Dạ." Trần Mộng Nghiên cũng không giấu diếm, dù sao bên cạnh cũng không có người: "Nhớ nhiều lắm, còn anh?"
"Anh cũng vậy đó, nên mới gọi điện cho em" Dương Minh nói: "Ngày mai có rãnh không?"
"Ngày mai. làm gì thế? " Trong lòng Trần Mộng Nghiên vừa động.
"Mai là mồng hai mà, ngày về nhà! Anh đương nhiên là muốn đến nhà em làm khách rồi." Dương Minh giải thích.
"A? Cái gì. hai ta còn chưa kết hôn mà." Tuy rằng Trần Mộng Nghiên vui sướng, nhưng mà nghe Dương Minh nói trực tiếp như vậy, cũng không chịu được xấu hổ.
"À. vậy anh khỏi đi!" Dương Minh bắt đầu trêu ghẹo Trần Mộng Nghiên.
"Anh dám!" Trần Mộng Nghiên lập tức không muốn, bật thốt lên. Chẳng qua, liền cảm thấy mình đã lỡ lời, cái này rõ ràng không phải muốn Dương Minh đến sao? Vì thế vội vàng sửa lời: "Anh không thích tới cũng được"
"Haha, không giỡn với em nữa, nghiêm chỉnh nha, ngày mai đến nhà em được không?" Dương Minh hỏi.
"Ngày mai, cha của em đi với mẹ về nhà bà ngoại rồi." Trần Mộng Nghiên nói đến đây, cảm thấy mặt đỏ lên, Dương Minh đến nhà, mà nói cha đi đến nhà bà ngoại. chẳng ăn khớp gì cả.
"À." Dương Minh hơi thất vọng nói: "Vậy anh đến làm gì? Cũng chẳng có ai"
"Em có thể không di, em ở nhà." Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh muốn rút lui, vội vàng nói.
"Vậy cũng được, nhưng mà, chỉ có hai ta thôi sao? Ở nhà em?" Dương Minh cảm thấy hai người không thể ngồi ở nhà cả ngày được.
"Em xem trên TV giới thiệu, hội chùa năm mới của Tùng Giang rất hay, hay là, chúng ta cùng đi nha?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"A? Hội chùa?" Dương Minh lập tức kêu lên, bỏ mẹ rồi! Hôm nay mình vừa đi với Lâm Chỉ Vận xong, ngày mai lại đi nữa sao? Vốn tưởng rằng ngày mai chỉ đế Trần gia ăn một bữa con, không ngờ Trần Phi lại đi thăm cha mẹ vợ!
"Dương Minh, chúng ta đi đi, em nghe nói còn có trò leo núi nữa, người thắng có thể có được một đôi vòng cổ tình nhân Kim Ngưu đó!" Trần Mộng Nghiên nói.
Dương Minh lại than, bỏ mẹ lần hai. không phải chứ? Còn muốn đi leo núi? Cái này không phải muốn lấy mạng già của mình sao? Sớm biết như vậy thì hôm nay đã không khoe khoang rồi. thật là. nếu để cho người ta phát hiện mình lại dẫn một cô gái khác đi leo núi. vậy thì hậu quả.
Vì thế vội vàng nói: "Mộng Nghiên, cái trò leo núi ấy nghe nói rất nguy hiểm, chúng ta đừng chơi."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #604


Báo Lỗi Truyện
Chương 604/2205