Chương 569: Tức giận


Dương Minh không thèm để ý đến nàng, từ từ dọn đồ ăn bỏ vào ngăn tử. Chẳng qua hai mắt vẫn nhìn chằm chằm Hạ Tuyết. Dát, cô nàng này có lẽ tức muốn chết.
Dương Minh đột nhiên cảm thấy làm Hạ Tuyết tức điên lên cũng là chuyện hay. Hai người từ lúc quen nhau đến giờ luôn không ngừng châm chọc nhau, xảy ra không ít hiểu lầm. mặc dù hiểu lầm đã biến mất hơn nữa hai người đã là bạn tốt. Chẳng qua hai người không khác gì oan gia, vừa thấy mặt đã ưỡn ngực mà cãi nhau.
"Bây giờ được chưa?" Hạ Tuyết thấy Dương Minh đã để đồ xong liền hỏi một câu.
"Ồ, được rồi. không đúng, chị chờ chút" Dương Minh giả vờ nhớ ra gì đó, gãi gãi đầu.
"Cậu lại muốn như thế nào?" Hạ Tuyết bất đắc dĩ nhìn Dương Minh.
"Vừa nãy uống nhiều bia quá, tôi đi wc" Dương Minh nói xong liền cười ha hả rời đi.
"Trước khi chiến hay đái nhiều" Hạ Tuyết tức giận không để ý đến mình là con gái mà mở miệng mắng. Chẳng qua Hạ Tuyết chính là người như vậy.
Dương Minh nghe xong không khỏi cảm thấy xấu hổ. lời như vậy mà cũng có thể nói ra sao? Ngất, cô vừa rồi cũng uống nhiều sao không đi wc? Nhịn chết đó.
Dương Minh thoải mái giải quyết vấn đề rồi đi ra. Nhưng lại thấy Hạ Tuyết đứng ở trước cửa wc, không khỏi kinh ngạc nói: "Cô không gấp như vậy chứ, chạy đến toilet chờ tôi?"
"Gì mà chờ cậu. Mau ra đi, tôi cũng đi wc" Hạ Tuyết đỏ mặt nói.
"Dát, không phải chị vừa nói gì à? Sao chị cũng đi vậy?" Dương Minh vừa nghe liền vui vẻ, còn nhìn chằm chằm nàng.
"Tôi. tôi thích thế" Hạ Tuyết giải thích rồi vào trong.
Dương Minh thầm nghĩ cô đóng cửa nghĩ tôi không thấy sao? Nhưng kết quả Dương Minh vẫn quay đầu nhìn vào trong.
Hạ Tuyết vừa nãy uống khá nhiều. Nếu Dương Minh không nói đi wc, nàng còn không cảm thấy gì. Nhưng Dương Minh vừa nói, nàng lại thấy buồn buồn đi wc.
Sinh lý con người rất kỳ quái. Người khác ngáp, mình cũng thế. Mà đi wc cũng như vậy.
Hạ Tuyết vào wc liền cởi quần xuống. Dương Minh ở ngoài chút nữa phun máu mũi. Trắng thật. tròn thật.
Dương Minh lắc đầu vội vàng thu mắt về. Hôm nay mình sao vậy nhỉ, bình thường mình không làm như vậy mà. Bình thường mình cũng không đi rình trộm người khác, sao hôm nay lại đi nhìn trộm Hạ Tuyết.
Chẳng lẽ mình háo sắc? Không đúng, nhất định là bị Hạ Tuyết làm cho tức, nhất định là như vậy. Dương Minh cố nhìn không tiếp tục nhìn nữa. Hắn quay đầu lại đi vào giữa phòng.
Sao mình lại như vậy? Sao lại biến thành như vậy? Dương Minh vỗ đầu.
Chẳng lẽ do mình uống bia? Không đúng, mình uống tốt lắm mà? Dương Minh thầm nghĩ như vậy.
Chẳng qua nghĩ là nghĩ nhưng Dương Minh không thể bỏ được hình ảnh vừa rồi ra khỏi đầu. Chẳng lẽ mình có hứng thú với cô ta.
Tuy nói Hạ Tuyết trông khá đẹp, dáng người nóng bỏng. Chẳng qua tính cách của cô ta không phải loại mình thích mà. Làm bạn còn được, nhưng làm bạn gái thì thôi.
Dương Minh buồn bực trong lòng, chẳng qua lâu rồi chưa được phát tiết hay sao? Không được, sau khi chuyện này kết thúc phải nghĩ biện pháp phát triển thêm bước nữa với cô bé Mộng Nghiên nhà ta, chứ bây giờ sao có thể đến nhà bố nuôi tìm Tiếu Tình được. Lưu Duy Sơn mà biết thì chết.
Đang suy nghĩ thì Hạ Tuyết từ trong wc đi ra. Thấy Dương Minh, nghĩ đến mình vừa nãy trêu hắn lại sang thành mình, nàng có chút xấu hổ. Vì đỡ làm mình thêm xấu hổ liền nói: "Dương Minh, bây giờ có thể đấu chưa?"
"Ồ, đấu, tốt lắm" Dương Minh cười cười nói: "Chị giải quyết xong nước tiểu chưa?" " Đi chết đi" Hạ Tuyết tức giận cầm một cái ghế ném vào Dương Minh.
