Chương 567: Quỷ ý của Vương Chí Đào


"Những người đó rất lợi hại sao?" Vương Chí Đào run lên. Đây là lực lượng Vương gia, cũng là lực lượng của mình?
Nói cách khác lực lượng vũ trang này đều thuộc về mình? Vương Chí Đào cảm thấy cả người bay lên. Nắm giữ lực lượng tuyệt đối này trong tay quá tuyệt.
"Mày, lại đây" Hoàng Hữu Tài tủy tiện chỉ vào một thằng gầy gò, gọi tới.
Thằng gầy bị gọi liền chạy tới: "Hoàng ca, chuyện gì thế?"
"Bốp" Hoàng Hữu Tài tát vào miệng hắn, làm thằng này ngẩn ra. Hắn rất kinh ngạc nói với Hoàng Hữu Tài: "Hoàng ca, em làm gì sai sao?"
"Làm sao? Thiếu gia ở đây mà mày không thấy sao? Vậy mà dám chào tao trước?" Hoàng Hữu Tài trầm giọng nói.
"Cái này. A" Lý Quốc Trụ lúc này mới chú ý đến Vương Chí Đào đứng cạnh Hoàng Hữu Tài, vội vàng nói: "Thiếu gia xin thứ lỗi. Vừa nãy tôi không chú ý đến ngài, mong ngài tha cho"
Những người này từ lúc bắt đầu đã được dạy tư tưởng phục tùng Vương gia. Cho dù hắn chưa từng gặp Vương Chí Đào, nhưng lúc huấn luyện đã được xem ảnh của Vương Chí Đào. Chỉ là ảnh và người thật có đôi chút khác nhau. Lý Quốc Trụ không thể ngờ thiếu gia lại đột nhiên xuất hiện ở đây nên mới bị ăn tát.
Mà Hoàng Hữu Tài mặc dù cũng được đội biệt động tôn kính, nhưng tôn kính đó là do Vương Tích Phạm ban cho. Nếu Vương Tích Phạm không hài lòng Hoàng Hữu Tài, như vậy hắn sẽ không là gì hết. Thành viên đội biệt động căn bản không thèm để ý đến hắn.
Cho nên nói cha con Vương Chí Đào có quyền ra lệnh tuyệt đối với đội biệt động. Đây cũng là nguyên nhân mà Hoàng Hữu Tài không dám hai lòng. Thực lực của đội biệt động như thế nào, hắn biết rõ. Mình nếu dám hai lòng vậy sẽ chết rất thảm. Hắn khác với Tô Đại Trí. Vương Tích Phạm còn có ý nương tay với Tô Đại Trí, bởi vì Tô Đại Trí là em vợ. Mà Hoàng Hữu Tài lại không có quan hệ bà con gì với Vương Tích Phạm, cái này khó mà nói.
"Bỏ đi. người không biết không đáng trách" Vương Chí Đào đột nhiên có cảm giác siêu việt, phất tay rồi nói: "Người đâu hết rồi?"
"Thiếu gia, ngài cần gì?" Vương Chí Đào nói làm cho thằng gầy gò không biết trả lời, đành phải hỏi như vậy.
"Ồ, vậy mày có thể đập vỡ hòn gạch kia không?" Vương Chí Đào nhìn xung quanh rồi chỉ vào một viên gạch.
"Vâng, thiếu gia" Thằng này lập tức đáp ứng, đi đến phía hòn gạch, không hề do dự vung tay lên chặt vào viên gạch. Viên gạch vỡ thành hai.
"Tốt" Vương Chí Đào không nhịn được khen một tiếng: "Không sai. Biểu hiện rất tốt, mày tên gì?"
"Bẩm thiếu gia, tôi tên là Lý Quốc Trụ" Lý Quốc Trụ đáp." Ừ, tao nhớ rồi" Vương Chí Đào gật đầu, sau đó phất tay cho hắn rời đi.
Lý Quốc Trụ cung kính rời đi. Vương Chí Đào rất vui vẻ. Sớm biết trong nhà có lực lượng ngưu như vậy, lúc trước việc gì phải nhờ thằng Trương Vũ Lượng, trực tiếp lấy mấy thành viên đội biệt động không phải sẽ xử lý được Dương Minh sao?
Nói thật ra Dương Minh lúc đó đúng là không đánh lại mấy thành viên này của Vương gia. Nhưng Dương Minh bây giờ lại khác, mười thằng cũng không đủ độ.
Có đôi khi số mạng là như vậy. Vương Chí Đào lúc ấy không lợi dụng cơ hội dùng thế lực của nhà xử lý Dương Minh, bây giờ hối hận cũng vô dụng.
"Những người này thật lợi hại" Vương Chí Đào rất hài lòng với Lý Quốc Trụ. Theo hắn thấy có thể dùng tay không đập vỡ viên gạch là quá giỏi. Thực lực Dương Minh mạnh thế nào hắn cũng không biết. Vương Chí Đào còn tưởng Lý Quốc Trụ đã rất mạnh rồi.
Phải biết đám người Lý Quốc Trụ đều là do những cao thủ như Hồn Thiên Phách dạy. Sư phụ còn không đánh lại Dương Minh nữa là Lý Quốc Trụ.
"Cũng may Lý Quốc Trụ không phải là lợi hại nhất. Người lợi hại nhất vẫn đang ở trong khu huấn luyện" Hoàng Hữu Tài nói.
"Ồ? Còn có thứ lợi hại hơn sao?" Vương Chí Đào nghe xong không khỏi vui mừng.
