Chương 572: Từng có một cô gái


Chu Giai Giai sợ hãi, vội vàng tăng tốc độ lắp máy lại. Chẳng qua sao có thể lập tức làm xong chứ? Chẳng những phải nhét ổ cứng lại còn phải đóng vít và niêm phong lại.
Cho dù Chu Giai Giai mau nữa cũng không kịp. Chu Giai Giai chỉ hy vọng người kia không vào phòng làm việc.
Chẳng qua điều càng không mong thấy thì càng xuất hiện.
"Ồ? Giai Giai, cháu làm gì thế?" Vương Tích Phạm nghi hoặc nhìn Chu Giai Giai đang loay hoay với chiếc máy tính.
"Vương. Vương thúc. cháu không làm gì, chỉ là không có việc gì nên mở máy tính ra nghịch" Chu Giai Giai sợ hãi nói.
"Không có việc gì nên nghịch?" Vương Tích Phạm nghi ngờ nhưng trong lúc nhất thời không tìm ra được lý do để nghi ngờ liền gật đầu nói: "Máy tính trong phòng làm việc của chú có tài liệu quan trọng trong công ty, cháu đừng làm loạn"
"Vâng ạ, Vương thúc, cháu cảm thấy tò mò xem máy tính của chú có mật khẩu không?" Chu Giai Giai thầm may mắn, xem ra Vương Tích Phạm không phát hiện ra.
"Ồ, cháu mau dừng lại. hả?" mắt Vương Tích Phạm đột nhiên dừng lại trên màn hình máy tính của Chu Giai Giai, nhìn tên 2 file vừa gửi đi. Vương Tích Phạm ngẩn ra một chút, sau đó mới sa sầm nói: "Đây là cái gì."
"Không. không có gì ạ" Chu Giai Giai sợ hãi, lắp bắp nói.
"Không có gì? Mày đụng đến máy tính của tao làm gì? Mày gửi mấy thứ này cho ai?" Mắt Vương Tích Phạm đỏ lên, trừng mắt nhìn Chu Giai Giai.
"Không. không có. cháu chỉ tò mò mà thôi" Chu Giai Giai lúc này đang rất sợ, tim sắp nhảy ra ngoài"
"
Mày gửi cho ai. Nói mau" Vương Tích Phạm hiển nhiên không tin Chu Giai Giai bởi vì tò mò mà nhìn: "Thì ra là vậy, mày đúng là không hề có lòng tốt, mở máy tính của tao là vì thế này"
"
Đúng thì sao chứ" Chuyện đến nước này Chu Giai Giai muốn giấu cũng không còn được nữa. Sự thật ngay trước mặt thì dù nàng có nói dối thế nào thì Vương Tích Phạm cũng không tin.
Vì thế Chu Giai Giai cắn răng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào Vương Tích Phạm: "
Tôi đến nhà ông chính là tìm chứng cứ. Mấy thứ đó tôi đã gửi cho chú Trần Phi – đội trưởng đội cảnh sát hình sự, tội danh của ông đã lộ rồi"
Dù sao mình cũng đã hoàn thành nhiệm vụ. Nếu chuyện này bị Vương Tích Phạm phát hiện thì cứ nhận. Lão có thể làm gì mình chứ? Cùng lắm là giết mình chứ gì. Chẳng qua cứ như vậy Vương Tích Phạm cũng không thoát được tội. Mình cũng có thể loại bỏ uy hiếp của Dương Minh, và không ai gây bất lợi cho Dương Minh nữa.
"
Tao giết mày." Vương Tích Phạm tức giận đến độ cả người run lên, hai mắt đỏ hồng. Vương Tích Phạm đã mất lý trí, đưa tay ra bóp cổ Chu Giai Giai: "Tao bóp chết mày, bóp chết mày. Mày dám tố cáo ông, ông cho mày chết"
"
Khụ khụ." Chu Giai Giai bị Vương Tích Phạm bóp cổ đến không thở nổi. Nàng là một cô gái sao có thể là đối thủ của Vương Tích Phạm? Hơn nữa Chu Giai Giai bây giờ cũng muốn chết nên không chống cự. Nàng cắn chặt răng căm tức nhìn Vương Tích Phạm.
Chết thì sao chứ, có lẽ mình chết thì Dương Minh sẽ áy náy một chút. Chỉ cần anh ấy có thể nghĩ từng có một cô gái nguyện hy sinh mạng sống vì mình là đủ rồi.
Đêm khuya yên tĩnh thi thoảng nhớ lại có một cô gái Chu Giai Giai đã yêu anh ấy; như vậy dù mình ở thiên đường cũng vui vẻ.
Nghĩ đến đây Chu Giai Giai hạnh phúc nhắm mắt lại. Nàng cười.
Nhìn thấy khuôn mặt muốn chết của Chu Giai Giai, Vương Tích Phạm càng tức giận, tăng sức muốn bóp chết Chu Giai Giai.
Vương Tích Phạm tức giận đến độ không thở nổi. Kế của đứa con gái này đã hủy hết kế hoạch của mình. Để Vương Tích Phạm khó chịu là thằng con trai ngu ngốc của mình không biết được sự khác thường của con bé này.
