Chương 579: Dương Minh quyết định


Chung Hàn Lâm nhận được lời mời của Lưu Duy Sơn, vội vàng đón máy bay đến Tùng Giang, ông và Lưu Duy Sơn hồi còn trẻ là bạn tốt của nhau, từng học chung trường.
Sau đó, hai người lại cùng tham gia quân đội, chẳng qua Chung Hàn Lâm làm quân y, rồi xuất ngũ, đến đại học Chiết Giang để dạy học, sau đó cgl bị điều đi Bắc Kinh, còn Lưu Duy Sơn được đưa đến Tùng Giang.
Hai người tuy rằng người nam kẻ bắc, nhưng tình bạn bè vẫn còn rất tốt, bình thường cũng hay gọi điện ân cần hỏi thăm nhau, dù sao ở cái tuổi này rồi, thì bạn bè cũng chẳng còn lại ai, có thể giữa liên lạc thì đã ít lại càng ít hơn. Cho nên hai người đều rất coi trọng phần tình nghĩa này, có cơ hội, liền ngồi xuống ôn lại chuyện xưa.
Bạn tốt có việc nhờ, Chung Hàn Lâm không hề suy nghĩ mà đồng ý, nếu đổi người khác, thì Chung Hàn Lâm tuyệt đối sẽ không đi vào thởi điểm cuối năm này! Nhưng Lưu Duy Sơn thì khác, Chung Hàn Lâm lần này mang theo vợ và cháu trai cùng đi, trực tiếp đến Tùng Giang chuẩn bị cùng Lưu Duy Sơn làm lễ mừng năm mới!
Con trai và con dâu của Chung Hàn Lâm đều đang ở nước ngoài, ngày nghỉ và tân niên trong nước khác nhau, cho nên lúc nguyên đán về một lần, tân niên không thể về nữa. Chẳng qua, hai vợ chồng Chung Hàn Lâm cũng đã quen rồi, may mà có đứa cháu, nên cuộc sống cũng không quá cô đơn.
Chung Hàn Lâm biết tình huống trong nhà của Lưu Duy Sơn, con trai độc nhất đột nhiên biến mất trong đêm, là một đả kích rất lớn vớn ông, chẳng qua gần đây cũng nghe ông ta nói có thu một đứa làm con nuôi, đã muốn gặp mặt từ lâu, lần này lại là con nuôi của ông bạn già cầu khẩn, nên trực tiếp đến đây nhân tiện gặp mặt một chút.
Chung Hàn Lâm nhìn qua nhìn lại cũng không giống một người ở tuổi sáu mươi, Chung thái thái cũng thế, người học y đúng là biết cách dưỡng sinh, hai người nhìn thoáng qua có vẻ giống người trung niên vậy.
Ở sân bay, Dương Minh giơ tấm bảng" Chung Hàn Lâm" lên, thấy người trước mặt cùng độ tuổi với cha nuôi, không khỏi lắc đầu, thật sự là làm phiền người già rồi!
Cha nuôi bởi vì chuyện đứa con mất tích mà ảm đạm nhiều năm, mà gần đây, khi Dương Minh gia nhập vào gia đình này, thì Lưu Duy Sơn mới có chút vui vẻ.
"Ngài là Chung bá bá?" Tuy rằng tuổi của Chung Hàn Lâm đủ để làm ông nội của Dương Minh¸nhưng bởi vì Lưu Duy Sơn là cha nuôi của hắn, nên không thể làm rối loạn thân phận, cho nên tuổi tác dù không tương xứng cũng phải kêu là bá bá.
Thật ra không phải do Dương Minh nhận loạn, tuy rằng thấy Chung Hàn Lâm đi về hướng này, nhưng trước đó hắn đã nhìn thấy dòng chữ trên cái hành lý của ông, trên đó có ghi chữ Chung Hàn Lâm, nên mới dám lại chào hỏi.
Chẳng qua, ngược lại so với Dương Minh, Chung Hàn Lâm đã xác định được thân phận của Dương Minh, bởi vì Dương Minh đang cầm tấm bảng có tên ông, tất nhiên đây là Dương Minh mà trong điện thoại Lưu Duy Sơn đã nhắc rồi.
"Là Dương Minh sao?" Chung Hàn Lâm cười nói: "Thân thể cha nuôi con có khỏe không?"
