Chương 592: Cùng Lâm Chỉ Vận đi lễ chùa


"Dạ. có thể. có lẽ là như vậy?" Lâm Chỉ Vận xấu hổ nói.
"Vậy con mau đi thay áo đi" Trầm Nguyệt Bình nói: "Con và Dương Minh mặc áo giống nhau mới tốt"
"A? Không cần đâu ạ. để người ta thấy sẽ không hay" Lâm Chỉ Vận không muốn làm Dương Minh gặp phiền phức. Nàng bây giờ chỉ là bạn gái giả của Dương Minh, chẳng may Trần Mộng Nghiên là bạn gái chính thức thấy thì thôi rồi.
"Cái này có gì mà không tốt? Hai đứa mặc áo đôi, có ai nói được gì?" Trầm Nguyệt Bình không cho là đúng mà nói: "Cái này không phải rất bình thường sao? Mau đi thay áo đi, phải nghe lời"
Lâm Chỉ Vận bất đắc dĩ đứng dậy về phòng ngủ thay áo. Nàng cứ dây dưa mãi, cuối cùng Trầm Nguyệt Bình mắng một trận mới chịu thay.
Chẳng qua mặc áo đôi với Dương Minh, hai người trông thật xứng đôi, thậm chí còn đẹp đôi hơn các diễn viên trên phim.
"Lâm thúc gần đây ổn chứ?" Dương Minh ngồi xuống ghế nói chuyện với bố mẹ Lâm Chỉ Vận.
"Cũng ổn, nhưng chưa làm gì cả. Tiền chút nữa bị tên Ngô Trì Nhân kia lừa mất, thời gian này chú vẫn ở nhà. Chẳng qua chú cũng không muốn như vậy, định hết tết sẽ đi làm gì đó. Cháu nói chú là một người đàn ông, có tay có chân sao có thể ngồi ở nhà mãi được"
"Chẳng qua nghỉ ngơi một thời gian cũng được. Nếu thiếu tiền thì bảo với cháu, cháu cũng có một ít"
"Vậy sao được." Lâm Trường Thanh từ chối: "Cháu giúp nhà chú rất nhiều, sao có thể làm phiền cháu nữa chứ? "
"Chú, chú khách khí rồi, chú coi như là bố vợ cháu mà ." Dương Minh nói.
Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh nói không khỏi giật mình. Không biết tại sao Dương Minh lại nói là bố vợ tương lai? Thật như vậy sao?
Ngay khi Lâm Chỉ Vận đang ngẩn ngơ thì Dương Minh đã nói chuyện xong với Lâm Trường Thanh. Dương Minh đứng dậy nói với Lâm Chỉ Vận: "Đi, chúng ta đến chùa. Anh thấy trên Tv giới thiệu rất được"
"A. vâng" Lâm Chỉ Vận đang xem Tv quay về cảnh chùa, bây giờ nghe Dương Minh nói như vậy, nàng rất vui.
Trầm Nguyệt Bình tự nhiên rất đồng ý, dặn Dương Minh và Lâm Chỉ Vận đi chơi vui vẻ.
Ra khỏi nhà, Lâm Chỉ Vận nói: "Sao anh lại mặc áo này chứ, nếu bị người ta nhìn thấy thì sao?"
"Nhìn thấy? Mẹ em chẳng phải đã nói không vấn đề gì sao?" Dương Minh cười nói.
"Em thì không sao, nhưng anh thì có đó" Lâm Chỉ Vận tức giận nói: "Em lo cho anh, nếu bạn gái của anh thấy thì sao bây giờ?"
"Dát, không có việc gì, hôm nay cô ấy không ra ngoài đâu" Dương Minh cười nói: "Anh cố mặc như vậy mà, để cho mẹ em thấy anh trân trọng em"
"." Lâm Chỉ Vận đột nhiên thở dài nói: "Dương Minh, anh cảm thấy chúng ta như vậy. sau này làm thế nào? "
"Có gì mà sau này như thế nào?" Dương Minh không hiểu ý của Lâm Chỉ Vận.
"Ý của em chính là anh bây giờ làm người nhà em nghĩ anh thật sự là bạn trai em. vậy sau này sẽ ra sao?" Lâm Chỉ Vận đỏ mặt giải thích.
"Cái gì mà nói bọn họ tưởng là thật?" Dương Minh trợn mắt lên nói: "Không phải là do em bảo anh biểu hiện cho thật sao? Hơn nữa em muốn bố mẹ nghi ngờ à?"
". em không có ý đó" Lâm Chỉ Vận không biết nói gì: "Đúng là. em chỉ là nói biểu hiện của anh bây giờ có phải quá thật không?"
"Như vậy không tốt sao? Em chẳng muốn có hiệu quả như vậy thì gì?" Dương Minh cười nói.
"Nhưng mà. bây giờ như vậy, bố mẹ cảm thấy anh rất tốt, coi anh là . là chồng tương lai của em." Lâm Chỉ Vận vội vàng la lên: "Nếu cứ như vậy thì sao giờ?"
"Sao cơ?" Dương Minh cố ý hỏi.
"Thật là . tức chết anh" Lâm Chỉ Vận đỏ mặt nói: "Vậy Trần Mộng Nghiên thì sao?"
"Có vấn đề gì đâu? Cô ấy có quan hệ gì với em?" Dương Minh ra vẻ khó hiểu.
