Chương 581: Chuyện tình cảm


Từ đầu đến cuối, Dương Minh có thân phận gì, Quách Kiện Siêu cũng không thể hiểu được, nhưng mà hắn không dám hỏi, không ai lại ngại cái mạng mình dài cả!
Nhìn thấy Bạo Tam Lập cầm cây súng đùa nghịch, Quách Kiện Siêu không tự chủ run lên một cái, gì thế này! Bớt giỡn đi, chỉ cần một câu nói thôi, là móc súng ra liền, những người này không thể trêu chọc được đâu!
Tất cả đều tại mình, sắc mê ý loạn, muốn theo đuổi Tôn Khiết, không ngờ gặp phải một nhân vật cường thế như Dương Minh, chẳng qua, Tái ông mất ngựa mà lại được phúc, lần này mình cũng có cơ hội lên đời rồi!
Nếu không có Bạo Tam Lập ủng hộ, có đánh chết hắn cũng không dám làm ra cái loại chuyện mưu đoạt gia nghiệp này! Nghĩ đến đây, Quách Kiện Siêu cũng dần bình tĩnh lại, lập tức cười cười nói với Bạo Tam Lập: "Báo ca, chúng ta nghiên cứu cái kia trước nhé!"
"Được, Quách tổng, để tôi gọi Hầu tổng lại, chúng ta cùng nhau thảo luận!" Bạo Tam Lập gật đầu, Dương Minh giao cho hắn chuyện này, cũng giống như là Y tiên sinh vậy, cho nên Bạo Tam Lập không thể không làm tốt được.
"Báo ca, ngài đừng gọi em là Quách tổng gì cả, đâu cần phải khách sáo vậy, cứ gọi là tiểu Quách được rồi" Quách Kiện Siêu thấy Bạo Tam Lập khách khí như vậy, lập tức kinh sợ nói.
"Haha, Quách tổng quá lời, bây giờ tôi và cậu cùng làm việc cho Dương ca, vậy thì không có bối phận cao thấp gì, tôi gọi cậu là Quách tổng cũng đúng thôi!" Bạo Tam Lập cười nói: "Những lời này đừng nói nữa, chúng ta làm việc chung với nhau, thì cũng là quan hệ cùng cấp, về sau còn nhờ vả lẫn nhau!"
"Vâng, Báo ca nói rất đúng, chúng ta đều làm việc cho Dương ca hết!" Trong lòng Quách Kiện Siêu kích động vô cùng, Bạo Tam Lập là ai, là lão đại Tùng Giang, thế mà lại cùng cấp với mình! Xem ra, làm việc cho Dương Minh rất là tốt nha. Vô tình thân phận được đề cao không ít! Tuy rằng Quách Kiện Siêu trước kia nghĩ là phó tổng của tập đoàn Vương thị đã rất ghê gớm rồi, nhưng cũng chỉ có địa vị trong thương trường, bây giờ lại có mối quan hệ này với Bạo Tam Lập, địa vị xã hội của Quách Kiện Siêu được đề cao không ít, ra ngoài nói lên, mình là anh em của Bạo Tam Lập, vậy thì có bao nhiêu mặt mũi rồi!" Nhưng mà Báo ca gọi em là Quách tổng thì quá khách khí rồi, như vậy đi, em gọi ngài là Báo ca, ngài cũng gọi em là Quách lão đệ đi! Dù sao chúng ta cùng làm việc cho Dương ca, xưng huynh gọi đệ cũng được mà!"
"Sảng khoái!" Bạo Tam Lập gật đầu, vỗ vỗ vai Quách Kiện Siêu nói: "Cậu yên tâm, cậu là lão đệ của tôi, về sau ở Tùng Giang có ai dám khi dễ cậu, thì nói với tôi!"
"Đúng vậy, đúng vậy, nếu em bị khi dễ, thì sẽ ảnh hưởng đến mặt mũi của Dương ca!" Quách Kiện Siêu lên như diều gặp gió, nói như mưa.
Không lâu sau, Hầu Chấn Hám đã đến, vừa rồi lúc Dương Minh đến, Hầu Chấn Hám đang xử lý công việc, nên không ra chào được, lễ mừng năm mới sắp đến, mà dưới tay là có rất nhiều lính, đương nhiên phải có ít tiền tết và tiền thưởng. Mà mấy cái này thì Bạo Tam Lập làm không được, nên chỉ có thể nhờ vào hắn!
Bây giờ vừa xong, cũng nghe nói Dương Minh có đại sự kêu phải thương lượng, nên cũng vội chạy đến đây: "Có chuyện gì? Chuyện gì quan trọng cần phải thương lượng?" Hầu Chấn Hám mở cửa ra, trực tiếp hỏi.
"Để cho Quách lão đệ nói cho ông biết một chút!" Bạo Tam Lập đối với việc kinh doanh không hiểu gì hết, nên trực tiếp giao cho Quách Kiện Siêu.
