Chương 588: Tìm một lý do


"Ồ? Triệu Oánh à?" Dương phụ suy nghĩ một chút rồi nói: "Có phải là cô giáo dạy thêm con hồi cấp ba?"
"Vâng ạ" Dương Minh vội vàng gật đầu.
"Thì ra là cô ấy. Vậy con đi thăm chút đi, không có cô Triệu thì con không thể đỗ đại học Tùng Giang" Dương phụ gật đầu nói.
"bố, năm đó Mộng Nghiên cũng giúp con rất nhiều mà" Dương Minh nói một câu.
"Không thể nói như vậy. Cháu và Mộng Nghiên có quan hệ như thế nào, hai đứa học cùng nhau là bình thường, nhưng giáo viên giúp các cháu lại khác. Nếu là giáo viên thì cũng nên đến thăm" Trần Phi nói.
"Cháu và Mộng Nghiên cũng nghĩ như vậy, đang muốn xin phép mọi người" Dương Minh không ngờ lại thuận lợi như vậy, liền nhìn Trần Mộng Nghiên đầy cảm kích.
"Chẳng qua hôm nay đã muộn, để mai đi. Sáng mai chú sẽ đặt vé máy bay cho cháu. Cháu và Mộng Nghiên cùng đi" Trần Phi nói: "Chú có một bạn học cùng đang làm cảnh sát ở đó, chú sẽ gọi người này đón các cháu"
"Vâng, vậy làm phiền chú" Dương Minh vội vàng nói.
Dương Minh cũng không có cách nào. Bây giờ đi tìm Triệu Oánh là không thể, chỉ có thể để ngày mai. Vì thế cùng Trần Mộng Nghiên ngồi xuống xem Tv. Chẳng qua tâm trạng Dương Minh lúc này không để ở đây.
Triệu Oánh, Trần Mộng Nghiên đối với cô ấy chỉ là bạn. Nhưng Dương Minh lại khác, tình cảm với Triệu Oánh còn hơn bạn bè, có cả tình yêu trong đó.
Cho nên Triệu Oánh xảy ra chuyện, Dương Minh rất lo lắng.
Điện thoại một lần nữa vang lên, Dương Minh lắc đầu. Bình thường chẳng ai gọi tới, vậy mà đêm 30 lại nhiều thế?
Dương Minh rút điện thoại di động ra thì thấy là số của Triệu Oánh. Dương Minh lại nghĩ là mẹ Triệu Oánh gọi tới liền đi vào phòng Trần Mộng Nghiên: "Alo? Bác ạ?"
"Dương Minh, là chị, chị là Triệu Oánh" Triệu Oánh nói.
"Cái gì? Oánh tỷ, là chị sao? Chị sao rồi? Chị đang ở trong bệnh viện à?" Dương Minh vội vàng hỏi.
"Chị ở bệnh viện gì chứ, chị đang ở nhà xem cầu truyền hình mà, sao lại ở trong bệnh viện?" Triệu Oánh bất đắc dĩ nói: "Đều là mẹ chị nói linh tinh"
"Hả? Nói linh tinh? Nói như vậy tức là chị không bị trẻ em hàng xóm đốt pháo làm bị thương?" Dương Minh hỏi.
"Cái gì, bây giờ mọi người đang ở nhà xem Tv, ai đốt pháo bao giờ?" Triệu Oánh nói: "Hơn nữa chị lớn như vậy sao có thể không để ý an toàn như vậy chứ?"
"Ngất mất." Dương Minh thở dài một tiếng rồi nói: "Đúng là làm em sợ muốn chết. Em và Mộng Nghiên đang định mua vé đến thăm chị"
"Xin lỗi. làm phiền em" Triệu Oánh nhỏ giọng nói.
"Bỏ đi, chị không sao là tốt rồi" Dương Minh nói: "Chẳng qua bác gái đùa ác quá? Đó"
"Ai. mẹ nói muốn gặp em, gọi em tới đây, thực ra là thử dò xét quan hệ giữa hai chúng ta. Thấy em lo lắng như vậy, mẹ cũng yên tâm" Triệu Oánh có chút xấu hổ nói.
"Thì ra là như vậy, em không qua nữa nhé?" Dương Minh hỏi.
"Đương nhiên không cần đến rồi. Sau khi bố chị biết đã mắng cho mẹ chị một trận, nói mẹ không biết nặng nhẹ, chuyện này cũng nói đùa được sao?" Triệu Oánh nói.
"Vâng, quan trọng là chị không sao, cái này là tốt nhất" Dương Minh nói: "Năm mới vui vẻ, chuyển lời chúc đến bác cho em"
"Ừ. em cũng thế, chúc Mộng Nghiên cho chị. Chị dập máy đây, hai hôm nữa chị sẽ về Tùng Giang" Triệu Oánh nói.
Dương Minh dập máy không khỏi bất đắc dĩ, đây là gì thế này, làm mình sợ không nói, bây giờ người trong nhà cũng lo lắng. Lại phải phí công giải thích rồi.
"Mộng Nghiên." Dương Minh có chút buồn bực nhìn Trần Mộng Nghiên đứng bên.
"Âm thanh của máy khá lớn, em nghe thấy rồi" Trần Mộng Nghiên cũng cười khổ một tiếng rồi nói: "Chuyện này thật phức tạp"
Chẳng qua Trần Mộng Nghiên cũng nghe được câu nói cuối cùng của Triệu Oánh, cho nên nàng không hề nghi ngờ Triệu Oánh. Bây giờ nàng đang nghĩ nên giải thích với bố mẹ như thế nào.
