Chương 575: Kết cuộc cuối cùng


Vương Chí Đào lúc này mới lấy lại bình tĩnh, trong mắt đầy lửa giận. Cảm giác bị lừa gạt, bị bông đùa này không một người đàn ông nao có thể tha thứ.
Mặc dù Vương Chí Đào bây giờ không được coi là người đàn ông chân chính nhưng cứ như vậy càng làm hắn trở nên biến thái, càng không thể chịu được.
"Chết. Để nó chết, để Dương Minh cùng chết với nó" Vương Chí Đào tức giận nói.
Vương Tích Phạm lại đang cân nhắc xem làm Dương Minh chết như thế nào. Theo hắn thấy Dương Minh đã là vật trong tay mình. Ở nơi này hắn còn có thể chạy được sao?
Tốt nhất để cho hắn và Chu Giai Giai cùng chết. Nếu như Chu Giai Giai không phải đứa con gái mà Vương Chí Đào yêu, như vậy hắn đã sớm tìm một thằng thuộc hạ xxx Chu Giai Giai, hoặc là tự mình làm.
Nhưng Chu Giai Giai vẫn là đứa con gái mà Vương Chí Đào thích, làm như vậy Vương Chí Đào nhất định không chịu được. Thực ra nếu Vương Chí Đào không bị chuyện đó, như vậy chuyện này tốt nhất là do hắn làm.
Chẳng qua bây giờ tiện nghi cho con ranh Chu Giai Giai này, để nó chết yên ổn.
"Chu Giai Giai?" Dương Minh kinh ngạc nói, nhìn Chu Giai Giai đang bị trói trong phòng giám sát.
Cô ấy sao lại ở đây? Chẳng qua khi Dương Minh thấy rõ tình hình không khỏi cảm động. Chu Giai Giai không ngờ vì mình. Nếu như lúc trước Chu Giai Giai nói thích mình, cô ta có thể là bịa ra để trêu mình. Nhưng bây giờ lại là sự thật.
Cô ấy làm tất cả là vì mình?
Dương Minh thở dài một tiếng, xem ra những chuyện trước đây là thật. Chu Giai Giai không ngờ thật sự yêu mình. Chẳng qua Dương Minh lúc này không vui vẻ gì, ngược lại tâm trạng rất nặng nề.
Chu Giai Giai, mình có tài gì mà một cô gái vì mình như vậy? Dương Minh gãi đầu, dù nói như thế nào cũng phải thoát khỏi đây rồi nói. Bây giờ xem ra Chu Giai Giai đã tìm được chứng cứ của Vương Tích Phạm, hơn nữa đưa đến cho Trần Phi. Cho nên Vương Tích Phạm bị bắt chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
"Két" cửa phòng bị mở ra, ba thằng áo đen đi vào: "Dương Minh, đi ra"
Bọn họ đều là thành viên tổ B đội biệt động Vương gia, hơn nữa là những người xuất sắc trong đội. Vương Tích Phạm đã nghe Vương Chí Đào nói thân thủ của Dương Minh rất cao nên mới phái mấy người đến.
Cho dù bọn chúng không tìm Dương Minh, Dương Minh cũng phải đi tìm Vương Tích Phạm. Hắn không thể nhìn Chu Giai Giai chịu khổ vì mình. Cô gái si tình này mặc dù làm mình đau đầu, chẳng qua Dương Minh không thể bỏ mặc.
Về tình về lý dù là bạn bè bình thường, Dương Minh cũng không thể thấy chết mà không cứu, huống hồ còn có quan hệ đó.
Dương Minh nhìn ba tên áo đen trước mặt không khỏi thấy buồn cười. Ba người này nếu mình muốn ra tay, bọn chúng đã nằm trên đất rồi. Đối với đám người này Dương Minh không thèm để ý.
"Đi thôi" Dương Minh nhún vai mặc áo ngoài rồi nói.
"Chờ chút, cậu muốn đi đâu?" Hạ Tuyết thấy có người đến đưa Dương Minh đi liền chạy tới.
"Tiểu thư Hạ, đây không phải chuyện của cô, mời cô đợi ở đây" Một người áo đen ngăn Hạ Tuyết lại.
"Tại sao tôi không thể đi? Các người không phải là tìm tôi sao?" Hạ Tuyết đưa tay chụp lấy tay của tên kia.