Vốn chuyện này là nằm trong tay của Quách Kiện Siêu, cho nên tình huống bên trong cũng rất quen thuộc, lấy hợp đồng ra nói sơ qua kế hoạch của mình: "Hầu ca, chuyện là như vậy."
"Ừ, nghe không tồi!" Hầu Chấn Hám gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. Hắn ta cũng là một người biết làm ăn, bằng không thì Bất Dạ Thiên và công ty bảo toàn Danh Dương cũng không được như bây giờ, khi nghe về kế hoạch của Quách Kiện Siêu xong, hắn ta cũng biết rằng chuyện này rất có khả năng!
Đúng vậy, văn kiện pháp luật trong tay, thì sợ cái gì? Chẳng qua, chuyện này muốn làm thì ai đi làm? Để cho người không biết gì hết đi làm, thì tỷ lệ thành công quả thật không cao, chẳng qua nếu để cho Hầu Chấn Hám hoặc Bạo Tam Lập đi làm, vậy thì thành công coi như nắm trong tay rồi! Không nói về các phương diện khác, chỉ nói đến luật sư bên mình, cũng là một kẻ khó chơi rồi. Chứ còn gì nữa, luật sư của hắc bang, có người nào là hiền đâu?
Cho nên, chuyện là như vậy, để cho người khác làm thì không được, chẳng qua giao đến tay Hầu Chấn Hám, thì mọi chuyện lại dễ dàng. Hầu Chấn Hám tìm đến vài vị luật sư trâu bò đến, rồi cùng nhau thảo luận về chuyện này.
Bởi vì tất cả đều là người nhà, nên loại luật sư nửa trắng nửa đen này cũng không tị hiềm. Hầu Chấn Hám nói thẳng ra mục đích của hắn, mà mấy ông luật sư ở đây đều là tay già đời, nhìn sơ qua là hiểu nên giải quyết vấn đề thế nào.
Tài sản của hắc bang là phiền toái nhất, thường thì trong các bang phái, người đứng tên sản nghiệp là lão đại, khi lão đại này chết, vậy thì vấn đề sở hữu đống sản nghiệp kia có điều phiền toái, nhưng những người này chuyên môn xử lý những phiền toái đó. Lúc trước, sản nghiệp của Vu Hướng Đức cũng là do bọn họ phụ trách tiếp thu.
Cho nên, đối với việc chiếm thu tài sản của người khác, với các vị này đều rất là bình thường như cơm sườn, nghe xong lập tức đưa ra rất nhiều ý kiến.
Dương Minh từ Bất Dạ Thiên ra, liền đón xe đến nhà của Lưu Duy Sơn, chẳng qua trên đường đi cũng gọi điện về nhà, báo cho cha mẹ biết là mình đến nhà cha nuôi làm khách, không cần phải lo lắng.
Vợ của Chung Hàn Lâm và đứa cháu đã đến nhà của Lưu Duy Sơn trước, khi Dương Minh đến nhà, thì Tiếu Tình và đứa nhỏ Chung tiểu tiểu đang chơi đoán bài với nhau.
Một bộ bài, hai người tùy ý rút ra một lát, sau đó so lớn nhỏ. Tiếu Tình không biết là gặp vận may gì, cứ liên tục rút lớn hơn Chung tiểu tiểu, làm cho Chung tiểu tiểu phụng phịu, mặt đầy mất hứng.
"Chị Tiếu Tình à, chị không thể nhường con nít một chút sao!" Dương Minh cười khổ lắc đầu.
"Cái này, em bảo chị nhường thế nào? Hoàn toàn là nhờ vào vận may." Tiếu Tình bất đắc dĩ nói, vận khí của mình hôm nay quá tốt rồi, hay là qua macao đánh bạc làm giàu?
"Haha, Chung tiểu tiểu, để chú chơi cùng với con nha!" Dương Minh cười nói.
"Chú cái gì, rõ ràng là anh mà, em đã mười tuổi rồi!" Chung tiểu tiểu không phục, nhìn Dương Minh nói: "Anh có thể giúp em thắng tiểu di?"
Dương Minh vừa nghe, xém ngã bật ngửa xuống đất. Anh? Tiểu di? ? Trời đất, nhóc kêu Tiếu Tình là tiểu di, mà kêu mình là anh. Em muốn làm tổn thương anh và Tiếu Tình sao? Nhóc nhỏ này, thật sự biết cách làm tổn thương người khác!
Quả nhiên, Dương Minh ngẩng đầu lên, nhìn thấy trong mắt Tiếu Tình một tia bất đắc dĩ, bộ dáng của Tiếu Tình quả thật rất thành thục rồi, nhưng mà, chưa có già nha! Dương Minh trừng mắt nhìn Chung tiểu tiểu một cái, nói: "Không được nói lung tung, chú là em của tiểu di, em gọi chú là anh thì chẳng phải là rối loạn bối phận sao?"
