Chương 553: Công ty vệ sĩ


"Dương ca, quan hệ là quan hệ, chẳng qua bây giờ đều là làm việc cho ông chủ, không được làm loạn thân phận. Anh sau này đừng gọi tôi là Báo ca, gọi tôi là Tam Lập, hoặc Báo tử đều được" Bạo Tam Lập rất thức thời. Bây giờ thân phận của Dương Minh khác hẳn trước đây. Bạn là bạn, nhưng nếu làm loạn thân phận, ông chủ mà biết sẽ không ổn.
Dương Minh nghe xong cũng không phản đối, mỉm cười gật đầu với ý của Bạo Tam Lập. Bạo Tam Lập thức thời như vậy, Dương Minh rất cao hứng, như vậy sẽ bớt phiền phức hơn nhiều. Bạo Tam Lập không dựa vào quan hệ với mình mà quá đáng.
"Được, Báo tử" Dương Minh gật đầu: "Chịu khó làm việc, ông chủ sẽ không bạc đãi bất cứ ai"
"Tôi hiểu" Bạo Tam Lập gật đầu. Hắn bây giờ không hề cảm thấy khó chịu. Hắn cũng là người lăn lộn trên đường. Theo hắn thấy, thực lực là tất cả. Dương Minh còn lợi hại hơn Hầu Chấn Hám, nên làm người phát ngôn cấp tỉnh là bình thường. mình còn không bằng Hầu Chấn Hám, vậy cũng chỉ có thể từ tầng dưới cùng mà phấn đấu. Huống hồ địa vị bây giờ đã làm Bạo Tam Lập rất thỏa mãn. Hắn không phải người có dã tâm quá lớn. Lúc đầu đánh với Vu Hướng Đức đến mày chết tao sống là vì mâu thuẫn của hai người gây ra, cũng không phải tham địa bàn của đối phương.
Dương Minh nhìn Hầu Chấn Hám, thầm gật đầu. Cũng may Hầu Chấn Hám rất phối hợp, không nói gì không nên nói. Thực ra Hầu Chấn Hám vừa nãy cũng rất nghi hoặc tại sao Dương Minh lại nói như vậy. Chẳng qua Dương Minh nói tức là có lý. Cho nên Hầu Chấn Hám cũng không có ý gì.
Thấy chuyện được giải quyết thuận lợi, Dương Minh rất vui mừng. Dù sao công khai rõ ràng thân phận cũng phải nắm trúng thời cơ. Nếu không sẽ làm Bạo Tam Lập ghen ghét và đố kỵ. Hắn làm như vậy đã giải quyết được vấn đề. Xem ra mình nói mình là người phát ngôn của Y tiên sinh là sáng suốt, sau này từ người phát ngôn chuyển thành Y tiên sinh thì Bạo Tam Lập cũng không sẽ nghĩ nhiều. Bởi vì khi đó mình đã có quyền lực tuyệt đối.
"Chuyện này tạm thời giữ bí mật. Bây giờ chỉ có anh và Đại Hầu biết" Dương Minh nhìn Bạo Tam Lập nói: "Tôi bây giờ còn một thân phận khác là sinh viên đại học, không muốn có quá nhiều quan hệ với chuyện trên đường. Huống hồ đây chỉ là một phần nhỏ của Y tiên sinh, không chiếm bao nhiêu"
"Yên tâm đi, Dương ca, tôi biết nên làm như thế nào" Bạo Tam Lập gật đầu nói.
"Được, vậy nếu không còn việc gì thì tôi về trước" Dương Minh đứng lên: "Ngô Minh nếu muốn nói, các anh hỏi xem kẻ đứng sau lưng hắn. Nếu không nói thì cứ giam hắn, đừng giết hắn. Giữ lại người này, sau này có tác dụng cho chúng ta"
"Được, Dương ca" Hầu Chấn Hám gật đầu nói: "Chúng tôi sẽ trông chừng hắn"
"Ngoài ra, cậu và Báo tử cũng chú ý an toàn. Người này không biết là Quách Kim Bưu phái ra hay không, nhưng đều phải cẩn thận đề phòng" Dương Minh dặn dò nói: "Ông chủ cũng không muốn thấy hai người chết"
"Dương ca, chúng tôi sẽ bảo vệ tốt cho mình, thời gian này nếu không có chuyện gì sẽ không ra ngoài" Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập đều nghiêm túc nói.
"Tôi đi đây" Dương Minh đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Tôi đưa anh, Dương ca" Bạo Tam Lập vội vàng nói.