Tay của người áo đen không hề động đậy, giống như cây sắp vậy. Tay Hạ Tuyết bị chấn lại đến tê dại.
"Tiểu thư hạ, ông chủ chỉ mời anh Dương đây, không mời cô, cô đừng làm khó chúng tôi. Nếu không chúng tôi sẽ không khách khí" Tên này lạnh lùng nói.
"Hừ, giấu đầu giấu đuôi" Hạ Tuyết hỏi một câu nhưng không làm gì nữa. Vì chuyên gia vừa động đã biết có hay không. Tên áo đen đã làm Hạ Tuyết hơi sợ.
Mặc dù Dương Minh mạnh hơn đám này nhiều nhưng lúc Dương Minh đấu với Hạ Tuyết thì không dùng toàn lực, chỉ chơi đùa nàng mà thôi. Cho nên Hạ Tuyết cũng không cảm thấy Dương Minh quá lợi hại. Mình thua quá oan uổng. Dương Minh dùng thủ đoạn hèn hạ để thắng.
"Anh Dương, mời" Tên áo đen thấy Hạ Tuyết không gây loạn liền quay đầu lại nói với Dương Minh.
"Hạ Tuyết, chị ở đây chờ tôi, tôi đi xem bọn chúng muốn làm gì" Dương Minh nháy mắt với Hạ Tuyết. Thực ra Dương Minh cũng không hy vọng Hạ Tuyết đi cùng. Cứu một mình Chu Giai Giai, Dương Minh còn có thể được. Nếu có thêm Hạ Tuyết ở bên cạnh làm loạn, vậy sẽ khó khăn hơn nhiều.
Hạ Tuyết rõ ràng yếu hơn tên áo đen, Dương Minh cũng không muốn Hạ Tuyết thành đối tượng uy hiếp của mình.
"Vậy. cậu cẩn thận chút." Hạ Tuyết mặc dù tức giận với hành vi vừa nãy của Dương Minh với mình, chẳng qua đến lúc này không thể hành động theo tình cảm. Nếu Dương Minh bảo mình ở lại, như vậy hắn nhất định có ý đồ. Vì vậy chỉ biết làm theo lời Dương Minh nói.
Dương Minh đi theo tên áo đen ra ngoài, cửa sắt lại được khóa lại. Chẳng qua trước khi ổ khóa đóng lại, Dương Minh đã lặng lẽ lấy một cây châm nhét vào ổ khóa.
Cứ như vậy cho dù có chìa khóa thì lần sau cũng không thể mở cửa ra được. Dương Minh làm vậy là vì bảo vệ Hạ Tuyết. Ai biết Vương Tích Phạm có dùng Hạ Tuyết uy hiếp mình không?
Cho nên cứ hủy cửa đi, ai cũng không mở ra được. Lúc mình cần sẽ mở ra được.
Đương nhiên động tác của Dương Minh rất nhanh giống như tự nhiên đi ngang cánh cửa, ba tên áo đen không ai phát hiện ra.
Dương Minh đi theo ba tên đến phòng giám sát, thấy Vương Tích Phạm, Vương Chí Đào và Hoàng Hữu Tài.
Chuyện đến nước này Dương Minh cũng không cần giả vờ nữa. Dù sao mình cũng không sợ chúng. Cho dù chúng nhiều hơn nữa, mình muốn an toàn thoát ra cũng quá đơn giản.
Chẳng qua khiến Dương Minh lo lắng là một tay Vương Tích Phạm đang đặt súng trên huyệt thái dương của Chu Giai Giai. Điều này làm Dương Minh không dám làm loạn.
Ở tình huống này, cho dù thân thủ của Dương Minh tốt hơn nữa cũng không thể đảm bảo Chu Giai Giai không gặp chuyện gì. Súng khác với đao. Nếu trong tay Vương Tích Phạm là dao, Dương Minh không phải lo lắng nhiều như vậy. Ít nhất không thể một nhát lấy mạng, nhưng súng thì khó nói.
Dương Minh ra tay nhanh nữa, từ đánh bại Vương Tích Phạm đến lúc giết chết đối phương cũng đủ để Vương Tích Phạm bắn súng.
Hơn nữa súng này sẽ lập tức lấy mạng Chu Giai Giai. Ở trong nước súng ống bị giám sát rất chặt. Vương Tích Phạm không ngờ có.