"Được rồi, nếu anh giúp em thắng tiểu di, em sẽ gọi anh là chú!" Chung tiểu tiểu chớp mắt nói.
"Được, đây là con nói đó!" Dương Minh gật đầu: "Nào, so lớn nhỏ phải không? Xem chú thắng tiểu di của con như thế nào nha"
"Thấy rồi hãy nói, anh trai!" Chung tiểu tiểu do không có cha mẹ bên cạnh, lại được hai ông bà nuông chiều, nên căn bản là không sợ Dương Minh.
"Chị rút trước đi!" Dương Minh ý bảo Tiếu Tình rút bài.
"Được rồi!" Tiếu Tình bất đắc dĩ, thấy Dương Minh tích cực như vậy, cũng chỉ đành tiếp tục chơi bài, nàng cũng biết Dương Minh vì muốn tốt cho nàng, nên không khỏi cảm thấy vui vẻ.
"A?" Khi Tiếu Tình rút bài lên, thì Dương Minh và Chung tiểu tiểu, thậm chí là Tiếu Tình cũng há miệng to ra! Con hai bích! Dựa theo phương pháp tính điểm của cách chơi bài này, thì con hai bích là một trong những quân bài lớn nhất, chỉ thua con hai cơ!
"Haha" Chung tiểu tiểu nhìn thấy cảnh này, lập tức nở nụ cười đắc ý nhìn Dương Minh, cái ý tứ kia dùng hai cái mắt cá cũng thấy được, xong rồi, anh nhất định thua!
Dương Minh gãi gãi đầu, xem ra Tiếu Tình quả thật rất có số! Không phục không được! Dương Minh thở dài, thì mình cũng thế thôi, cái này nếu thua thì chấp nhận thôi!
Dương Minh tùy tiện rút một là bài ra, để lên trên bàn.
"Cái gì" Chung tiểu tiểu mở to hai mắt ra nhìn: "Cái này cũng được sao?"
Lá bài mà Dương Minh vừa rút chính là con hai cơ, còn lớn hơn cả con hai bích của Tiếu Tình.
"Haha, thấy chưa? Kêu là chú đi!" Dương Minh nhún vai nói.
"Không được, cái này là anh may mắn, hai người thử lại lần nữa đi!" Chung tiểu tiểu cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ do vận khí của Dương Minh quá tốt sao?
"Được rồi" Dương Minh không muốn so đo với con nít, vì thế gật đầu, ý bảo Tiếu Tình xào bài rồi rút.
Lần này, vận khí của Tiếu Tình không còn tốt như trước, chẳng qua vẫn rút được một lá rất lớn, là con K rô, còn Dương Minh thì đơn giản hơn, thò tay vào rút ra một con ách, cái này làm Chung tiểu tiểu trợn tròn mắt.
Tuy rằng không tình nguyện, nhưng vẫn phải kêu một tiếng" chú" , Dương Minh liền cười vui vẻ, chớp mắt với Tiếu Tình một cái, còn Tiếu Tình thì bất đắc dĩ lắc đầu.
Trên TV đã bắt đầu chiếu phim hoạt hình, Chung tiểu tiểu liền bỏ bộ bài xuống, chạy đến xem TV, để lại Dương Minh và Tiếu Tình ở đây!
Tiếu Tình dọn dẹp lấy bộ bài, bất đắc dĩ nói với Dương Minh: "Em nha, sao lại đi so đo với con nít vậy?"
"Ai kêu nó gọi chị là tiểu di, mà gọi em là anh chứ, cái này không phải nói móc là chị lớn hơn em sao!" Dương Minh cũng nói.
"Nó làm sao mà biết quan hệ của chị và em? Được rồi, con nít nói đúng sự thật, quả thật chị lớn hơn em mười tuổi!" Tiếu Tình thở dài nói.
"Chị Tiếu Tình, chị không vui?" Dương Minh cảm thấy trong mắt của Tiếu Tình có sự phiền muộn.
"Không có, có gì mà không vui chứ?" Tiếu Tình khống chế cảm xúc rất tốt, trong nháy mắt đã biến thành nụ cười.
"Chị Tiếu Tình." Dương Minh giơ tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiếu Tình.
"Làm gì vậy, không sợ người khác thấy hả?" Tiếu Tình quýnh lên, vội rút tay về.
"Sợ cái gì? Quên năng lực của ông xã rồi à?" Dương Minh cười nói.
"Ông xã cái gì? Em đừng có nói lung tung, lỡ để cha nuôi nghe thấy thì không tốt đâu!" Tiếu Tình e thẹn nói: "Chắc là em lại dùng dị năng để ăn hiếp con nít đúng không, nếu không em cũng không thể hai lần rút được bài lớn như vậy!"
