Chương 554: Kế hoạch của Dương Minh


Ngay cả Dương Minh đứng bên cũng không khỏi buồn cười, nhìn thằng ranh trước mặt: "Ý của cậu, cậu rất lợi hại? "
"Đương nhiên rồi" Tên này đắc ý nói: "Ví dụ như đánh người như anh, một mình tôi có thể chấp ba bốn người vẫn thừa sức"
Nghe hắn nói thế, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám trợn trừng mắt, không phải chứ? Người này đúng là nói khoác không mất tiền, nói gì cũng được sao. Hắn có thể đánh ba bốn người Dương Minh? Hầu Chấn Hám cũng không dám nói ba bốn thằng như mình có thể đánh lại Dương Minh, đừng nói là một đánh ba bốn Dương Minh.
"Ha ha, vậy à?" Dương Minh nhìn thằng trước mặt, trong lòng vừa động hỏi: "Các cậu lúc trước làm gì?"
"Chúng tôi đều tốt nghiệp ở trường võ ra, vốn định làm đại hiệp giết giàu giúp nghèo, không ngờ tìm công việc cũng khó khăn như vậy" Thằng này nói đến đây không khỏi nhăn nhó.
"." Dương Minh cười nói: "Các cậu muốn xin làm bảo vệ, vậy tư tưởng của các cậu có vấn đề. Cái gì là giết giàu giúp nghèo? Đây không phải xã hội cũ. Thuê bảo vệ, vệ sĩ đều là người có tiền. Cậu giết bọn họ, cướp bọn họ, sau này ai còn dám thêu cậu"
"." Thằng này có chút xấu hổ, gãi gãi đầu nói: "Tôi chỉ thuận miệng nói thôi mà. Ý của tôi đó là thân thủ không yếu, chẳng qua không tìm được công việc thích hợp mà thôi. Không giấu gì anh, chúng tôi có hơn ba mươi người đều mở to mắt chờ miếng ăn"
"Hơn 30 người?" Dương Minh hít sâu một hơi: "Các cậu sao nhiều người như vậy?"
"Chúng tôi tốt nghiệp thì có hơn trăm. Nhưng trường không bố trí công việc, chúng tôi đều là người Đông Bắc liền tụ tập lại. Ngoại trừ mấy người có quan hệ xin vào làm bảo vệ ở cơ quan nhà nước ra, chúng tôi đều chờ xin việc." Thằng này giải thích.
"Đưa tôi xem giấy giới thiệu và giấy chứng nhận tốt nghiệp của cậu" Dương Minh trầm ngâm một chút rồi nói.
"Anh. anh nói có được tính không? Anh có thể đại biểu công ty này không?" Thằng này cẩn thận hỏi.
"Dương ca bảo lấy thì lấy ra, đừng để mất cơ hội" Hầu Chấn Hám nhìn hắn rồi nói.
"Được, được" Thằng này thấy giám đốc công ty đã nói thế, xem ra có cửa rồi, vội vàng đưa tay mở cặp ra, lấy một xấp giấy đưa cho Dương Minh.
Dương Minh cầm xem một chút, những người này đúng là đã tốt nghiệp một trường võ nào đó, hơn nữa cũng có giấy giới thiệu việc làm. Xem ra thân phận không có vấn đề gì.
"Cậu nói thân thủ của mình cũng được?" Dương Minh trả giấy tờ cho thằng đó.
"Tất nhiên rồi, tôi đã nói mà, tôi rất mạnh" Thằng này vỗ ngực cam đoan." Vậy thử với tôi xem?" Hầu Chấn Hám nói.
"Hả?" Thằng này há hốc mồm: "Cái này. không được, anh là giám đốc công ty, tôi mà làm anh bị thương, anh có thể bố trí công việc cho tôi không?"
"Tôi nói được là được" Dương Minh thản nhiên nói: "Bảo cậu làm vậy là để thử xem bản lãnh thật của cậu, nếu không lập tức rời đi cho tôi. Cơ hội hiện ra trước mặt, có thể nắm bắt được hay không thì phải xem biểu hiện của cậu"
"Được, vì anh em, tôi liều mạng" Thằng này cắn răng nói: "Chẳng qua tôi có một việc muốn nói, đó là dù tôi làm anh giám đốc đây bị thương, các người nếu muốn trả thù thì cứ tìm tôi, nhưng các huynh đệ của tôi, các người ít nhất phải giải quyết công việc cho ba người. không năm người"
"Được, tôi đồng ý." Dương Minh cười nói. Người này thoạt nhìn rất thực tế, nhưng đầu óc cũng được. Nếu thật sự có bản lãnh thì sẽ dạy bảo được. như vậy sẽ trở thành một thanh kiếm sắc bén của mình.
"Lại đây" Thằng này đi đến giữa sảnh công ty, nói với Hầu Chấn Hám.
Hầu Chấn Hám vẫn không động mà nhìn Dương Minh.
Dương Minh bất đắc dĩ nói: "Tôi nói với cậu đó, muốn thử thì cũng không thể đứng trước cửa công ty người ta như vậy chứ. Đi, vào phòng tập"
Nghe Dương Minh nói, Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập liền dẫn năm tên này vào phòng tập. Sau khi đóng cửa, Dương Minh gật đầu nói với Hầu Chấn Hám: "Cậu lên đi, không cần nương tay"
"Được" Hầu Chấn Hám xoay người đi về phía thằng kia.