Chẳng qua nghĩ đến một người làm buôn lậu, lấy được súng cũng không có gì khó khăn.
"Tôi nói Vương Tích Phạm, anh trai ông ở trong tù vẫn ổn chứ?" Dương Minh chỉ có thể làm Vương Tích Phạm mất chú ý, sau đó tìm cơ hội ra tay." Anh trai tao?" Vương Tích Phạm sửng sốt, chẳng qua súng trên tay không hề di chuyển.
"Tiếu Tình là chị nuôi của tôi. Tự tay tôi đưa Vương Học Phạm vào tù" Dương Minh nói: "Hoàng Hữu Tài, anh không phải rất thoải mái sao? Không ngờ phanh xe lại đột nhiên hỏng"
"Gì? Là mày" Vương Tích Phạm quả nhiên kích động, súng chỉ vào đầu Chu Giai Giai bắt đầu run rẩy" " Quả nhiên là mày, tao sao lại bỏ qua mày nhỉ. Thì ra tất cả đều là mày giở trò. Tao phải giết mày"
Mắt Vương Tích Phạm đỏ lên. Hắn tuyệt đối không ngờ người đưa Vương Học Phạm vào tù, làm Hoàng Hữu Tài tàn phế là thằng thanh niên bằng tuổi con trai mình.
Cơ hội tốt. Dương Minh thấy Vương Tích Phạm bị mình chọc giận, không khỏi thầm cao hứng. Dương Minh đang tập trung tinh thần để cho Vương Tích Phạm một kích.
"
. Dương Minh, mày chết đi" Vương Tích Phạm không nhịn được cơn lửa giận trong lòng, giơ súng nhằm vào Dương Minh.
Rốt cuộc đã động. Dương Minh như quỷ mị xẹt sang một bên, sau đó từ bên cạnh đánh tới Vương Tích Phạm.
"
."
"
Dương Minh."
Máu tươi từ trên trán Chu Giai Giai chảy xuống. Dương Minh ngơ ngác nhìn Chu Giai Giai ngã xuống.
Biến hoá đột ngột làm mọi người trong phòng đều kinh ngạc, Chu Giai Giai không ngờ nhảy vào nóng súng.
Vương Tích Phạm vốn định dùng Chu Giai Giai để uy hiếp Dương Minh tự sát. Để cho thằng Dương Minh chết, con bé này sẽ rất đau khổ.
Chẳng qua khi Dương Minh nói ra nguyên nhân mọi chuyện, Vương Tích Phạm rất tức giận. Hắn muốn giết Dương Minh.
Vì thế Vương Tích Phạm liền giơ súng lên bắn Dương Minh. Theo hắn thấy thì Dương Minh nhất định phải chết. Chẳng qua hắn không ngờ Chu Giai Giai lại dùng cơ thể mình mà đỡ đạn.
Điều này làm Vương Tích Phạm vừa tức vừa phục Chu Giai Giai. Không ngờ có thể bất chấp tính mạng vì người mình yêu. Đáng tiếc con trai mình không được như vậy.
Nếu cô gái như vậy thật lòng với Vương Chí Đào, vậy Vương Tích Phạm dù chết cũng yên tâm. Chẳng qua tạo hóa trêu ngươi, cô gái này đã yêu Dương Minh, cho nên nó phải chết.
Chết thì chết, chết không hết tội. Vương Tích Phạm hơi kinh ngạc một chút rồi lại giơ súng nhằm vào Dương Minh.
Dương Minh lúc này nếu trúng đạn vậy đi chết cho xong. Phương Thiên không ngừng dạy hắn cách tránh đạn, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất giết người bắn súng.
Hơn nữa bây giờ không phải e ngại vì có Chu Giai Giai, Dương Minh cũng không bó tay bó chân như trước. Nhìn Chu Giai Giai đã ngã xuống, trong mắt Dương Minh hiện lên một tia đau khổ.
Mặc dù mình vẫn đề phòng Chu Giai Giai, không chấp nhận nàng, thậm chí dù hôn nàng, nhưng chưa bao giờ định chịu trách nhiệm với cô ấy.
Chẳng qua Dương Minh lúc này lại cảm thấy không thể thở, trong lúc nhất thời cảm thấy trống vắng. Chu Giai Giai vì mình mà chết. Dù nói như thế nào cũng không thể phủ nhận.