"Haha, không dùng thủ đoạn, thì sao đứa bé này chịu nghe lời chứ!" Dương Minh nói: "Còn không phải sợ chị buồn sao, thật ra, chị còn rất trẻ, nói chị hai mươi lăm hai mưới sáu cũng là bình thường" " Hừ, không biết ai lúc trước gọi người ta là bác gái nữa" Tiếu Tình oán trách.
"Trời đất." Dương Minh sờ sờ cằm nói: "Không phải em đã giải thích rồi sao, ai kêu chị gọi em là sắc lang"
"Chẳng lẽ em không phải?" Tiếu Tình trừng đôi mắt đẹp lên, cười như không cười nhìn Dương Minh nói: "Em có thể không thừa nhận, nhưng mà về sau không được tìm đến chị!"
"Ặc. chị Tiếu Tình, chúng ta đừng nói chuyện này nữa." Dương Minh xấu hổ đáp.
"Được rồi, không chọc em nữa, năm tháng thúc dục người ta già, chị cũng không còn mấy năm xuân xanh nữa, chỉ cần sau này em không bỏ rơi chị là được" Tiếu Tình đứng lên, xoay người đi ra ngoài.
"Chị Tiếu Tình. em." Dương Minh vừa muốn nói cái gì đó, lập tức bị Tiếu Tình chặn lại.
"Chị giúp mẹ làm việc, đừng nói nữa, chị hiểu mà, chỉ cảm thán một chút thôi, xuân xanh của chị là vô địch mà, năm mươi tuổi cũng vậy thôi." Tiếu Tình cười nói.
"A!" Dương Minh mở to mắt, hiếm khi nào thấy Tiếu Tình trêu đùa mình cả, chẳng qua nhìn thấy tâm tình của Tiếu Tình cũng tốt, nên Dương Minh cũng yên tâm.
Khi đến giờ cơm tối, Chung Hàn Lâm mới chạy về, gặp ông bạn già nhiều năm này, đương nhiên là muốn tâm sự đôi chút. Lưu Duy Sơn cũng biết rằng ông sẽ trở về sớm, nên đã chuẩn bị chén đũa cho ông trước.
Hai ông già vừa thấy mặt, liền ôm nhau, làm cho Dương Minh và Tiếu Tình trợn to mắt, Lưu Duy Sơn luôn bình ổn thế mà cũng có lúc nhiệt tình như vậy nha!
Lưu Duy Sơn và Chung Hàn Lâm vừa ăn vừa nói chuyện, kể lại những chuyện hồi đi học của bọn họ, Dương Minh cũng vừa ăn vừa nghe, nhất là khi nghe đến đoạn hai ông già này bắt dế ngồi đá với nhau, thì không nhịn nổi cười. Thật đúng là có hương vị của một gia đình hạnh phúc.
Sau khi ăn xong, Dương Minh chuẩn bị đứng dậy ra về, thì bị Chung Hàn Lâm gọi lại.
"Lão Lưu, không ngại tôi và con nuôi của ông nói chuyện một chút chứ?" Chung Hàn Lâm cười hỏi.
"Nói thì cứ nói đi, ông còn phải hỏi tôi làm gì?" Lưu Duy Sơn cười trêu ghẹo nói.
Dương Minh biết Chung Hàn Lâm tìm mình là vì cái gì, nên cũng không hỏi nhiều, cùng Chung Hàn Lâm đi đến phòng sách của Lưu Duy Sơn, bởi vì hai người đều là khách, cho nên cùng ngồi xuống ghế sô pha, không ngồi vào vị trí chủ nhà ở sau bàn sách.
"Dương Minh, giải phẫu hôm nay rất thành công! Ta lần đầu tiên làm một cuộc giải phẫu như vậy đó!" Chung Hàn Lâm cảm thán.
"Haha, Chung bá bá, con cũng không có biện pháp, chẳng qua cũng nhờ vào năng lực của con" Dương Minh gật đầu.
"Dương Minh, chuyện này, cha nuôi của con không biết chứ?" Chung Hàn Lâm hỏi.
"Đúng vậy, con chưa nói với cha nuôi, ngay cả cha mẹ ruột của con cũng không biết"
"Thì ra là thế" Chung Hàn Lâm trầm ngâm một hồi, sau đó nói: "Vậy khỏi nói cho lão Lưu biết, loại chuyện này càng ít người biết càng tốt!"
Dương Minh gật đầu nói: "Con cũng nghĩ vậy, thất phu vô tội, hoài bích có tội mà!"
"Xem ra, con rất tin tưởng ta, không sợ ta nói ra sao?" Chung Hàn Lâm cười nói.