"Chị không phải nói là đấu sao? Sao lại dùng ghế? " Dương Minh trừng mắt nhìn nàng.
"Đúng thế, chẳng qua tôi không nói không được dùng vũ khí" Hạ Tuyết cười đắc ý.
Dương Minh mặc dù mạnh nhưng nếu bị ghế đập vào thì đen rồi. Hắn vội vàng lắm mình tránh ra, chiếc ghế nện xuống mặt đất.
"Bọn họ hình như đánh nhau" Ngồi trong phòng, Vương Chí Đào khó hiểu hỏi Hoàng Hữu Tài.
"Có chuyện gì thế này?" Hoàng Hữu Tài cũng có chút khó hiểu, sao hai người này lại đánh nhau.
"Chú cho thuốc vào trong rượu đúng không đó?" Vương Chí Đào cảm thấy đó không phải thuốc kích dục mà là thuốc kích thích dánh nhau? Hình như còn dùng ghế.
"Chắc không phải đâu. Thuốc này chú nhờ người mua từ Ấn Độ mà" Hoàng Hữu Tài lắc đầu: "Có phải là uống nhiều bia nên hưng phấn? "
"Ai biết được" Vương Chí Đào nói: "Chẳng qua đánh thì đánh, đánh mệt không biết chừng nghĩ đến cái kia"
"Cũng đúng, dù sao bọn chúng là chó cắn có" Hoàng Hữu Tài nói.
"Hạ Tuyết cô đừng quá đáng. Muốn đánh thì dùng tay không chứ" Dương Minh nhìn sàn nhà bị lún xuống một hố, tức giận nói.
"Sao? Định cắn tôi à?" Hạ Tuyết nhìn Dương Minh, đắc ý nói.
"Cắn?" Dương Minh toát mồ hôi, cô gái này gì cũng có thể nói sao? Cô ta không biết từ cắn còn ý nghĩa khác hay sao? Chẳng qua nghĩ đến những câu nói trước đây của Hạ Tuyết, Dương Minh lại thôi.
"Đúng, có giỏi thì cắn tôi đi" Hạ Tuyết tưởng Dương Minh không dám, tiếp tục hét.
"." Dương Minh không còn gì để nói, chỉ thấy cả người có một cơn lửa giận nâng lên. Cảnh tượng thấy trong wc không biết sao lại nhảy lên trước mặt.
Dương Minh thở dài một tiếng không định tiếp tục dây dưa với Hạ Tuyết nữa, tốc chiến tốc thắng.
Thấy Dương Minh ép tới, Hạ Tuyết cũng không yếu thế, nàng vốn là cao thủ đấm bốc, đã từng đạt danh hiệu người mạnh nhất trong trường mà.
Theo Hạ Tuyết thấy, Dương Minh dù đánh giỏi đến đâu cũng là lưu manh. Lưu manh sao có thể sánh bằng người được đào tạo chính quy.
"A." Hạ Tuyết đánh một quyền vào Dương Minh, xem ra nàng muốn cho Dương Minh gục xuống.
"Chị có phải ăn không đủ no không?" Dương Minh dễ dàng tránh khỏi, trêu chọc: "Vừa nãy bảo ăn thì không ăn, bây giờ yếu xìu như vậy?"
"Hừ" Hạ Tuyết không ngờ một quyền mạnh của mình lại bị Dương Minh dễ dàng tránh khỏi nên rất không phục, tăng tốc độ.
"Còn gì nữa không?" Dương Minh đưa tay ra dễ dàng túm được cổ tay Hạ Tuyết.
"Buông. ra" Hạ Tuyết không ngờ mình lại bị Dương Minh bắt được, có chút tức giận rụt tay về.
"Không bỏ thì sao? Bỏ ra để chị tiếp tục nhảy như con khỉ sao?" Dương Minh nói: "Được rồi, nhận thua chưa?"
"Ai thua" Hạ Tuyết đột nhiên giơ chân lên đá vào chỗ kín của Dương Minh.
"Mẹ nó" Dương Minh mở miệng mắng một câu, vội vàng nghiêng người tránh khỏi. Bởi vì hai tay đang cầm tay Hạ Tuyết cho nên tránh về phía sau liền đẩy vào bụng Hạ Tuyết.
Dương Minh rất tức, mới đầu còn định trêu Hạ Tuyết một chút. Hắn căn bản không định ra tay. Chẳng qua thấy Hạ Tuyết chơi chiêu này, Dương Minh nếu không tức mới là lạ.
"Con mẹ nó chứ, muốn ông tuyệt tự hả" Dương Minh tức giận ôm Hạ Tuyết lên.
"Ai. ai bảo cậu không bỏ tôi ra" Hạ Tuyết lúc vung chân đã rất hối hận. mình đúng là hơi xúc động. Dương Minh không phải là tội phạm mà. Dương Minh là bạn mình. Mặc dù nói là đấu, nhưng không thể ra chiêu hiểm như vậy chứ?
Cho nên Hạ Tuyết thực ra đã giảm không ít lực. Nhưng khuyết điểm của Hạ Tuyết là mạnh miệng. Bây giờ thấy Dương Minh tức như vậy, nàng càng không nhận sai.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #569


Báo Lỗi Truyện
Chương 569/2205