Đúng, nàng từng làm chuyện có lỗi với mình, chẳng qua nếu so sánh với chuyện này thì không đáng gì.
Cô ấy mặc dù làm mình bị tổn thương nhưng không cần phải dùng tính mạng mà trả chứ.
Dương Minh tức giận, hắn chưa bao giờ giống như bây giờ, hắn muốn giết người.
Viên đan của Vương Tích Phạm đối với Dương Minh mà nói chỉ là trò cười. Vương Tích Phạm không được học tập hẳn hoi, nếu bắn trúng Dương Minh mới là lạ. Dù là tuyển thủ chuyên nghiệp cũng không dám nói 100% bắn trúng Dương Minh.
"
Bốp" một quyền, Vương Tích Phạm bay ra ngoài. Dương Minh mặc dù muốn giết hắn, chẳng qua trước khi quyền đến đã thu lại hầu hết sức lực.
Dù nói như thế nào thì Vương Tích Phạm cũng là tội phạm truy nã. Mình giết hắn không phải quá tốt cho hắn sao? Phải cho hắn bị pháp luật trừng trị.
Chẳng qua tội chét bỏ qua, nhưng tội sống khó thoát. Dương Minh điểm mấy huyệt trên người Vương Tích Phạm làm hắn sống không được chết không xong.
Vương Chí Đào không ngờ Dương Minh còn mạnh như vậy khi đối mặt với súng, chỉ dùng tay không đã đánh ngã bố mình. Hắn ngẩn ra. Nhưng Hoàng Hữu Tài lại phản ứng rất nhanh, vội vàng ấn chuông cảnh báo.
Đội biệt động liền vội vàng lao tới.
"
Bắt lấy nó" Hoàng Hữu Tài chỉ tay vào Dương Minh. Chẳng qua trong lòng hắn cũng không mong những kẻ này bắt được Dương Minh. Mặc dù hắn cũng không cho rằng Dương Minh có thể đánh bại những người này, nhưng thoát chắc không khó. Bây giờ vấn đề mà Hoàng Hữu Tài lo lắng nhất là sau khi Dương Minh đánh ngã Vương Tích Phạm sẽ lao vào mình và Vương Chí Đào.
Trên thực tế Dương Minh cũng xác định như vậy. Chẳng qua Hoàng Hữu Tài lại làm rối loạn ý định của hắn. Hoàng Hữu Tài rất xảo trá. Hắn sao không biết Vương Chí Đào không phải đối thủ của Dương Minh? Nếu như Dương Minh có tâm trạng rách lưới, cá chết, như vậy hai người sẽ xong đời.
"
Bọn mày không phải muốn xxx xác chết sao. Lên đi, bọn mày lên đi. Con này vừa chết nên vẫn còn nóng, hơn nữa vẫn còn trinh" Hoàng Hữu Tài vì chạy trốn nên đã dùng đến chiêu này.
Hắn đang đánh cuộc Dương Minh sẽ không thể bỏ mặc Chu Giai Giai. Mặc dù hắn cũng nhìn ra quan hệ giữa Dương Minh và Chu Giai Giai rất bình thường. Chu Giai Giai chỉ là yêu đơn phương. Chẳng qua người đã chết, theo tính cách của Dương Minh sẽ không bỏ mặc.
Quả nhiên Dương Minh nghe xong liền nhíu mày. Hắn đang lo cho Chu Giai Giai nên muốn mau chóng giải quyết đám người này rồi xem tình hình của nàng.
Hắn không muốn Chu Giai Giai vì mình mà chết. Như vậy cả đời hắn sẽ áy náy.
Những tên đó sao dám trái lệnh Hoàng Hữu Tài. Mặc dù nói không thích mấy nhưng cũng hưởng ứng lời kêu gọi của Hoàng Hữu Tài, vây lấy Chu Giai Giai.
"
Con mẹ nó" Dương Minh chử Hoàng Hữu Tài một câu, tiện tay cầm lấy chén trà mà Vương Tích Phạm mới ném ra.
"
Xoát" ném trúng mắt phải Hoàng Hữu Tài. Hoàng Hữu Tài hét lên chói tai, chẳng qua cố nhịn cơn đau kéo Vương Chí Đào chạy ra cửa. Một tay vội vàng điều khiển xe lăn.