"Chung bá bá là bạn tốt nhiều năm của cha nuôi con, quan hệ nhiều năm như vậy, tình như thủ túc, còn thân hơn cả anh em ruột, con nghĩ Chung bá bá sẽ không hại con!" Dương Minh nói.
"Con nói cũng đúng, ta và Duy Sơn. ai, con là con nuôi của lão ta, thì cũng là con nuôi của ta!" Chung Hàn Lâm gật đầu nói: "Nếu, nếu đổi lại là người khác, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp đem hắn lên Bắc Kinh làm sóng điện não gì đó, chẳng qua lại là con, ta không hy vọng con bị người xấu lợi dụng. Chuyện này dừng ở đây, con biết ta biết, cũng không có người thứ ba biết. Con yên tâm đi, Chung bá bá cũng sắp xuống lỗ rồi, không nói nhiều được đâu"
"Vậy cảm ơn Chung bá bá!" Dương Minh vội vàng nói.
"Ta không biết con và cô gái bị thương kia có quan hệ gì, nhưng là một trưởng bối ta vẫn phải nhắc nhở con một chút, về sau làm việc phải nghĩ kỹ trước, không nên xúc động như vậy!" Chung Hàn Lâm nhắc nhở: "hôm nay, người biết là ta, thì không sao. Nhưng một mai lỡ không phải là người quen thì sao, về sau con có thể gặp rất nhiều phiền toái rồi!"
"Con biết rồi, Chung bá bá, về sau con sẽ cẩn thận!" Dương Minh khiêm tốn nói.
"Đứa con của Duy Sơn đã xảy ra chuyện, ta không hy vọng con nuôi của lão ta cũng xảy ra chuyện gì, chúng ta đã già rồi, không chịu nổi đả kích lớn đâu!" Chung Hàn Lâm nói: "Con xem, tuổi của Duy Sơn cũng không khác gì ta, nhưng rõ ràng là già nua hơn ta, vì sao? Còn không phải là vì chuyện kia sao? Cho nên, Dương Minh, con hãy nhớ kỹ, về sau con không chỉ sống vì bản thân con, mà còn sống ví người bên cạnh con!"
Dương Minh hít một hơi thật sâu, gật đầu, Chung Hàn Lâm khoát tay đứng dậy, hai người đi ra ngoài.
"Lão Chung, ông nói gì với Đại Minh vậy?" Lưu Duy Sơn thấy hai người đi ra, thuận miệng hỏi.
"Không có gì, chỉ nói cho nó biết tình huống người bệnh thôi, để cho nó chuẩn bị tâm lý" Chung Hàn Lâm nói.
"À, ra vậy! Đi, phòng ngủ của tôi đã chuẩn bị xong, tối nay ngủ chung với tôi, ôn chuyện!" Hôm nay tinh thần của Lưu Duy Sơn rất tốt, hưng phấn nói.
"Ông không nói, tôi cũng sẽ quấy rầy ông! Nhưng không biết chị dâu có đồng ý hay không?" Chung Hàn Lâm cười nói.
"Được rồi, bọn tôi đã già hết cả rồi, còn tính cái gì mà ngủ một mình hay ngủ hai mình nữa?" Sở Huệ Phương vừa chuẩn bị chăn đệm, vừa nói.
Dương Minh chào tạm biệt vợ chồng Lưu Duy Sơn và vợ chồng Chung Hàn Lâm, chuẩn bị trở về nhà, thì Tiếu Tình đột nhiên đi tới nói: "Vừa lúc chị cũng phải về, cùng đi đi, trời cũng tối rồi, chị hơi sợ"
"Đúng rồi, Đại Minh, con đưa chị về nhà đi!" Sở Huệ Phương lập tức nói: "Cuối năm rồi, học sinh trong trường cũng nghỉ hết rồi, không an toàn lắm!"
"Con biết rồi, mẹ nuôi" Dương Minh gật đầu: "Yên tâm đi, nhiệm vụ hộ hoa sứ giả này để cho con"
Người nói vô tình, người nghe có ý, Tiếu Tình nghe Dương Minh nói làm hộ hoa sứ giả, trong lòng cả kinh, lời này mà có thể tùy tiện nói sao? Chẳng qua nhìn sắc mặt của Sở Huệ Phương không có gì khác thường, mới biết là Dương Minh đang nói giỡn!
Tiếu Tình tức giận trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, làm hại mình lo muốn chết!
Dương Minh giả bộ không phát hiện, lại tiếp tục nói: "Haha, đến lúc đó người xấu mà thấy có một bạn trai cao to uy mãnh như vậy, khẳng định là không dám làm bậy!"
Tiếu Tình tức đến nghiến răng, mọi người còn tưởng là trò đùa, nên cười phụ họa theo.
Dương Minh cũng cười khà khà, nhưng mà, vấn đề xuất hiện ngay sau đó! Khi đến cửa nhà Tiếu Tình, Tiếu Tình không cho hắn vào, mà lạnh lùng nói: "Được rồi, chị về đến nhà rồi, em cũng về đi!"
