Chương 568: Tôi muốn đấu với cậu


Dương Minh đặt đồ ăn lên bàn, sau đó nói với Hạ Tuyết: "Lại đây ăn một chút. Chị không ăn gì à?"
"Đồ ăn của bọn chúng mà cậu cũng dám ăn? Không sợ độc sao?" Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Ha ha, nếu bọn chúng muốn hại chúng ta thì cần gì phải bỏ độc vào đồ ăn?" Dương Minh cười cười: "Chị không ăn thì tôi ăn đó"
"Ai nói tôi không ăn" Hạ Tuyết thực ra cũng biết như vậy. Chẳng qua vừa nãy nàng hỏi mà người đưa cơm không trả lời nên tức giận mà thôi.
"Ăn thì mau ăn đi, thoạt nhìn cũng được, trông khá ngon" Dương Minh cười nói: "Làm ăn coi như chu đáo, biết chị thích uống rượu còn chuẩn bị cho chị nữa"
Thấy mấy món ngon trên bàn, ngón tay Hạ Tuyết không khỏi động đậy. Vừa nãy tranh cãi với Dương Minh mà không ăn gì vào bụng, bây giờ đúng là hơi đói.
Thấy Dương Minh cầm một chiếc đùi gà mà gặm, Hạ Tuyết lập tức không ngồi yên được nữa, mở chai bia sau đó cũng cầm cánh gà lên ăn.
Hạ Tuyết vốn là cô gái mạnh mẽ, lúc này cũng tạm quên đi nỗi buồn phiền vì bị bắt, ăn rất ngon.
Đầu bếp ở đây nấu khá ngon, Dương Minh vừa ăn vừa khen. Hắn đâu ngờ rằng Vương Chí Đào sợ hắn và Hạ Tuyết ăn không ngon, không muốn uống rượu cho nên bảo đầu bếp làm những món ngon nhất.
Cũng may trong phòng không có camra nhưng lại có hệ giống giám sát âm thanh. Cho nên Dương Minh và Hạ Tuyết nói gì Vương Chí Đào đều nghe thấy. Vương Chí Đào nghe thấy Dương Minh và Hạ Tuyết đang ăn mới thở phào nhẹ nhõm. Giây phút tà ác mà kích động sắp đến rồi.
Dương Minh và Hạ Tuyết cụng ly với nhau rất vui vẻ. Dương Minh căn bản chẳng hề lo lắng. Nơi này đâu thể giam được hắn.
Còn Hạ Tuyết không nghĩ ra được cách thoát thân lại thấy Dương Minh ăn uống thoải mái như vậy, thầm nghĩ mình không thể hại bụng mình nên cũng thoải mái mà ăn.
"Bia này được nhưng hơi ít. Có mỗi bốn chai, cho ai uống đây" Hạ Tuyết bực tức nhìn chai bia đã hết.
Dương Minh cười cười, Hạ Tuyết đúng là đáng yêu. Vừa nãy còn nghĩ làm cách nào để ra ngoài, bây giờ có đồ ăn liền quên hết.
"Bọn họ có thể nghe thấy chúng ta nói, tôi thấy bọn chúng rất đáng ngờ" Dương Minh ngẩng đầu nói với micro: "Còn bia không, mang thêm chút đi"
Thực ra không cần Dương Minh nói, Vương Chí Đào đã chuẩn bị sẵn. Hắn sợ nhất Dương Minh không uống, bây giờ nghe thấy Hạ Tuyết nói bia không đủ liền vui mừng sai người đi lấy. Không lâu sau bên ngoài vang len tiếng gõ cửa. Dương Minh nhìn ngoài cửa rồi nói với Hạ Tuyết: "Tôi đoán bọn chúng mang bia tới"
"Hả? Không phải chứ, bọn chúng bắt người mà còn tốt như vậy? Cung cấp đồ ăn và thức uống thoải mái?" Hạ Tuyết nghi hoặc.
"Tôi có lẽ chúng ta chỉ cần không làm ồn, ngoan ngoãn ở lại đây, chúng ta có yêu cầu gì bọn chúng cũng sẽ thảo mãn" Dương Minh cố tình nói như vậy.
Vương Chí Đào và Hoàng Hữu Tài nghe thấy Dương Minh nói thế đều yên tâm, thầm nghĩ" Không ngờ thằng này cũng biết điều"
Dương Minh đứng dậy đi tới nói: "Ai đó?"
"Két" Cửa sổ mở ra, vẫn là thằng áo đen vừa nãy: "Ông chủ nghe nói bọn mày không đủ bia nên bảo tao mang tới"
"Được, thay tao cảm ơn ông chủ mày" Dương Minh nhếch miệng cười nhận lấy chai bia. Dương Minh bây giờ đang ngồi im xem biến hoá.
Vương gia không ngờ còn có một trụ sở bí mật như vậy. Đây là điều mà Dương Minh không đoán ra. Lần này mình và Trần thúc làm ra chuyện lớn như vậy, Vương Tích Phạm bị bắt là chuyện tất nhiên. Nhưng điều này không ảnh hưởng gì mấy với Vương Chí Đào.