"Đội biệt động của Vương gia tổng cộng chia làm ba tổ. Mà tổ A là lợi hại nhất. Chẳng qua cũng không trung thành nhất. Bọn chúng đều là do Vương tổng bỏ tiền ra mời, chúng ta chỉ có quan hệ lợi ích với chúng. Mà tổ B và C đều là người của chúng ta. Hai tổ này đều là đệ tử của tổ A" Hoàng Hữu Tài giải thích rõ: "Những đệ tử xuất sắc hợp thành tổ B. Không xuất sắc lắm thì thành tổ C. Cháu vừa nhìn thấy chính là thành viên của tổ C"
"Thì ra là vậy" Vương Chí Đào gật đầu, trong lòng càng thêm đắc ý. Theo hắn thấy Lý Quốc Trụ đã rất lợi hại, không ngờ còn có người lợi hại hơn hắn: "ĐI thôi, chúng ta đi xem Dương Minh"
"Được, Chí Đào, đi thôi" Hoàng Hữu Tài đi trước dẫn đường cho Vương Chí Đào.
"Sao không vào phòng giám sát?" Vương Chí Đào nghe nói không có camera liền Cao cấp Thần vu.
"Bắc Dương Minh chỉ là một suy nghĩ nhất thời của chúng ta, cho nên cũng không chuẩn bị từ trước. Chẳng qua không có gì hết, phòng kia được bảo vệ chắc chắn, hắn cũng không làm được gì" Hoàng Hữu Tài nói.
"Như vậy là được rồi, đúng, cháu có một suy nghĩ. Cháu nghĩ không thể nào đợi được" Vương Chí Đào từ khi sinh lý có vấn đề khiến cho tinh thần và thể xác trở nên biến thái. Nghĩ đến ý tưởng của mình, hắn cười lạnh một tiếng.
Tiếng cười này làm cho Hoàng Hữu Tài nổi tiếng dùng mưu cũng hoảng sợ. Vương Chí Đào này quả nhiên quá độc.
"Có cần tìm người đánh hắn không?" Hoàng Hữu Tài nói.
"Không cần, thằng này da dày lắm, đánh cũng vô dụng. Hừ hừ, cháu muốn nó sướng, sướng xong rồi vào địa ngục" Vương Chí Đào cười lạnh nói.
"Quá hiểm" Vương Chí Đào giơ ngón cái lên, sau đó nói: "Chí Đào, chú cảm thấy bỏ thuốc có chút không ổn"
"Sao lại không ổn?" Vương Chí Đào hỏi.
"Cháu nghĩ xem, chúng ta nếu như bỏ thuốc vào thức ăn của Dương Minh và Hạ Tuyết, vậy Hạ Tuyết nhất định sẽ đoán ra. Cho nên cho dù Dương Minh có xxx cô ta, cô ta cũng không bắt lỗi Dương Minh. Như vậy cô ta tha thứ cho Dương Minh thì chúng ta làm thế không phải phí công sao?"
Hoàng Hữu Tài phân tích.
"Chú nói cũng có lý, vậy làm thế nào giờ?" Vương Chí Đào suy nghĩ một chút cảm thấy Hoàng Hữu Tài nói đúng. Suy nghĩ của mình đúng là không ổn.
"Nếu là chú nói, chúng ta có thể như thế này, Hạ Tuyết rất thích uống rượu, không bằng chúng ta cho bọn chúng uống nhiều chút" Hoàng Hữu Tài nói.
"Chú nói là để cho bọn chúng uống say rồi làm loạn?" Vương Chí Đào nói: "Như vậy có được không?"
"Cháu nghe chú nói này. Chú muốn nói chính là có một loại thuốc kích dục không mùi không vị. Chẳng qua chỉ có tác dụng với đàn ông, phụ nữ ăn vào lại không có hiệu quả gì. Chúng ta vứt nó vào rượu cho Dương Minh uống. Như vậy Hạ Tuyết sẽ không phát hiện ra đúng không? " Hoàng Hữu Tài nói.
"Vậy còn cho chúng uống rượu làm gì. Tốt cho nó quá đó, trực tiếp bỏ vào đồ ăn không phải đỡ hơn sao?" Vương Chí Đào nói.
"Còn một điểm chú chưa nói." Hoàng Hữu Tài cười khổ nói: "Đó chính là loại thuốc này có mặt tốt cũng có mặt xấu. mặt tốt đó là chỉ có tác dụng với đàn ông, xấu là sức thuốc không quá mạnh, là loại từ từ. Cho nên chú mới đề nghị bỏ vào rượu. Người ta không phải nói rượu là môi giới của sắc. Cứ như vậy có thể khiến thuốc có tác dụng"
"Thì ra là vậy. Vậy cứ làm theo lời chú đi" Vương Chí Đào cười lạnh nói: "Dương Minh, lần trước mày may mắn thoát khỏi. Lần này mày xxx nữ cảnh sát, tao xem mày có chết không?"
Chuẩn bị rượu và đồ ăn đưa đến phòng Dương Minh và Hạ Tuyết. Ở đây có phòng bếp nên chuẩn bị nhanh chóng.
Bên ngoài có một cửa sổ nhỏ, người áo đen đưa rượu và đồ ăn vào.
Hạ Tuyết sửng sốt, lập tức quát lên: "AI là người sai các người? Gọi hắn đến gặp tôi"
Dương Minh không thèm để ý, trực tiếp đi đến mà ăn. Người đó không nói gì, thấy Dương Minh ăn đồ ăn liền đóng cửa sổ rời đi.
Dương Minh vừa nãy vẫn một mực đối phó với Hạ Tuyết, nhưng vẫn không quên Vương Chí Đào.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #567


Báo Lỗi Truyện
Chương 567/2205