"Chị Tiếu Tình, chị không phải đang giận chứ?" Dương Minh đành phải cười cầu tài.
"Không có nha, ai giận đâu? Hộ hoa sứ giả hộ hoa về đến nhà, thì phải trở về, hay là em còn muốn bị đuổi?" Tiếu Tình hừ nói.
"Em chỉ nói giỡn mà thôi, được rồi, Tình Tình yêu dấu, đừng giận mà."
"Được rồi, không so đo với em nữa" Tiếu Tình lớn tuổi hơn Dương Minh thật, nhưng ngẫu nhiên làm nũng vẫn có thể. Càng trưởng thành thì càng hiểu chuyện hơn, vì thể tránh thân người ra để Dương Minh bước vào, không ngờ rằng, khi Dương Minh vừa mới vào phòng, Tiếu Tình đang chuẩn bị đóng cửa lại, thì cửa bị một bàn tay lớn: "Này, vợ chồng son giận dỗi, thì cũng đừng đóng cửa vội thế"
Một gã mặt đen cao to cười hì hì, nhìn Tiếu Tình nói.
"Anh là ai?" Tiếu Tình cả kinh, hô to lên.
"La cái gì? Không muốn sống nữa hả?" Gã mặt đen không chỉ một người, bên cạnh hắn còn có một tên hói đầu, lập tức rút ra một con dao nhỏ, nói: "Không muốn chết thì đừng có lộn xộn!"
"Tình Tình, em sao vậy?" Dương Minh nghe thấy tiếng hô của Tiếu Tình, xoay người lại hỏi, vừa rồi hắn chỉ lo liếc mắt đưa tình đá lông nheo với Tiếu Tình, nên không chú ý đến hai người này.
"Im miệng, ngồi im đó, bằng không tao giết chết vợ mày!" Gã hói còn tỏ ra nguy hiểm hơn cả gã mặt đen, hắn hoàn toàn không để Dương Minh vào mắt, theo hắn nghĩ, cả nhà này chỉ có hai người mà thôi.
"Mày muốn gì?" Dương Minh nhíu mày, hai người này mình chưa gặp mặt bao giờ. Không biết bây giờ mình chuẩn bị cùng Tiếu Tình âu yếm sao, mà còn dám đến quấy rầy?
"Không có gì, anh em bọn tao chỉ cầu tài thôi, đem tiền mặt đồ trang sức ra, điện thoại này nọ đều lấy ra hết, đưa hết cho bọn tao, bọn tao đi, sẽ không làm bị thương các người!" Gã mặt đen nói.
"À?" Dương Minh nhất thời cảm thấy buồn cười, hết người cướp rồi sao mà đi cướp của mình nhĩ? Hai tên này thật đúng là hết thời rồi! Chẳng qua, sau chuyện của Chu Giai Giai, Dương Minh đặc biết căm ghét những kẻ dùng đàn bà con gái uy hiếp mình, hơn nữa thằng đầu hói còn dám nói là sẽ giết chết Tiếu Tình, trong lòng Dương Minh liền nổi lên sát khí. Uy hiếp vua sát thủ, ngại rằng mình chết không đủ nhanh sao?
"Hai người các ngươi vào nhà đi, khóa cửa lại, để hàng xóm nhìn thấy thì không tốt cho bọn mày" Dương Minh nói: "Thả nàng ra, chúng ta từ từ thương lượng!"
"Hừ, coi như mày biết điều!" Thằng hói nghe Dương Minh nói vậy, nghĩ thầm, tiểu tử này cũng có cái đầu đấy, bọn chúng cũng không muốn đứng trước cửa, nếu lỡ như để cho hàng xóm nhìn thấy rồi báo cảnh sát thì tiêu đời.
Vào phòng, đóng cửa lại, tên hói cũng không uy hiếp Tiếu Tình nữa, theo hắn thấy, hai vợ chồng này căn bản là không có năng lực phản ứng, bây giờ chỉ biết chịu đựng thôi.
"Nhanh lên, đừng lộn xộn, lão tử cho bọn mày một phút, còn phải qua nhà người khác nữa, tao nói cho bọn mày biết, tao từ phía Nam đến, ở bên đó tao đã giết ba mạng người rồi!" Gã hói uy hiếp nói.
"Thật không? Haha, chẳng qua bọn mày chỉ có hai người, hai mà giết ba, thì hơi bị mệt đó, chậc chậc." Thấy hai tên này đóng cửa lại, Dương Minh lập tức chuyển ngữ khí, trở nên cao ngạo hơn.
"Mày nói cái gì?" Gã hói sửng sốt, không hiểu được ý của Dương Minh đang nói gì: "Đis mẹ mày có ý gì?"