"Cha nuôi gần đây rất tốt!" Dương Minh vội vàng cầm lấy hành lý trong tay Chung Hàn Lâm, mà Hạ Tuyết cũng cầm lấy cái gì đó từ vợ của ông ta, hình như là vài món đặc sản gì đó.
"Tiểu tử không tồi, tuấn tú lịch sự, đây là bạn gái của con sao?" Chung Hàn Lâm nhìn thấy Hạ Tuyết cùng đi đón, nên cho rằng đây là bạn gái của Dương Minh.
"Không phải." Dương Minh và Hạ Tuyết cơ hồ như đồng thời trả lời, nhưng nghe ra lại vô cùng ăn ý.
Chung Hàn Lâm nghe xong, cười ha hả nói: "Không phải thì không phải, chuyện của người trẻ tuổi mà, ta không hiểu gi đâu! Giống như tiểu tử nhà ta vậy, hồi trước khi kết hôn, có một lần đột nhiên dẫn một đứa con gái về nhà mừng tết nguyên đán. Ta hỏi có phải là bạn gái không, thì kết quả là hai đứa cùng phủ nhận, chỉ nói là bạn bè bình thường, ta nghĩ, bạn bè bình thường thì là bạn bè bình thường, thế là buổi tối chuẩn bị cho hai phòng ngủ. Kết quả là hai đứa buổi tối lại ngủ chung một phòng! Ta lại nghĩ là, có lẽ do sống ở nước ngoài lâu, nên tư tưởng cũng cởi mở, vì thế không nghĩ nhiều. Nhưng không ngờ rằng, năm sau trở về, liền ôm thêm hai đứa cháu về theo! Ở nước ngoài đăng ký kết hôn cũng không cho lão đầu ta biết, thật sự là làm ta tức chết! Chẳng qua cũng may là biết ôm cháu về, ta còn biết nói cái gì! Cho nên, ta và cha nuôi của con cũng đã già rồi, chuyện của người trẻ tuổi, không quả được nữa!"
Trong tiềm thức Chung Hàn Lâm đã không xem Dương Minh là người ngoài, con nuôi của ông bạn già, còn không phải là người trong nhà sao? Cho nên nói chuyện với Dương Minh cũng không kiên dè gì, cứ liên miên như vậy đó.
Chẳng qua, lời này làm cho Dương Minh và Hạ Tuyết cùng đỏ mặt, Dương Minh thì e hèm hai tiếng, còn Hạ Tuyết thì ngượng ngùng cúi đầu. Ơ? Sao giống như nói mình và Dương Minh ở chung mà không thừa nhận quá vậy?
"A! Không ngờ, bạn gái lại là cảnh sát! Vậy con phải cẩn thận nha, coi chừng đánh không lại vợ đó!" Chung Hàn Lâm nhìn chiếc xe cảnh sát ở bãi đỗ xe cười ha hả nói.
Dương Minh không ngờ Chung Hàn Lâm ở tuổi này rồi, mà lại còn nói giỡn về chuyện tình yêu nam nữ, Dương Minh lại tiếp tục xấu hổ gãi gãi đầu, không muốn tiếp tục đề tài này nữa: "Cái kia. Chung bá bá, hay là chúng ta nói về vết thương của bạn con trước đi"
"Con nhìn ta nè, cả ngày ở nhà ngồi một chổ, không có tiểu bối bên cạnh, cả ngày không nói được một câu nào, khó khăn lắm mới nhìn thấy tiểu bối như con, liền nhịn không được lải nhải vài câu thôi!" Ngồi vào xe, Chung Hàn Lâm mới nói: "Ta nghe Duy Sơn nói, bạn của con bị bắn trúng đầu?"
"Đúng vậy. nhưng mà bác sĩ bên này nói, Chu Giai Giai. à, cũng là người bị trúng đạn đó, viên đạn nằm ở chổ một có nhiều dây thần kinh, nên không dám động vào" Dương Minh giải thích.
"À? Vậy thì khó giải quyết đây!" Chung Hàn Lâm nghe xong gật đầu: "Như vậy đi, lát nữa ta trực tiếp đến bệnh viện, còn vợ của ta và đứa cháu phiền con đưa đến nhà cha nuôi con nghỉ ngơi trước đi!"
