Chương 555: Tay của Vương Tích Phạm


"Vậy mấy huynh đệ phía sau cậu có thân thủ như thế nào?" Dương Minh nhìn Lý Cường, hỏi.
"Có mấy người tương đương tôi, những người khác kém hơn, nhưng không nhiều" Lý Cường nói: "Tôi không ngờ giám đốc công ty lại lợi hại như vậy. Nếu đổi lại. ừ đổi lại là anh, tôi sẽ không phí sức như vậy"
Dương Minh nhíu mày, người này sao thích lấy mình ra so sánh thế nhỉ? Mình là ông chủ sau này của chúng, thói quen này không hề tốt. Phải cho đám này một bài học, nếu không bọn chúng không biết trời cao đất dầy.
"Nếu là tôi, vậy cậu đã chết rồi" Dương Minh thản nhiên nói. Chẳng qua trong giọng có ý châm biếm, xem thường.
"Cái gì?" Lý Cường kinh ngạc nói. Hắn không tin.
Dương Minh không thèm để ý đến hắn, chỉ nói: "Các cậu có tổng cộng bao nhiêu người?"
"Chúng tôi. chúng tôi có tổng cộng 39 người" Lý Cường mặc dù không phục với lời nói vừa rồi của Dương Minh. Chẳng qua hắn cũng biết Dương Minh hỏi như vậy có nghĩa là muốn bọn họ, vì thế hắn vội vàng nói.
"Có bao nhiêu người có thân thủ như cậu?" Dương Minh hỏi tiếp.
"Có. khoảng 6, 7" Lý Cường do dự một chút rồi nói.
"Rốt cuộc có mấy người, sáu hay là bảy?" Dương Minh nhíu mày quát.
"Sáu." Lý Cường vội vàng nói. Hắn vừa rồi nghe Dương Minh hỏi liền nghĩ Dương Minh muốn chọn người xuất sắc nhất nên cố ý nói thêm một người. Không ngờ lại bị nhìn ra, hắn có chút xấu hổ.
"Số còn lại?" Dương Minh hỏi tiếp.
"Còn lại có 15 người kém hơn tôi một chút. Những người khác kém hơn nữa" Lý Cường lúc này không dám giấu.
"Được, 39 người các cậu đều chưa có việc?" Dương Minh hỏi.
"Đúng" Lý Cường.
"Các anh có thể làm cho tôi. Mới đầu sẽ được nhận lương 1000 tệ, đi làm nhiệm vụ sẽ tính khác. Các cậu có nhận không?" Dương Minh nói.
"Hả?" Lý Cường trợn mắt há mồm, ngơ ngác nhìn Dương Minh.
"Cậu thấy ít hay không muốn làm?" Dương Minh hỏi.
"Không. không ít. anh nói là thật sao? 39 người chúng tôi đều có thể làm cho anh. Hơn nữa anh còn trả tiền cho tất cả chúng tôi?" Lý Cường không tin mà nói.
"Đúng vậy" Dương Minh gật đầu: "Nếu như cậu cảm thấy không ý kiến gì thì gọi các huynh đệ đến đây, đầu tiên ký hợp đồng. Mấy hôm nữa tôi sẽ bố trí"
"Vâng vâng, tôi lập tức báo các huynh đệ đến đây. Ông chủ, cảm ơn ông chủ" Lý Cường rất kích động. Hắn hôm nay đến công ty này xin việc chỉ là thử mà thôi. Dù sao bây giờ đang đói kém nên mới phải làm như vậy.
39 người, chưa ai có công việc, vậy lấy gì mà ăn? Lý Cường là lớp trưởng của lớp cho nên hôm nay hắn quyết định dù xin xỏ hay cậy mạnh, chơi trò vô lại cũng được, nhất định phải có mấy người xin được vào công ty nay. Như vậy tiền kiếm được ít nhất cũng có thể chu cấp cho các huynh đệ khác.
Bọn họ không yêu cầu tiền lương quá cao, có thể kiếm được mấy trăm đồng là được. Không ngờ Dương Minh vừa há mồm đã là 1000 tệ. Từng đó còn cao hơn cả nhân viên có bằng cấp.
"Bố trí chỗ ở cho bọn họ" Dương Minh nói với Hầu Chấn Hám: "Sau đó tìm mua một mảnh đất ở chỗ hẻo lánh xa khu trung tâm cho tôi"
"Yên tâm đi, Dương ca" Hầu Chấn Hám gật đầu nói.
"Những người này không được cho các huynh đệ khác trong công ty biết" Dương Minh nói.
"Vâng, không vấn đề gì" Bạo Tam Lập vội vàng nói.
Ra khỏi công ty, Dương Minh đi thẳng về nhà. Ra ngoài lâu quá, bố mẹ nhất định sẽ hỏi.
Vương Tích Phạm và Hoàng Hữu Tài lại một lần nữa đến núi Tây Tinh. Mặc dù là ban ngày, chẳng qua chuyện tối qua làm bọn họ sợ. Vì thế cẩn thận đến chỗ chôn xác, thấy đá ở đấy vỡ nát, Vương Tích Phạm sợ hãi. Hôm qua quả nhiên không nhìn nhầm.
Xác Tô Đại Trí đúng là đã biến mất.
Vương Tích Phạm và Hoàng Hữu Tài nhìn nhau. Hai người đều đang sợ hãi.
"Làm sao bây giờ?" Vương Tích Phạm hít sâu một hơi, nói với Hoàng Hữu Tài.