"Không có ý gì, chỉ là bọn mày xong rồi" Dương Minh nói xong, liền ra tay. à không, là ra chân, hai chân đá một cái vào huyệt thái dương của tên mặt đen và gã hói.
Dương Minh căn bản là ra tay không lưu tình, cho nên hai tên này không chết cũng tàn tật. Về phần tại sao hắn tàn nhẫn như vậy, cũng bởi vì hai nguyên nhân, một là hai tên này dùng Tiếu Tình uy hiếp Dương Minh, hai là vì hai tên này đã thấy mình và Tiếu Tình đú đỡn ngoài cửa, nếu truyền ra ngoài thì Tiếu Tình coi như xong!
Cho nên, Dương Minh trực tiếp nổi lên ý niệm diệt khẩu trong đầu, không thể nói là Dương Minh quá độc ác được, bởi vì hai tên này đáng bị như thế.
Dương Minh cũng không sợ có phiền toái gì, vào nhà cướp bóc, đây là một tội vô cùng nặng nha, mình cũng chỉ là phòng vệ thôi. Hơn nữa, mình chỉ đá có một cái, cũng không nói là mình cố ý! Ai có thể đá một cước mà chết người? Trừ khi là vô tình. mà vô tình thì không thể trách mình được!
Chẳng qua, Dương Minh vẫn khống chế lại một chút lực, chừa cho một kẻ sống đời thực vật, một kẻ chết tại chổ.
"Bọn họ. bọn họ làm sao vậy?" Tiếu Tình sợ đến mức ôm chằm lấy Dương Minh, hoảng sợ nhìn cảnh trước mắt.
"Ai biết được? Chắc là chết rồi" Dương Minh cười nói: "Không sao đâu, chỉ là hai tên cướp thôi!"
"Chúng ta nhanh chóng báo cảnh sát đi. Lỡ như lát nữa hai tên này tỉnh lại thì lại trả thù chúng ta đó!" Tiếu Tình lập tức nói.
"Ừ, em cũng nghĩ vậy" Dương Minh nói xong, liền móc điện thoại ra gọi.
Mà Tiếu Tình vì sợ hai tên này tỉnh lại sẽ trả thù mình, cho nên vào phòng bếp lấy dây trói tay chân của hai tên này lại, Dương Minh cũng mặc kệ nàng, bởi vì như vậy cũng tốt, tỏ vẻ mình không biết hai tên này thế nào.
"Hạ Tuyết hả, tôi là Dương Minh!" Điện thoại vừa chuyển, Dương Minh lập tức nói.
"Sao thế? Dương Minh hả?" Hạ Tuyết mơ màng nghe điện thoại: "Tôi hơi mệt, vừa rồi đã ngủ quên."
"Nhà của chị tôi vừa mới bị người ta cướp, ta tên cướp bị tôi đánh ngã, cô mang người lại đây nhìn đi" Dương Minh nói.
"Cái gì? Nhà chị cậu bị cướp?" Hạ Tuyết ngạc nhiên nói: "Thật sao?"
"Tôi lừa cô làm gì?" Dương Minh tức giận nói: "Nhanh lên đi, tôi ra tay hơi nặng, hai người này có chết cũng đừng trách tôi"
Hạ Tuyết cũng biết thân thủ của Dương Minh, cho nên kết quả là xe cảnh sát cùng xe cứu thương đều tới.
Khi bác sĩ nhìn thấy gã hói, liền trực tiếp lắc đầu nói: "Người này đã chết" Rồi quay sang nhìn gã mặt đen, thấy còn có hô hấp mỏng manh, vì thế cho người mang hắn ra ngoài.
"Đây là." Hạ Tuyết chỉ vào Tiếu Tình nói.
"Đây là chị của tôi, con gái nuôi của Lưu Duy Sơn" Dương Minh nói.
"À, xin chào, tôi là Hạ Tuyết của cục hình sự" Hạ Tuyết vội vàng nói: "Phiền cô theo tôi về cục lấy lời khai."
"Vâng." Tiếu Tình gật đầu.
"Này, cậu không thể ra tay nhẹ một chút sao?" Bên này, Hạ Tuyết thông qua phía cảnh sát đã xác định được thân phận của hai người này, đều là tội phạm bị truy nã. Tuy rằng đã chết, nhưng Hạ Tuyết vẫn cảm thấy rằng có thể moi một chút thông tin từ miệng bọn họ không phải là tốt hơn sao?
"Tôi chỉ đá mỗi người một cước, ai biết bọn họ bị đánh thành như vậy?" Dương Minh vuốt tay nói.
Hạ Tuyết cũng biết Dương Minh rất cường đại, Vương Tích phạm có nhiều người bảo hộ như vậy, mà hắn vẫn có thể bắt giữ lấy Vương Tích Phạm, hiển nhiên không phải là người bình thường rồi, hơn nữa trước đó còn có chuyện Cơ Thủy Sinh nữa, cũng không cảm thấy Dương Minh đánh chết bọn họ là có gì kỳ quái.
