Chương 570: Trừng phạt


"Hình như thực sự đánh nhau rồi" Vương Chí Đào cau mày: "Còn rất kịch liệt"
"Sao lại vậy?" Hoàng Hữu Tài gãi đầu nói: "Chẳng lẽ thuốc không đủ mạnh?"
"Mẹ nó, chú hỏi cháu thì cháu hỏi ai? Ý này là của chú, bây giờ không dễ xen vào, làm sao bây giờ?" Vương Chí Đào tức giận nói.
"Xem chút nữa, có lẽ thuốc chưa phát tác, để hai người nóng lên cũng tốt" Hoàng Hữu Tài nói: "Đánh càng hăng, mâu thuẫn càng lớn đến lúc đó khi thuốc đột nhiên phát tác, Dương Minh nếu như xxx Hạ Tuyết. Hạ Tuyết nhất định sẽ cho rằng Dương Minh tức quá hóa giận nên báo thù mình. Như vậy Dương Minh xong rồi"
"Ý hay. Quá hay" Vương Chí Đào nghe xong vỗ tay nói: "Hoàng thúc, đúng là chú nghĩ xa"
"Ha ha, chú chính là nghĩ cách cho Vương tổng mà" Hoàng Hữu Tài cung kính nói.
Dương Minh bị Hạ Tuyết làm cho đỏ mắt. Hạ Tuyết này nhất định phải cho một bài học. Cũng may mình nhanh nhẹn. nếu là người bình thường chắc đã xong rồi.
Dương Minh trực tiếp ném Hạ Tuyết lên giường, đầu óc nóng lên liền lột quần Hạ Tuyết xuống, lộ ra một mảng trắng nõn.
"A. Cậu muốn làm gì?" Hạ Tuyết hoảng sợ hét lên: "Cậu cởi quần tôi ra làm gì?"
"Đừng ồn" Dương Minh tức giận nói: "Không cho cô một bài học, cô sẽ không biết trời cao đất dày"
Dương Minh vừa nói đã giơ tay lên tát vào mông Hạ Tuyết. Trên mông lập tức xuất hiện năm ngón tay.
"A" Hạ Tuyết lớn tiếng hét lên. Nàng muốn giãy nhưng không được. Dương Minh đã dùng tay đè chân nàng, tay kia lại đè lên người nàng, làm nàng không thể động.
"Dát. Dương Minh hình như đã cởi quần Hạ Tuyết" Vương Chí Đào ở bên kia mừng rỡ: "Chẳng lẽ thuốc có tác dụng?"
"Sao chú lại thấy giống như Dương Minh tát mông Hạ Tuyết?" Hoàng Hữu Tài có chút buồn bực.
"Mặc kệ, vậy là được rồi, không biết chừng thằng Dương Minh biến thái muốn ngược đãi" Vương Chí Đào hưng phấn nói.
"Ừ, có lẽ vậy" Hoàng Hữu Tài gật đầu.
"Bốp bốp bốp"
Dương Minh càng đánh càng hăng. Chẳng qua hắn cũng không muốn làm Hạ Tuyết đau nên lúc đầu còn dùng hết sức, về sau đã nhẹ hơn nhiều.
"Dương Minh, cậu dừng tay" Hạ Tuyết lớn như vậy nhưng đã bao giờ bị làm nhục như vậy, cơn tức giận đã sớm bay biến.
"Dừng tay? Hừ, vừa nãy tôi bảo dừng tay sao chị không nghe lời?" Dương Minh vừa đánh vừa mắng: "Chị không phải giỏi lắm sao? Chị không phải lợi hại lắm sao?"
"Dương Minh, tôi muốn giết cậu" Hạ Tuyết vừa tức vừa xấu hổ. mình là con gái mà, lại là cô gái không gả được cho ai, không ngờ bị Dương Minh tụt quần tát mông. Chuyện này mà truyền ra ngoài, mình còn dám gặp ai chứ.
"Dát. Còn không phục sao?" Dương Minh vui vẻ: "Chị không phục tôi đánh tiếp, đánh lúc nào phục thì thôi"
"Dương Minh, có giỏi thì để tôi đứng lên, tôi mà đứng lên được chính là ngày chết của cậu" Hạ Tuyết quát.
"Được, vậy tôi sẽ không cho chị đứng dậy" Dương Minh mặc dù nói chuyện nhưng tay không ngừng nghỉ, tiếp tục tát mông Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết thấy mình uy hiếp mà Dương Minh không sợ liền ngậm miệng, lặng lẽ nhận nỗi nhục này.
Dương Minh không thèm để ý. Chẳng qua không biết tại sao hắn lại rất hưng phấn, dần dần đã không phải đánh Hạ Tuyết nữa mà giống vuốt ve mông nàng.
Hạ Tuyết vốn chuẩn bị mông nở hoa, chẳng qua về sau cảm thấy không đúng. Dương Minh đâu có giống đánh mình, mà giống như vuốt ve mình.
Chẳng lẽ Dương Minh trở nên lương thiện? Thấy mông mình bị đánh như vậy nên vuốt ve? Hạ Tuyết khó hiểu nghĩ?
Chẳng qua nếu là vị trí khác thì còn có thể. Nhưng Dương Minh đang vuốt ve mông nàng. Nơi này đâu thể để người ta tùy tiện làm như vậy.