"
Chí Đào, mau chạy" Hoàng Hữu Tài quát lên.
"
A." Vương Chí Đào biết không thể ở đây, đau đớn nhìn Vương Tích Phạm, lại nhìn Chu Giai Giai. Vương Chí Đào thở dài một tiếng, cùng Hoàng Hữu Tài đi ra phòng.
Dù sao Chu Giai Giai cũng là người con gái mà hắn yêu. Cô gái này lừa hắn cũng tốt, làm hắn tổn thương cũng tốt, Vương Chí Đào vẫn cảm thấy đau khổ. Chu Giai Giai khác với Trần Mộng Nghiên. Mặc dù trước đây Vương Chí Đào cũng thích Trần Mộng Nghiên, nhưng Trần Mộng Nghiên chưa bao giờ ở cạnh hắn, cho nên Vương Chí Đào rất dễ quên. Nhưng Chu Giai Giai đã đáp ứng làm bạn gái hắn, hơn nữa còn ngọt ngào với mình một thời gian.
Đương nhiên ngọt ngào này chỉ là do Vương Chí Đào nghĩ như vậy. Chu Giai Giai chỉ là diễn cho qua chuyện. Vương Chí Đào chưa bao giờ được yêu nên sao có thể nào quên mối tình đầu này.
Chẳng qua thời gian không đợi người, chạy trốn quan trọng hơn. Không biết chừng Dương Minh tức giận sẽ đánh mình tàn phế.
"
Cút" Dương Minh vung chân đá văng một tên áo đen đang đứng cạnh Chu Giai Giai. Không cần biết Chu Giai Giai sống hay chết, hắn sẽ không để những kẻ này làm nhục Chu Giai Giai.
Đối với đám lâu la này, Dương Minh ra tay không lưu tình. Tuy nói bọn chúng chỉ bị Hoàng Hữu Tài sai bảo. Chẳng qua con chó luôn là chó, hôm nay thả chúng, bọn chúng cũng không cảm kích.
Dương Minh chỉ một quyền hoặc một cước đã khiến đám áo đen mất năng lực chiến đấu. Trong nháy mắt đám áo đen đã nằm trên mặt đất, chỉ có mấy tên may mắn rên rỉ, những thằng khác ngất đi.
Chạy được đến bên cạnh Chu Giai Giai, Dương Minh vội vàng bắt mạch nàng. Cũng may nàng chưa chết, viên đạn cũng chỉ sượt qua trên trán. Nếu mau chóng cấp cứu thì vẫn có thể sống.
Dương Minh thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng điểm huyệt cầm máu cho Chu Giai Giai.
"
Giai Giai. bạn không sao chứ? Phải chịu đựng, đừng ngủ, mình đưa bạn đến bệnh viện" Dương Minh ôm Chu Giai Giai vào lòng, vội vàng nói.
"
Dương. Dương. Minh. mau chạy đi, đừng lo cho em" Chu Giai Giai bắt đầu mơ hồ, căn bản không thấy Dương Minh đánh ngã Vương Tích Phạm và mấy tên áo đen, còn tưởng Dương Minh vẫn đang gặp nguy hiểm.
"
Giai Giai, mình đã đánh ngã đám người xấu, mình đưa bạn đến bệnh viện" Dương Minh tay trái ôm Chu Giai Giai, tay phải túm cổ Vương Tích Phạm kéo như một con chó.
"
Vâng." Chu Giai Giai khó khăn nhếch miệng, mỉm cười.
Dương Minh không dám chậm trễ, tình hình của Chu Giai Giai rất nguy cấp phải mau đưa đến bệnh viện, nếu không sẽ không kịp.
Chẳng qua Dương Minh muốn nhanh nhưng có người không muốn vậy, tiếng bước chân dồn dập đang vang lên.
Nghĩ đến chuyện Hoàng Hữu Tài mang Vương Chí Đào chạy trốn đã sai rất nhiều thuộc hạ chạy về phía này.
Dương Minh nhíu mày giơ Vương Tích Phạm lên mà quát: "
Vương Tích Phạm bây giờ đang trong tay tao, bọn mày dám cản, tao sẽ bóp nát cổ hắn" Vương Tích Phạm cuối cùng đã xong đời.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #575


Báo Lỗi Truyện
Chương 575/2205