Chương 556:


"Lý Cường, đây là như thế nào? Các cậu bình thường ở trường võ đều như thế này sao? Một ít kỷ luật cũng không có?" Dương Minh lạnh lùng quát.
"Cái này." Lý Cường có chút xấu hổ. Chẳng qua Dương Minh nói đúng, đúng là bọn họ luôn như vậy.
"Ông chủ, mỗi người chúng tôi đều có tài, đều có thể một mình đương đầu một chuyện" Một tên không phục nói: "Chúng tôi không phải đám học sinh, tập trung có tác dụng gì chứ? "
"Cậu cho rằng mình giỏi lắm hả?" Dương Minh lạnh lùng nhìn hắn, hỏi.
"Lưu Siêu, cậu không được nói nữa, mau xin lỗi ông chủ" Lý Cường trừng mắt nhìn Lưu Siêu, mắng.
"Tôi không nói sai mà" Lưu Siêu gân cổ cãi: "Chúng tôi có thực lực, mỗi người có thể làm chủ một phương, làm như vậy có tác dụng mẹ gì? "
"Ha ha. giỏi" Dương Minh nghe xong cười cười: "Cậu cho rằng mình giỏi lắm hả? Tôi cho cậu một cơ hội, cậu thắng tôi, sau này tôi không yêu cầu cậu làm gì, cậu muốn làm gì cũng được. Nếu cậu thua, tôi nói gì cậu cũng phải nghe"
"Được, đây là ngài nói" Lưu Siêu không đợi Lý Cường lên tiếng, bước ra một bước.
"Lưu Siêu, cậu lập tức xin lỗi ông chủ cho tôi, nếu không tôi không có người huynh đệ là cậu" Lý Cường tức giận. khó khăn lắm mới kiếm được một công việc cho huynh đệ, ông chủ nói như thế nào thì làm như vậy. Nếu chọc tức ông chủ, vậy ông chủ không cần bọn họ nữa. Bọn họ đúng là đến bước đường cùng.
"Không cần." Dương Minh xua tay ngăn Lý Cường: "Trong các cậu còn ai nghĩ như Lưu Siêu này nữa không? Đứng hết ra"
Dương Minh nói như vậy, lập tức có mấy thằng không phục đứng ra. Lý Cường rất tức nhưng không có biện pháp gì.
"Được rồi, các cậu có thể cùng khiêu chiến tôi" Dương Minh nhìn mấy tên trước mặt, thản nhiên nói.
"Vậy không được, một mình tôi là giải quyết được ngài" Lưu Siêu lớn tiếng nói.
"Một mình cậu, tôi sợ mấy người bọn họ không phục. Như vậy đi, mấy người cùng lên" Dương Minh khinh thường nói: "Các cậu nghĩ chút võ mèo cào của mình là giỏi lắm sao? Nói thật cho các cậu biết, nhận các cậu là vì tôi rủ lòng thương, đừng nghĩ mình giỏi lắm. Chút công phu của các cậu, tôi còn không coi vào đâu"
Mấy tên đứng ra nhìn nhau rồi nhìn Dương Minh. Mặc dù trông Dương Minh cũng to cao, nhưng to cao có tác dụng gì. Theo bọn họ thấy Dương Minh chỉ là ông chủ hay tập thể hình mà thôi, cơ thể tuy to lớn, nhưng công phu thật lại chẳng đáng gì.
Chỉ có Lý Cường lại cảm thấy không đúng. Lúc ấy ở công ty, hắn vốn nghĩ có thể dễ dàng đối phó được Hầu Chấn Hám, không ngờ lại không làm gì dược. Thấy Dương Minh tự tin như vậy, không biết tại sao Lý Cường cảm thấy mấy tên Lưu Siêu đen đủi.
Chẳng qua đám Lưu Siêu không phải không muốn. bọn họ cho rằng Dương Minh không phải đang ra vẻ thì là đầu có vấn đề, hoặc là xác định bọn họ không dám làm gì ông chủ.
"Được rồi, lên đi" Dương Minh vẫy vẫy bọn họ, nói: "Nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian, đừng lãng phí"
"Hừ" Lưu Siêu là người không phục nhất, cho nên hắn ra tay đầu tiên. Thấy Lưu Siêu ra tay, mấy người khác cũng xông lên.
Mặc dù lấy đông hiếp ít đúng là mất mặt. Nhưng bọn họ cũng làm, ai bảo Dương Minh quá kiêu ngạo.
"Võ mèo cào" Dương Minh cười cười châm biếm, sau đó hắn đã ra tay.
Dương Minh ra đòn rất đơn giản, chẳng qua rất ít người có thể thấy rõ dù đó là Lý Cường. mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, Dương Minh đã hoàn thành việc công kích sáu người trước mặt.
Nhanh, tàn nhẫn, chính xác, đó là ba yếu tố công kích của Dương Minh.
Lưu Siêu và năm người khác đều đang đau đớn ôm bụng ngồi sụp xuống đất, đau đến độ đầu đầy mồ hôi. Chẳng qua cũng may mấy người này cũng giỏi chịu đựng, không một ai kêu đau.
Lúc này tất cả mọi người đều rung động. Đây là người sao? Không ngờ lại nhanh đến khó tin như vậy. Người không nhìn được thì không biết, nhưng Lý Cường có thể thấy một chút. Vị trí trúng đòn của sáu người Lưu Siêu giống hệt nhau. Nói cách khác Dương Minh tấn công rất nhanh mà còn có thể đánh vào cùng một vị trí, không sai một ly.