Nghĩ đến đây Vương Tích Phạm hơi nhẹ tay, thầm nghĩ: "
Không được, bây giờ không thể giết nó, đưa nó đến trước mặt con trai rồi giết cũng không muộn. Phải để cho Vương Chí Đào một bài học. Dù sao lần này cũng xong đời, có lẽ không lâu nữa cảnh sát sẽ đến bắt mình. Nhưng cuộc đời Vương Chí Đào còn dài, phải để nó thấy rõ bộ mặt thật của Chu Giai Giai, để nó về sau không dễ dàng tin tưởng bất cứ ai"
Vương Tích Phạm thả lỏng tay ra, sau đó chuẩn bị mang Chu Giai Giai đến trụ sở. Hắn muốn giết Chu Giai Giai trước mặt Vương Chí Đào.
Chu Giai Giai bị Vương Tích Phạm bóp đến ngây ngất, đầu óc mơ hồ. Chẳng qua nàng biết mình trốn không thoát nên nằm ở đó đợi đến lúc mình sang thế giới bên kia.
Rất nhanh Vương Tích Phạm đã tìm được một sợi dây trói tay chân Chu Giai Giai lại, sau đó bế bổng lên vứt vào xe mình.
Sau khi làm xong mọi chuyện, Vương Tích Phạm lại vào nhà lấy sổ sách ngân hàng Thụy Sĩ và giấy tờ chuyển cổ phần cho Vương Chí Đào theo. Bởi vì hắn biết không lâu nữa cảnh sát sẽ đến lục soát nhà mình. Nhà không thể về được nữa.
Nhìn thoáng qua căn phòng của mình, đây là lần cuối cùng đi ra khỏi đây. Vương Tích Phạm lắc đầu, đời người như cây cỏ, mình cũng từng rất oai phong lẫm liệt. Những thứ đáng được hưởng thì đã hưởng. Con trai đã lớn, cũng không còn gì để suy nghĩ nữa.
Khởi động xe, Vương Tích Phạm lao về phía trụ sở, hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của mình.
Dương Minh cởi quần áo ra rồi đi vào trong phòng tắm. Vừa nãy bị Hạ Tuyết đánh lén làm hắn đầy mồ hôi lạnh. Lúc này phải đi tắm cho dễ chịu.
Hạ Tuyết thực ra rất ngây thơ, chẳng qua cho dù ai cũng tò mò. Đây là lần đầu tiên Hạ Tuyết thấy chuyện nam nữ nên muốn nghiên cứu một chút. Mặc dù xấu hổ, chẳng qua Dương Minh không có ở trong phòng nên cũng to gan mà xem.
"
Người đàn ông này thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt, lại không đẹp trai bằng Dương Minh" Hạ Tuyết nhìn nam diễn viên trong phim mà thầm nghĩ.
Hừ, tên Dương Minh là kẻ háo sắc. Chỉ có kẻ háo sắc mới có thể làm như tên trên Tv, hai người là một loại. Hạ Tuyết cố tìm lý do giải thích.
Hạ Tuyết đáng thương, cả người nàng bây giờ đang càng lúc càng nóng, hơn nữa hai chân không tự chủ mà ép sát vào nhau. Tuy nói thuốc mà Hoàng Hữu Tài bỏ vào trong rượu chỉ có tác dụng với đàn ông, chẳng qua chẳng có gì là tuyệt đối cả. Thuốc này ít thì không có tác dụng với phụ nữ, nhưng nếu mà nhiều thì sao?
Hơn nữa còn có tác dụng của cồn càng tăng thêm tác dụng của thuốc lên vài lần. Bây giờ lại còn có phim Av trên Tv làm cho Hạ Tuyết cảm thấy cả người như bị thiêu đốt.
Không được, không được, không thể xem nữa. Hạ Tuyết cảm thấy giữa hai chân đang ẩm ướt, cả người khô nóng làm nàng rất khó chịu.
Hạ Tuyết đứng bật dậy lao vào toilet, nàng cần dùng nước lạnh làm mình tỉnh táo lại, không thể mê đắm chuyện này được.
"
Dương Minh, cậu ra đi" Hạ Tuyết kêu to một tiếng rồi mở wc lao vào.
Dương Minh vốn không hề đề phòng Hạ Tuyết, nghĩ cô ta không thể chủ động tìm mình nên không khóa cửa wc. Bây giờ thấy Hạ Tuyết đột nhiên lao vào, hắn hoảng sợ.
Mình không mặc quần áo mà, Dương Minh càng thêm hoảng sợ, vội vàng với lấy chiếc khăn tắm gần đó.
Hạ Tuyết vốn tưởng Dương Minh trốn trong này mà thôi, đâu ngờ hắn đang trần truồng mà tắm, nàng cũng giật mình.
Hạ Tuyết vừa định mở miệng mắng, chẳng qua trong đầu lại bị hình ảnh trên Tv khống chế. Dương Minh đứng đối diện trông vừa đẹp trai vừa cường tráng, ăn đứt tên trên Tv.
Khi Hạ Tuyết thấy cơ ngực và cơ bụng của Dương Minh, tim nàng đập mạnh, hô hấp trở nên dồn dập.
Cái này còn chưa thấy, ánh mắt Hạ Tuyết tiếp tục nhìn xuống và thấy thứ không nên thấy.
Chẳng qua Dương Minh coi như phản ứng nhanh, Hạ Tuyết mới nhìn thoáng qua thì Dương Minh đã lấy khăn tắm quấn lại rồi mắng: "
Chị không biết gõ cửa sao? Chị định giở trò lưu manh à?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #572


Báo Lỗi Truyện
Chương 572/2205