"Không nói với anh nữa. có nói anh cũng không hiểu" Lâm Chỉ Vận thiếu chút nữa trừng mắt nhìn. Dương Minh này là giả vờ không biết hay sao?
"Ha ha, anh hiểu ý của em rồi. Ý em là quan hệ giữa hai chúng ta dù gì cũng là giả, sau này chẳng may có ngày lộ rõ chân tướng sẽ không biết giải thích với bố mẹ như thế nào hả? " Dương Minh cười hì hì nói.
"Thì ra trước đó anh cố chọc giận em" Lâm Chỉ Vận vô thức vươn tay ra đấm Dương Minh: "Anh thật đáng ghét"
Chẳng qua Lâm Chỉ Vận lập tức dừng lại. Giọng nói và động tác của mình quá mập mờ. Đôi yêu nhau còn có thể, nhưng hai người.
"Ha ha, không phải mà, anh vừa hiểu ra thôi" Dương Minh lấy cớ.
"Bỏ đi, không thèm nói nữa. Không sai, em có ý đó. Sau này. chúng ta sẽ như thế nào? "
"Như vậy chúng ta chia tay, em bỏ anh" Dương Minh cố ý trêu Lâm Chỉ Vận.
"Không đứng đắn, nói như vậy mẹ không đánh chết em mới lạ" Lâm Chỉ Vận nhăn nhó rồi nói: "Em nói với anh, mẹ em rất bảo thủ. Mẹ biết hai ta như vậy thì không bao giờ cho em và anh chia tay. Hơn nữa anh tốt như vậy, em cho dù chia tay với anh cũng phải có lý do chứ"
Lâm Chỉ Vận nói cũng không sai. Chẳng qua Dương Minh biết nàng đang nói gì nhưng hắn vẫn giả vờ mà thôi.
"Yêu người khác đi?" Dương Minh nói.
". em yêu ai được chứ?" Lâm Chỉ Vận nói: "Lý do của anh quá gượng ép"
"Vậy . hay là em nói anh yêu người khác nên bỏ rơi em" Dương Minh nói.
"Mẹ em không đến tìm anh liều mạng mới là lạ. Mẹ em ghét nhất người đàn ông phụ tình" Lâm Chỉ Vận bất đắc dĩ nói: "Dương Minh, anh không thể đưa ra chủ ý nào tốt tốt sao? "
"Anh chỉ có thể nghĩ ra như vậy thôi. Hai là hai chúng ta chia tay trong hòa bình?" Dương Minh nhìn làm việc, hỏi.
"Ngoại trừ chia tay có còn biện pháp nào khác không?" Lâm Chỉ Vận thở dài một tiếng: "Bố mẹ em nhất định không chịu"
"Anh bây giờ chỉ có thể nghĩ được như vậy mà thôi" Dương Minh nói: "Ngoại trừ những cái đó, vậy không phải anh chết thì là em chết. Không có biện pháp nào khác"
"Năm mới mà anh nói như vậy à?" Lâm Chỉ Vận tức giận nói.
"Được, em nhìn chiếc xe phía trước xem có đẹp không?"
"Xe đó có quan hệ gì chứ?" Lâm Chỉ Vận không còn gì để nói.
"Xe đó là xe Jilly, xe rất đẹp" Dương Minh nghiêm mặt nói.
Lâm Chỉ Vận mặt sa sầm lại.
"Chỉ đùa chút thôi, anh suy nghĩ xem có biện pháp nào khác không" Dương Minh nói: "Dù sao cũng không phải bây giờ là chúng ta chia tay ngay"
Thực ra Dương Minh đã sớm có biện pháp, nhưng thời cơ chưa tới mà thôi. Biện pháp rất đơn giản.
Dù sao Dương Minh đã ám chỉ với Trần Mộng Nghiên, mặc dù làm nàng chấp nhận không dễ dàng gì, nhưng ít nhất cũng có khả năng. Tất cả phải xem khả năng thuyết phục của Dương Minh.
"Được rôi." Lâm Chỉ Vận gật đầu, bây giờ chỉ còn biết như vậy mà thôi.
Chùa cách nhà Lâm Chỉ Vận không xa, ngay ở khu phố gần đó. Thực ra trước đây mọi người cũng hay cùng nhau đi lễ chùa, nhưng thời đại bây giờ làm người ta ít để ý hơn.
Hội chùa chia làm bốn bộ phận: phố buôn bán, khu giải trí, khu biểu diễn, khu ăn uống. Thực ra đây là bốn con phố gần chùa, bây giờ tạm thời được dành tham gia lễ hội.
Mồng 1 tết nên lễ hội có đông người nhất, ra vào tấp nập, rất chật chội. Chẳng qua không khí rất tốt.
Lâm Chỉ Vận đi theo phía sau Dương Minh, đi theo dòng người đến khu phố buôn bán. Dương Minh quay đầu lại nhìn thoáng qua Lâm Chỉ Vận. Hắn sợ nàng bị lạc nên đưa tay ra cầm tay nàng.
Lâm Chỉ Vận đỏ mặt nhưng không giãy ra. Nàng không biết Dương Minh cố ý hay không.
Hai người giống như đôi tình nhân dắt tay nhau mà đi.
Lễ hội này hồi bé Dương Minh đã tới một lần, khi đó bố mẹ dẫn hắn đi. Sau này khi đi học cũng bận nên không tới. Chẳng qua lễ hội ở Tùng Giang càng lúc càng to, ngay cả Đông Hải cũng không bằng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #592


Báo Lỗi Truyện
Chương 592/2205