Chuyện này rất dễ dàng, hai tên này đều là tội phạm truy nã từ phía nam, mà còn mang hung khí, không có thù oán gì với Dương Minh và Tiếu Tình, rõ ràng là vào nhà cướp bóc.
Căn cứ theo quy định của pháp luật, hành vi của Dương Minh thuộc loại phòng vệ, nên bên cảnh sát không lập án. Chẳng qua, chuyện lớn như vậy, muốn giấu Lưu Duy Sơn là không thể rồi.
Thấy có xe cảnh sát và xe cứu thương chạy về hướng nhà Tiếu Tình, Lưu Duy Sơn liền gọi điện cho Tiếu Tình hỏi thăm tình hình, nhưng điện thoại nhà Tiếu Tình không ai bắt, gọi qua di động, cái này cũng không thể giấu được rồi, Tiếu Tình nói là mình và Dương Minh bị cướp, nhưng người xấu đã bị Dương Minh đánh ngã, hai người đang ở trong cục cảnh sát lấy lời khai.
Đi ra ngoài cục cảnh sát, nhìn thấy Lưu Duy Sơn và Sở Tuệ Phương cùng với hai vợ chồng Chung Hàn Lâm, không có cháu của họ Chung tiểu tiểu, hiển nhiên là đã ngủ rồi, chỉ có người lớn lại đây thôi.
"Sao rồi? Không có chuyện gì chứ?" Sở Huệ Phương lo lắng hỏi.
"Không sao cả, mẹ nuôi, chỉ là hai tên cướp vặt thôi" Dương Minh sợ Sở Huệ Phương lo lắng, cho nên không nói hai tên kia là tội phạm giết người bị truy nã.
"Không sao là tốt rồi, thấy mẹ nói chưa, may mà có Dương Minh đưa con về, nếu không thì thật sự xảy ra chuyện rồi" Sở Huệ Phương nói.
Chẳng qua, bà ta kiên trì không cho Tiếu Tình trở về nhà trọ, nhưng bởi vì Chung Hàn Lâm ở đây, nên trong nhà không còn chổ, vì thế Lưu Duy Sơn đề nghị nói: "Hay là ở khách sạn đi?"
"Không cần đâu, cha nuôi, chổ ở của con và Lam Lăng trước kia không phải vẫn còn sao, hay là kêu chị Tiếu Tình đến đó ngủ cũng được mà" Dương Minh đề nghị.
"Đúng rồi, ở khách sạn tôi cũng không yên tâm, vậy ở đó đi!" Sở Huệ Phương lập tức gật đầu, sau đó nói với: "Dương Minh, ở đó không phải có hai phòng sao? Hay là con nói với cha mẹ của con một tiếng, tối nay đừng về nhà, ở cùng với chị con đi! Chị con dù sao cũng là con gái, mẹ cũng hơi lo lo!"
"Không thành vấn đề! Mẹ nuôi, con sẽ ở chung với chị Tiếu Tình, mẹ yên tâm đi" Dương Minh vừa nghe rất hợp ý mình, khóe miệng không khỏi nở nụ cười.
Tiếu Tình thì cũng âm thầm ngắc nhéo phần eo của Dương Minh, động tác nhỏ của Dương Minh làm sao mà có thể lọt qua mắt nàng.
Đóng kỹ cửa lại, Dương Minh mới nắm lấy tay của của Tiếu Tình, vui cười nói: "Lúc này, hai ta ở chung không phải danh chính ngôn thuận sao?"
"Nơi này không phải chổ mà em và Lam Lăng" yêu nhau" đó chứ?" Tiếu Tình có chút ghen tuông nói, dù sao nàng cũng là con gái, bình thường có vẻ rất bình tĩnh, nhưng bây giờ trong phòng này, lại tràn ngập những gì của Dương Minh và người con gái khác, làm cho nàng trong khoảng thời gian ngắn không khỏi phiền muộn."." Dương Minh thở dài, đúng vậy, Lam Lăng, nàng bây giờ tốt chứ?
Nhìn thấy bộ dáng mất mác của Dương Minh, Tiếu Tình lập tức cảm thấy vừa rồi mình không nên nói những lời đó, vội vàng nói: "Chị chỉ nói đùa với em thôi."
"Chị Tiếu Tình. em. chị nói em có hoa tâm không?" Dương Minh có chút đau khổ nói.
"Hoa tâm thì đã sao?" Tiếu Tình cười cười, nói: "Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, chị không phải muốn cùng người khác tranh em đâu. chỉ đi tắm.
Dương Minh cũng ngẩn người nhìn căn phòng tràn ngập những kỷ niệm.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #581


Báo Lỗi Truyện
Chương 581/2205