"Cái này. dạ, vậy làm phiền ngài, Chung bá bá" Dương Minh cũng biết Chung Hàn Lâm vì lo lắng nên mới đến đây, nhất định là rất mệt, không nghỉ ngơi liền chạy đến bệnh viện, thật sự là làm khó ông ta. Chẳng qua, vì thời gian cấp bách, nên Dương Minh chỉ có thể xin lỗi trong lòng thôi.
"Phiền cái gì mà phiền, sao con lại như vậy? Người một nhà chứ có phải người ngoài đâu, quan hệ của ta và cha nuôi con, còn phải khách khí nữa sao?" Chung Hàn Lâm cả giận nói: "Nếu ta có chuyện nhờ lão Lưu, lão Lưu cũng sẽ đi đêm đến chổ ta"
Dương Minh nghe Chung Hàn Lâm nói xong, cũng không nói gì nữa, bởi vì Chung Hàn Lâm đã đem hắn trở thành con của ông bạn già, cũng có nghĩa là người một nhà! Còn nói thêm nữa, thì có vẻ rất giả dối.
Không nói thêm về vấn đề này nữa, chỉ đơn giản sơ lược về tình huống của Chu Giai Giai cho Chung Hàn Lâm nghe, Chung Hàn Lâm cũng rất hiểu biết, Hạ Tuyết có thể coi như là một nữ cảnh sát có quan hệ không tồi với Dương Minh mà thôi, cũng không có thêm bước phát triển nào quá đáng, chẳng qua, nghe cách nói chuyện của Dương Minh, thì cô bạn bị thương mới là đồ thật, mới là người có không ít quan hệ với Dương Minh!
Bởi vì nghĩ vậy, Chung Hàn Lâm càng khẩn trương hơn, sau khi vào bệnh viện, ngay cả áo khoác cũng không cởi, nhanh chân đi đến phòng hội chẩn.
Chung Hàn Lâm là chuyên gia khoa não nổi danh trong nước, cho nên khi ông đến, tất cả bác sĩ khoa não của bệnh viện rất nhiệt liệt hoan nghênh, dù sao thì có chút quyền uy thì nói mấy câu ra cũng có vẻ nặng ký hơn tiền.
Để Chung Hàn Lâm ngồi xuống, rồi cầm phim chụp ct lại cho ông coi. Chung Hàn Lâm nhìn cuộn phim một hồi, mày không khỏi nhíu lại, lát sau mới lên tiếng: "Không dễ làm."
Bác sĩ đang ngồi, nghe xong cũng đều gật đầu, tình huống này quả thật rất thử thách, trong bọn họ không ai là nắm chắc thành công cả, bây giờ ngay cả Chung Hàn Lâm cũng cảm thấy không dễ làm, vậy thì ai làm được?
"Khó khăn quá lớn, chỉ có thể thử, chẳng qua thành công hay không ta không cam đoan, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức!" Chung Hàn Lâm thở dài, bất đắc dĩ nhìn Dương Minh một cái, nói: "Con trai, không phải bá bá không giúp con, mà là thật sự rất khó!"
"Chung bá bá, con hiểu mà." Dương Minh cũng thở dài: "Chỉ cần có cố gắng là tốt rồi"
"Ta sẽ cố" Chung Hàn Lâm lắc đầu: "Điều kiên CT ở đây không được, ta nghĩ nếu như có phim chụp từ máy chụp CT mới nhất ở Bắc Kinh, rõ ràng hơn phim này, thì có thể. Nhưng, không thể đưa người bệnh lên Bắc Kinh được."
"Chung bá bá, có phải chỉ cần thấy rõ vị trí dây thần kinh ở xung quanh viên đạn, vậy giải phẩu có thể thành công không?" Dương Minh bỗng nhiên nói.
"Theo lý thuyết là vậy, nhưng trên thực tế là không thể, chúng ta phẫu thuật phần lớn là bằng cảm giác, căn bản là không thể nhìn thấy dây thần kinh trong não" Chung Hàn Lâm cười khổ.
"Chung bá bá, hai ta có thể nói chuyện được không?" Dương Minh hít sâu một hơi, rồi đưa ra một quyết định trọng đại.
Đúng vậy, chụp CT cũng được, mắt thường cũng được, người khác thì không thấy, nhưng không có nghĩa là không có người nhìn thấy!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #579


Báo Lỗi Truyện
Chương 579/2205