"Mẹ kiếp, tôi không tin giữa ban ngày còn có thể có ma quỷ?" Hoàng Hữu Tài cắn răng nói: "Chúng ta đến chỗ hôm qua xem chút"
"Cậu nói là. chỗ thấy Tô Đại Trí?" Vương Tích Phạm hơi nhăn nhó.
"Không sai. không vào hang cọp sao bắt được cọp con" Hoàng Hữu Tài lạnh lùng nói.
Vương Tích Phạm cũng không có cách nào. Chuyện này quá quái dị, nhưng không xử lý thì không yên tâm. Vì thế đành phải nghe theo Hoàng Hữu Tài, đi đến chỗ hôm qua mình thấy Tô Đại Trí.
"Hả" Hoàng Hữu Tài và Vương Tích Phạm cùng chỉ vào xác chết trên mặt đất, hét lớn.
Đó là xác Tô Đại Trí, chẳng qua xác chết quá quái dị, cả xác lóe lên màu xanh lét.
"Mẹ ơi, đây là cái gì?" Vương Tích Phạm cảm thấy cả người lạnh toát.
"Mẹ nó. Để ý làm mẹ gì" Hoàng Hữu Tài có một chỗ tốt đó là trong lòng dù sợ nhưng vẫn là một kẻ to gan. Hoàng Hữu Tài không nói hai lời, đổ axit lên xác Tô Đại Trí.
Chẳng qua rất kỳ quái đó là axit rơi vào mặt Tô Đại Trí lại không có phản ừng gì.
"Hả?" Hoàng Hữu Tài sửng sốt: "Sao lại như vậy?" Vừa nói liền đổ vào người Tô Đại Trí tiếp.
"Con mẹ nó, không phải hàng giả đó chứ? " Hoàng Hữu Tài có chút khó hiểu.
"Không phải chứ?" Vương Tích Phạm cầm lấy chai axit từ tay Hoàng Hữu Tài: "Ngày hôm qua con bé bán hàng không phải chơi mình chứ?"
Vừa nói, Vương Tích Phạm đổ axit vào tay mình.
"Vương tổng, đừng." Hoàng Hữu Tài thấy thế vội vàng ngăn lại.
Nhưng đã chậm, Vương Tích Phạm hét thảm một tiếng, tay trái bốc khói, một mảng thịt lớn đã biến mất, chai axit bị đánh rơi xuống đất.
"Vương tổng, ông không sao chứ?" Hoàng Hữu Tài hoảng sợ. Vương tổng gần đây sao hồ đồ vậy chứ, trước đây đâu có như vậy?
Cũng khó trách, thời gian này Vương Tích Phạm vì chuyện của Tô Đại Trí mà trở nên nóng nảy, suy nghĩ không cẩn thận.
Không thèm để ý đến xác của Tô Đại Trí trên mặt đất, Hoàng Hữu Tài vội vàng xé áo băng bó tay cho vvtp. Vương Tích Phạm đau đến độ nhíu mày nhăn trán.
Khó khăn lắm xuống được chân núi, hai người lên xe chạy thẳng đến bệnh viện.
Chờ xử lý vết thương xong, Vương Tích Phạm mới được đưa vào giường bệnh.
"Xác chết kia. làm thế nào bây giờ." Chờ bác sĩ đi ra, Vương Tích Phạm mới có chút lo lắng hỏi Hoàng Hữu Tài.
"Bỏ đi, không có gì, không biết sao mà xác chết đó lại như vậy" Hoàng Hữu Tài khuyên: "Cho dù cảnh sát phát hiện cũng không phải chuyện lớn, chuyện này có khi không được lập thành án. Có lẽ bọn họ tưởng Tô Đại Trí bị người ngoài hành tinh bắt đi làm thí nghiệm"
"Ừ. có lý" Vương Tích Phạm thầm nghĩ, thằng Hoàng Hữu Tài này đúng là lắm mưu mô.
Hai người thở dài một tiếng, xác chết bị như vậy cũng không cần lo lắng nữa. Đến lúc đó không biết chừng lại thành đề tài nghiên cứu của các nhà khoa học.
Vương Tích Phạm ở trong bệnh viện, Chu Giai Giai rất sốt ruột. Vương Tích Phạm không về nhà, vậy sẽ không dùng máy tính trong văn phòng, vậy kế hoạch trộm tài liệu của mình cũng không thực hiện được.
Nàng bây giờ muốn mau chóng tìm được chứng cứ, muốn Dương Minh không bị uy hiếp nữa. Mỗi ngày Chu Giai Giai ngoại trừ đến Vương gia, cũng đang suy nghĩ làm thế nào để lấy được chứng cứ buôn lậu của Vương Tích Phạm.
Hầu Chấn Hám dựa theo ý của Dương Minh, ra ngoiaj thành mua một khu nhà xưởng bỏ hoang, sau đó chuyển 39 người Lý Cường vào đó.
Tối hôm đó, Dương Minh đến khu nhà xưởng. hắn cầm theo một túi nhỏ, bên trong có 40 ngàn tệ. Đó là tiền lương tháng đầu tiên của đám người Lý Cường.
Vì để bọn họ an tâm làm việc cho mình, Dương Minh quyết định phát lương sớm.
"Ông chủ." Mấy người Lý Cường đang xem Tv thì thấy Dương Minh đến, vội vàng đứng lên hỏi.
"Các huynh đệ đâu?" Dương Minh nhìn xung quanh rồi nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #555


Báo Lỗi Truyện
Chương 555/2205