Thằng này mặc dù ngoài miệng nói sẽ làm Hầu Chấn Hám bị thương, chẳng qua vẫn phải nương tay. Dù sao hắn đến xin việc người ta, nếu thật sự làm bị thương sẽ không tốt cho ai hết.
Chẳng qua khi Hầu Chấn Hám ra tay, thằng này liền nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn nhiều. Hắn biết Hầu Chấn Hám không đơn giản.
Thằng này vốn tưởng giám đốc công ty không biết công phu, không ngờ Hầu Chấn Hám lại có, hơn nữa còn không kém. Thằng này không thể không cẩn thận đối phó. Lúc đầu hắn vốn định đánh lấy lệ, bây giờ đã phải đánh thật.
Hầu Chấn Hám hiểu ý của Dương Minh, nên bây giờ hắn ra tay không hề lưu tình, rất mạnh. Vì thế làm thằng kia không kịp đối phó. Chẳng qua dần dần thằng này bắt đầu có thể lấy chiêu đối chiêu.
"Ồ?" Dương Minh ngạc nhiên. Thân thủ của Hầu Chấn Hám, Dương Minh biết. Mặc dù kém hơn mình nhiều nhưng nếu so với người bình thường thì lại hơn hẳn. Thằng kia không ngờ có thể chống lại những đợt công kích của Hầu Chấn Hám.
Hơn nữa làm Dương Minh càng ngạc nhiên hơn là thằng này chẳng những có thể phòng thủ, mà dần dần nắm bắt được chiêu thức của Hầu Chấn Hám, cũng bắt đầu thử tấn công.
Được. Dương Minh thầm khen trong lòng, chẳng qua ngoài mặt không có chút biểu hiện. Dương Minh đang thầm tính toán.
Từ việc Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập bị sát thủ đánh, Dương Minh cảm thấy mình có cảm giác lực bất tòng tâm. Mặc dù thân thủ của mình có thể nói rất giỏi, nhưng mình chỉ có một mà thôi.
Rất nhiều chuyện Dương Minh không thể nào tự mình ra tay. Ví dụ như chuyện của Quách Kim Bưu. Dương Minh gần đây rất bận, căn bản không có thời gian đến Cát Đốn tìm Quách Kim Bưu.
Nhưng nếu mình có đàn em thì chuyện nhỏ này có thể giao cho bọn họ làm. Đương nhiên những tên này không phải là người của Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập. Bọn họ là lực lượng sáng của mình, hơn nữa phương hướng phát triển chính là vì chính mình.
Dương Minh đang nghĩ đàn em của mình có thể là sát thủ hay không? Cho dù không bằng mình, nhưng ít nhất được mình dạy cũng có thể một mình hành động.
Đây là thế lực ngầm. Rất nhiều chuyện mà bọn Hầu Chấn Hám không tiện ra mặt, cũng có thể giao cho thế lực này đi làm. Cho nên vừa nãy khi Dương Minh thấy mấy tên này liền nghĩ sẽ thu lại để mình sử dụng.
Chẳng qua có dùng được hay không thì phải khảo sát. Cho nên Dương Minh mới có thể để thằng này đấu với Hầu Chấn Hám.
Nhưng bây giờ xem ra thân thủ của thằng này cũng tậm được. Có thể đánh ngang tay với Hầu Chấn Hám đã là giỏi rồi.
Lúc trước Dương Minh không phải không ngũ thu bộ đội xuất ngũ làm thế lực ngầm cho mình. Chẳng qua Dương Minh lập tức bỏ suy nghĩ này đi. Người trong quân đội có tư tưởng chính trực. Để bọn họ làm chuyện giết người phóng hỏa, rất nhiều người có thể không đồng ý. Cho dù bọn chúng vì cuộc sống mà phải làm như vậy, trong lòng cũng không thoải mái.
Nhưng những tên trước mắt lại khác. Bọn họ tốt nghiệp trường võ, trong tư tưởng đã rất ghét kẻ ác. Dương Minh dễ dàng thu phục hơn.
Bọn họ học võ hầu hết đều có mục đích giống thằng kia vừa nói, giúp người yếu, giết giàu cứu nghèo. Cho nên đám người thích làm đại hiệp này càng dễ dàng bị Dương Minh tẩy não.
Bởi vì những việc Dương Minh để chúng làm đều là đen ăn đen, coi như cùng chí hướng với đám lục lâm hảo hán. Đây cũng là nguyên nhân mà Dương Minh để ý đến bọn họ.
"Được rồi, dừng tay" Dương Minh thấy thằng này càng đánh càng hăng, gật đầu hài lòng: "Cậu tên gì?"
"Tôi tên Lý Cường. bọn họ đều gọi tôi là Brutto?" Thằng này ngừng tay, nói với Dương Minh.
"Brutto? Có ý gì?" Dương Minh có chút khó hiểu.
"Hắc hắc, đó là tôi giống Brutto trong phim hoạt hình Thủy thủ." Lý Cường có chút xấu hổ cười hắc hắc nói.
"Ha ha, thì ra là vậy" Dương Minh lúc ở Đông Hải đã cùng Lâm Chỉ Vận xem qua mấy tập bộ phim hoạt hình này. Nên Lý Cường vừa giải thích, hắn liền nghĩ ra.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #554


Báo Lỗi Truyện
Chương 554/2205