Huống hồ Dương Minh làm như vậy, Hạ Tuyết đột nhiên cảm thấy rất khác lạ, làm nàng vừa hưng phấn, vừa khẩn trương. Nỗi đau vừa rồi đã không còn, thay vào đó là một cảm giác khác hẳn.
Nói là khó chịu, nhưng lại là thoải mái. Không thể tả nổi cảm giác này.
Điều này làm Hạ Tuyết không biết làm gì. Rõ ràng biết Dương Minh vuốt ve như vậy là không tốt, nhưng lại không muốn mất đi cảm giác này.
Hạ Tuyết đang đấu tranh trong lòng, ánh mắt Dương Minh lại trở nên khác thường.
Nhìn Hạ Tuyết trước mặt, trong đầu hắn lại xuất hiện một ý nghĩa rất tà ác: Chà đạp, chà đạp Hạ Tuyết.
Dù sao đã vuốt rồi mà, như vậy cũng không khác gì nhau. Hơn nữa trông Hạ Tuyết như vậy hình như không bài xích mình. nếu vậy.
Nghĩ thì nghĩ, tay Dương Minh không tự chủ đưa xuống tìm kiếm bên dưới của Hạ Tuyết.
"A" Hạ Tuyết giật mình, lập tức bừng tỉnh. Bị người tập kích vào vị trí mẫn cảm nhất, Hạ Tuyết sao có thể không khẩn trương. ở đó không phải mông mà, không thể để Dương Minh sờ vào.
Hạ Tuyết lập tức hét lên với Dương Minh: "Dương Minh, cậu làm gì đó. Cậu dám giở trò đó sao?"
Dương Minh bị Hạ Tuyết quát như vậy liền tỉnh táo lại một chút, động tác liền ngừng lại. Mình vừa nãy làm gì thế. Nhớ lại chuyện đó làm Dương Minh sợ hãi.
Mình vừa nãy sao lại như vậy? Không ngờ lại muốn xxx Hạ Tuyết? Nếu mình thực sự làm như vậy thì quan hệ giữa mình và Hạ Tuyết sẽ như thế nào?
Chẳng may để Trần Phi biết thì sao bây giờ?
Nghĩ đến đây, Dương Minh toát mồ hôi lạnh, vội vàng thu tay lại, xấu hổ nhìn Hạ Tuyết: "Tôi. không phải muốn cho chị một bài học sao?"
"Vậy tay cậu làm cái gì vậy" Hạ Tuyết tức giận nói.
"Tôi. bỏ đi." Dương Minh biết có giải thích cũng vô dụng, sự thật chính là như vậy. Hắn rất bực mình, sao lại như vậy, sao hôm nay mình dễ xúc động như thế.
Hạ Tuyết thấy Dương Minh như vậy, trong lòng rất ủy khuất. Cậu sờ rồi còn nói thôi không sao? Nàng thật sự muốn chém chết Dương Minh, nhưng không biết tại sao cả người lại uể oải, không có sức mà đánh Dương Minh, gục đầu vào giường mà khóc.
Dương Minh thấy nàng khóc càng thêm sợ. Theo hắn biết thì Hạ Tuyết còn kiên cường hơn đàn ông, sao lại khóc nhỉ.
"Hạ Tuyết, chị làm sao vậy?" Dương Minh cẩn thận hỏi.
"Hu hu hu." Hạ Tuyết không trả lời, chỉ càng khóc lớn hơn.
"Ai" Dương Minh thở dài một tiếng, bất đắc dĩ bỏ Hạ Tuyết ra: "Hỏa Thần, tôi sai rồi, chị đừng khóc có được không?"
"Hu hu hu" vẫn khóc
"Chị thắng, tôi thua, sau này tôi mời cơm chị suốt được không?" Không có cách nào, Dương Minh chỉ có thể dùng điều kiện dụ dỗ Hạ Tuyết. Ai bảo lần này do mình sai, tự làm tự chịu.
Hạ Tuyết vẫn không trả lời, Dương Minh lắc đầu cười cười bất đắc dĩ, xoay người vào wc.
Mình hôm nay sao mất tỉnh táo như vậy? Dương Minh rửa mặt xong liền dựa vào cửa sổ wc, rút thuốc ra hút.
Dương Minh bây giờ hiếm khi hút thuốc trừ phi trong lòng có chuyện. Ví dụ như lúc này, Hạ Tuyết nếu như vẫn tiếp tục như vậy, Trần Mộng Nghiên mà biết thì xong đời. Định có ý đồ xấu xa với cấp dưới của Trần Phi, đây là tội quá lớn.
Để Hạ Tuyết tỉnh táo lại chút, mình cứ trốn trong này. Dù sao không biết bị nhốt ở đây bao lâu, có thời gian giảng dạy cô bé này.
Dương Minh bây giờ không định cãi vã với Hạ Tuyết nữa. Cô muốn lợi hại thì để cô, muốn ăn thì tôi mời khách. Ai bảo mình chiếm tiện nghi của người ta?
Mặc dù vừa nãy chỉ là chạm vào chưa có cảm giác gì, nhưng dù sao cũng là sờ mà.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #570


Báo Lỗi Truyện
Chương 570/2205