Dù sao buôn lậu là Vương Tích Phạm chứ không phải Vương Chí Đào. Chỉ có thể biến Vương Chí Đào thành một thằng có người cha tù tội mà thôi
Vương Chí Đào vốn quen sống dưới sự bao bọc của ông bố giàu có nhất định sẽ không chịu nổi đả kích này. Chẳng qua tên này quá hẹp hòi, có thù sẽ báo. Dương Minh sợ hắn điên cuồng trả thù mình, cứ quấn lấy mình không tha.
Bây giờ nếu như để Vương Chí Đào nắm giữ một thế lực đủ mạnh, như vậy ngày sau mình càng thêm phiền phức. mặc dù không sợ hắn nhưng cũng phiền chết đi được.
Cho nên Dương Minh quyết định dò xét thử xem có thể tiêu diệt căn cứ này không. Như vậy Vương Chí Đào không có chỗ dựa mà trỗi dậy, sao có thể gây ra sóng gió.
Hạ Tuyết có thể cũng biết mình đang bị nghe lén nên không nói mấy vụ chạy trốn hay là buôn lậu gì hết. Hai người nói hết chuyện đông đến chuyện tây.
"Dương Minh, cậu không phải nói lợi hại hơn tôi sao? Được, tôi cho cậu một cơ hội. Hai ta thử xem, xem ai lợi hại hơn?" Hạ Tuyết uống mấy chai bia vào bụng nên hơi say, đứng lên chỉ vào mặt Dương Minh: "Cậu dám không? Dám đánh cuộc không?"
"Đánh cuộc? Hai ta có thể ra ngoài được hay không mới quan trọng" Dương Minh nhìn Hạ Tuyết: "Đấu trong phòng này không phải làm cho kẻ địch chê cười sao?"
"Tôi mặc kệ, cậu có đấu không?" Hạ Tuyết hỏi một câu." Được, không đấu, coi như chị lợi hại được không? Coi như chị thắng, tôi chưa ăn no, ăn tiếp đây" Dương Minh không có tâm trạng tranh cãi với Hạ Tuyết. Khác với tình hình lúc trước, Dương Minh bây giờ không cần phải thể hiện mình lợi hại hơn Hạ Tuyết. Dù sao hai người đều bị giam ở đây, Hạ Tuyết muốn rời đi cũng không được.
"Dương Minh, cậu có ý gì? Cái gì mà coi như?" Hạ Tuyết trừng mắt nhìn Dương Minh: "Dương Minh, cậu xem thường tôi hả?"
Dương Minh không thèm để ý nói: "Mau ăn đi, nếu không tôi ăn hết"
"Ăn cái đầu cậu. Dương Minh, cậu đứng lên cho tôi" Hạ Tuyết tức giận. Dương Minh càng cười hì hì, Hạ Tuyết càng cảm giác hắn xem thường mình, càng tức giận, đưa tay túm Dương Minh.
"Chị có để yên không?" tính cách Dương Minh có tốt hơn nữa cũng có mức độ. Hạ Tuyết không ngừng khiêu khích, người đất cũng không nhịn được.
Dương Minh bỏ chai bia xuống, trừng mắt nhìn Hạ Tuyết: "Mau ăn đi, nếu không tôi không khách khí"
"Không khách khí? Hay quá, tôi đang muốn xem cậu làm thế nào?" Hạ Tuyết đang lo Dương Minh không đấu với mình. Thấy Dương Minh tức giận liền cao hứng, cười hì hì nhìn Dương Minh.
"Bỏ đi, lát nữa chị mà khóc tôi lại phải dỗ" Dương Minh đứng lên rồi lại ngồi xuống, phất tay ra vẻ không chấp trẻ con.
"Dương Minh, cậu nếu là đàn ông thì đứng lên đấu với tôi" Hạ Tuyết tức giận nghiến răng nghiến lợi. Cái gì mà bảo mình khóc. Mình năm đó học ở trường cảnh sát, huấn luyện gian khổ cũng chưa từng khóc mà.
Có thể nhịn, nhưng không thể nhịn nhục. Hạ Tuyết cảm thấy Dương Minh đang làm nhục mình. Lời nói của Dương Minh rõ ràng là không thèm đấu với phụ nữ, Hạ Tuyết sao có thể nhịn được.
Lại là chiêu đó, Dương Minh nếu không đứng lên sẽ không phải đàn ông. Cho nên vì tự trọng của mình, Dương Minh không thể không đứng lên.
Lấy khăn ướt ra lau tay, sau đó từ từ nói: "Được, chúng ta nói trước, thua là thua, thắng là không, không được không phục"
"Được, đánh xong rồi nói" Hạ Tuyết thấy Dương Minh chấp nhận liền vội vàng gật đầu.
"Vậy đến đây đi" Dương Minh cũng gật đầu.
Hạ Tuyết lập tức ra tay.
"Chờ chút" Dương Minh đột nhiên đưa tay ra ngừng chiến.
"Cậu còn có chuyện gì?" Hạ Tuyết tức giận nói.
"Tôi bỏ đồ ăn và bia sang bên đã, nếu không hai ta sẽ va vào. Lát tôi còn muốn ăn" Dương Minh xua tay nói.
"Vậy cậu mau đi" Hạ Tuyết nghiến răng nghiến lợi. Yêu cầu này của Dương Minh rất hợp lý. Hạ Tuyết muốn tức cũng không có lý do.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #568


Báo Lỗi Truyện
Chương 568/2205