"Dương Minh, anh không phải giỏi nói dối lắm sao?" Trần Mộng Nghiên nói: "Anh mau nghĩ đi, chúng ta nên giải thích như thế nào?"
"Anh có nói dối bao giờ đâu" Dương Minh xấu hổ.
"Lúc học cấp ba ngày nào anh cũng bịa chuyện để bỏ học sao, toàn lừa người ta" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Hắc hắc, anh lúc đó toàn nói mấy lời không quan trọng mà? Bây giờ là nói chuyện với bố mẹ em, đâu thể bịa được? Hơn nữa anh cũng không muốn gạt bọn họ mà" Dương Minh thở dài một tiếng.
"Thật à, ai ngờ lại có chuyện này?" Trần Mộng Nghiên rất buồn bực nói.
"Hay là nói gọi nhầm nên người ta đùa mình?" Dương Minh im nửa ngày rốt cuộc đã nói ra suy nghĩ của mình.
"Cũng chỉ có thể như vậy mà thôi" Trần Mộng Nghiên gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Vì thế hai người vừa ra vẻ tức giận vừa vui vẻ ra ngoài phòng. Trần Phi thấy vẻ mặt hai người, có chút kỳ quái hỏi: "Hai đứa sao thế?"
"Bực thế" Trần Mộng Nghiên vừa nói vừa thở hổn hển ngồi xuống ghế.
"Sao thế Mộng Nghiên?" Dương mẫu vội vàng hỏi: "Có phải là thằng bé Đại Minh ăn hiếp cháu? Bác đánh nó giúp cháu? "
"Không phải ạ, bác, không có quan hệ gì với Dương Minh" Trần Mộng Nghiên lắc đầu nói: "Là cuộc điện thoại vừa nãy"
"Điện thoại sao vậy?" Dương mẫu bực bội nói.
"Vừa nãy con và Dương Minh gọi điện chúc tến cô Triệu Oánh, kết quả mẹ cô ấy nghe điện, nhưng người đó không phải mẹ cô Triệu Oánh" Trần Mộng Nghiên tức giận nói.
"Không phải mẹ cô ta thì là ai chứ? " Trần Phi cũng có chút khó hiểu.
"Chắc là người nào đấy đánh lừa rồi ạ, không có việc gì nên làm như vậy" Trần Mộng Nghiên nói: "Con vừa nãy khi gọi điện cho cô Triệu Oánh nên không cẩn thận gọi cho một người phụ nữ trung niên. Con nói con tìm cô Triệu Oánh, kết quả người phụ nữ này nói là mẹ cô Triệu Oánh. Cô Triệu Oánh bị pháo nổ bị thương, đây chắc là do người đó nói láo"
"Ồ? Vậy sao sau đó con biết người này lừa con?" Trần Phi tiếp tục hỏi.
"Sau đó con gái của người phụ nữ này gọi điện cho Dương Minh, là vừa nãy đó ạ. Cô ta nói xin lỗi Dương Minh, nói mẹ cô ta đã lớn tuổi nhưng lại giống trẻ con, hay nói đùa, bảo bọn con đừng để bụng" Trần Mộng Nghiên nói.
"Thì ra là như vậy." Dương phụ nói: "Không có việc gì là tốt rồi"
"Bố, bố nói người phụ nữ đó làm như vậy có phạm pháp không?" Trần Mộng Nghiên đúng là giỏi đóng kịch.
"Phạm pháp. cái này rất khó nói. Tìm được nhiều nhất phê bình giáo dục. Bỏ đi, Mộng Nghiên, đều nói trẻ con là trẻ con, mà có câu người già không khác gì trẻ nhỏ mà. Hơn nữa người gặp chuyện ở thành phố L, con nói bố sao tìm được. Chẳng lẽ vì việc này mà kêu bạn học của bố bắt bà già đó sao? "
"Ha ha, cũng đúng lạ" Dương Minh gật đầu cười nói: "Thôi, Mộng Nghiên, quan trọng nhất là cô Triệu Oánh không có việc gì, điều này là tốt nhất"
Bởi vì hai người nói như vậy nên không ai nghi ngờ về tính chân thật của chuyện này. Theo Trần Phi và Dương phụ thấy thì chuyện này cũng không việc gì phải lừa người.
Dương Minh yên tâm ngồi xem Tv, thấy tác phẩm Triệu Bổn Sơn và Tiểu Trầm Dương, người hai nhà liền cười vui.
12h đêm, tiếng chuông báo năm mới đã tới. Trần Mẫu đứng lên nói: "Cô Dương, đi, hai chúng ta xuống bếp, nấu món súp Mộng Nghiên cùng ăn"
Đồ ăn đã chuẩn bị từ sáng, sáu người cũng không ăn bao nhiêu.
Ăn xong, Trần Phi đề nghị ra ngoài đốt pháo, đây là tập tục của rất nhiều người, gần 12h đêm các nhà đều đốt pháo, lúc này ngoài cửa có những tiếng pháo vang rền.
Sáu người mặc áo lông cầm pháo hoa đi xuống, cùng đốt pháo với mọi người trong sân của khu nhà.
Người ở đây hầu hết đều biết nhau. Thấy người nhà Trần Phi đi ra, bọn họ nhiệt tình chào và chúc mừng năm mới. Trần Phi cũng chủ động người nhà Dương Minh.
Đây cũng là cách khẳng định thân phận của Dương Minh. Chẳng qua Trần Mộng Nghiên đã là sinh viên đại học, có bạn trai cũng không có gì lạ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #588


Báo Lỗi Truyện
Chương 588/2205