Nếu nói Hầu Chấn Hám có thể đánh ngang tay với bọn họ, vậy Dương Minh ở một trình độ khác hẳn. Lý Cường không khỏi hoảng sợ. Đừng nói là sáu người Lưu Siêu, dù là 39 người xông lên cũng chưa chắc đã là đối thủ của Dương Minh.
"Chỉ là mấy chiêu mèo cào" Dương Minh nhếch miệng cười khinh bỉ: "Nếu vừa nãy tôi đánh vào huyệt Thái Dương hoặc cổ các cậu, các cậu bây giờ đã chết rồi"
Thực ra trên cơ thể con người có rất nhiều tử huyệt. Chẳng qua nói ra mấy tên này cũng không hiểu, Dương Minh nói hai vị trí mà ai cũng biết.
Lưu Siêu và năm người kia mặt vàng vọt như đất, không còn vẻ đắc ý như vừa nãy nữa, thay vào đó là im lặng.
Bọn họ phục, tâm phục khẩu phục, không hề có bất cứ oán thán nào. Bọn họ đều hiểu rõ dù đánh lại lần nữa, thậm chí là trăm lần nữa, kết quả vẫn là như vậy. Bọn họ chắc chắn vẫn thua.
"Còn có ai cảm thấy mình giỏi không? Đứng ra đi" Dương Minh nhìn mọi người trong sân, lạnh lùng nói.
Yên tĩnh, không ai dám đứng ra. Thân thủ của Dương Minh đã đánh sâu vào trong lòng bọn họ, ngay cả mấy ông thầy trong trường võ mà bọn họ hâm mộ cũng không thể nào làm được như vậy.
Đúng thế, Dương Minh tấn công không hề dùng hư chiêu, một chiêu đủ để lấy mạng bất cứ ai trong bọn họ. Đây là thực lực, không phục không được.
"Tôi bây giờ cho các cậu cơ hội khiêu chiến tôi" Dương Minh thấy không ai đứng ra, vì thế tiếp tục nói: "Nếu như các cậu bây giờ không khiêu chiến, tôi coi như các cậu đã chấp nhận. Như vậy sau này nhất định phải làm theo lời tôi nói"
Vẫn không có ai lên tiếng, không ai đứng ra. Dương Minh ngẩng đầu lên nhìn lướt qua mọi người. Nhìn đến đâu người đó cúi đầu xuống, không dám nhìn vào mắt hắn.
Dương Minh rất hài lòng với biểu hiện này. Xem ra vừa nãy đủ để trấn áp đám người. Những tên sùng bái kẻ mạnh này đã bị mình thu phục hoàn toàn.
Dương Minh gật đầu nói: "Được, nế bọn họ không ai có ý kiến gì, như vậy về sau tôi cũng không hy vọng nghe thấy ý kiến gì nữa. Trước mặt tôi, không được nói gì hết, điều các cậu phải làm là phục tùng"
"Cái này." Lý Cường nhăn nhó nói: "Ông chủ, vậy ngài rốt cuộc muốn cho chúng tôi làm gì?"
Md những người này đang không có việc, có thể tìm được một công việc đã là rất tốt rồi. Chẳng qua bây giờ xem ra Dương Minh sẽ không để bọn họ làm bảo vệ hay gì đó. người bình thường cũng muốn biết ông chủ bố trí công việc gì cho mình.
"Được, vấn đề này tôi có thể trả lời" Dương Minh gật đầu nói: "Tôi hỏi các cậu, các cậu vì sao lại học võ?"
Mấy người Lý Cường nghe Dương Minh nói, không khỏi trầm ngâm suy nghĩ, dần dần trở nên kích động.
"Lý Cường, cậu nói trước" Dương Minh mỉm cười nói với Lý Cường.
"Tôi muốn làm đại hiệp giết kẻ xấu" Lý Cường nghiến răng nghiến lợi nói.
"Ồ?" Dương Minh có chút hứng thú nhìn Lý Cường: "Tại sao lại nghĩ như vậy?"
"Lúc trước, bạn gái tôi bị một tên giàu có trong thôn hiếp. Tôi học võ là để giết hắn" Nhớ lại chuyện cũ, trong mắt Lý Cường đầu lửa giận.
"Ồ? Vậy sao cậu không đi kiện hắn?" Dương Minh hỏi tiếp.
"Kiện hắn? Tôi sao không kiện hắn. Nhưng thằng đó cầm một cọc tiền đến nhà bạn gái tôi giảng hòa với bố mẹ cô ấy. Bố mẹ cô ấy không cho cô ấy đi kiện hắn, còn bắt cô ấy làm vợ bé của hắn" Lý Cường thở hổn hển: "Tôi muốn trả thù"
"Vậy trả thù được chưa?" Dương Minh thản nhiên nói.
"Chưa." Nói đến đây Lý Cường chán nản nói: "Nghe nói thằng đó lừa tiền bỏ trốn. bạn gái lúc trước của tôi cũng đã biến mất."
"Còn các cậu.?" Dương Minh quay đầu lại hỏi đám Lưu Siêu.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #556


Báo Lỗi Truyện
Chương 556/2205