Dương Minh do dự một chút, gật đầu đồng ý. Mình và Bạo Tam Lập có quan hệ tốt, rất nhiều người đều biết nên không cần e ngại mấy. Cho nên cũng không cần quá giấu diếm: "Được, vừa lúc xem công ty vệ sĩ của anh như thế nào"
"Dương ca, mời anh." Hầu Chấn Hám mở cửa cho Dương Minh, cùng Bạo Tam Lập đi theo bên cạnh Dương Minh, giới thiệu tình hình công ty với Dương Minh.
Công ty vệ sĩ Danh Dương có những phát triển rất rõ ràng. Làm Dương Minh cảm thấy ngạc nhiên đó là mới mở chưa được bao lâu đã bắt đầu có lãi. Hơn nữa còn kiếm được không ít tiền.
"công ty bây giờ ngoại trừ cung cấp dịch vụ bảo vệ cho một ít khách sạn, câu lạc bộ giải trí, bây giờ cũng bắt đầu nhận bảo vệ cho cá nhân" Hầu Chấn Hám giới thiệu: "Bảo vệ khách sạn và câu lạc bộ trên cơ bản đều phái huynh đệ trong bang phái đi canh giữ. Bởi vì địa vị của chúng ta ở hắc đạo Tùng Giang này nên các khách sạn và câu lạc bộ đều nguyện ý dùng tiền mời người của chúng ta. Nói trắng ra đó là trả tiền bảo vệ. Chẳng qua ai muốn thuê thì làm, chúng ta cũng không bắt buộc. Nhưng thật ra các ông chủ đều đến nhờ chúng ta"
"Ý tưởng này rất được" Dương Minh vui mừng gật đầu. Mình đúng là không nhìn lầm người. Hầu Chấn Hám đúng là biết cách làm việc: "Chẳng qua khách sạn và câu lạc bộ trước đây không có bảo vệ sao?"
"Trước đây cũng có, bảo vệ này bây giờ cũng có, chỉ phụ trách các công việc bình thường như trông bãi đỗ xe. gặp người gây chuyện thì vẫn phải dựa vào huynh đệ của chúng ta. Cho nên các ông chủ đều tự nguyện dùng người của chúng ta" Hầu Chấn Hám giải thích: "mặc dù tiền chúng ta thu không rẻ, nhưng các ông chủ không quan tâm vấn đề này. Dù sao kinh doanh khách sạn và câu lạc bộ, an toàn là trên hết. Nếu không có người khách nào đến đó chơi?"
"Đúng rồi" Dương Minh gật đầu đồng ý: "Bảo vệ cá nhân, các anh bắt đầu làm như thế nào?"
"Ha ha, đây cũng là ý của Hầu ca" Bạo Tam Lập cười nói: "Hầu ca nói một công ty muốn liên tục phát triển, không thể kinh doanh một lĩnh vực. Mà công ty đang dần dần thành trắng, cho nên dịch vụ bảo vệ cá nhân càng quan trọng hơn"
"Ồ? Sao lại nói thế?" Dương Minh hứng thú hỏi.
"Ha ha, tôi không phải là là bộ đội xuất ngũ sao. Cho nên vừa gây dựng sự nghiệp, người cùng xuất ngũ liền tìm tới tôi, nói tôi không thể quên bạn cũ, bản thân thành đạt không thể không nghĩ đến người khác" Hầu Chấn Hám lắc đầu cười nói: "Vì thế liền muốn tôi thay bọn họ giải quyết vấn đề công việc của một ít bộ đội phục viên. Tôi đã bàn bạc với Báo ca một chút, những người này mặc dù không thể làm bảo vệ cho các câu lạc bộ, nhưng lại có thể làm bảo vệ cho cá nhân. Ví dụ như một ít người có tiền muốn bảo vệ con cái và người thân. Như vậy những người đó có thể dùng đến. Bọn họ cũng đã rèn luyện qua quân đội mà"
"Làm rất tốt" Dương Minh vỗ vỗ vai Hầu Chấn Hám nói: "Tôi rất vui, tin rằng sau khi Y tiên sinh biết cũng sẽ rất vui"
"Như vậy làm phiền Dương ca nói tốt trước mặt Y tiên sinh" Hầu Chấn Hám lập tức hiểu ý nói.
Nhìn công ty phát triển như mặt trời mới lên, Dương Minh rất cao hứng. Đây coi như sự nghiệp đầu tiên của mình. Hơn nữa Hầu Chấn Hám cũng biết ý của mình, hắc đạo không phải là mục đích cuối cùng của mình, chỉ là thủ đoạn đạt được mục đích mà thôi.
Ba người cùng nhau xuống lầu, nhưng lại thấy lễ tân của công ty đang tranh luận với mấy tên cao to.
"Chuyện gì vậy?" Dương Minh nhíu mày hỏi. Cãi nhau trước cửa công ty không phải là thói quen tốt, như vậy sẽ đuổi rất nhiều khách rời đi.
"Tôi đi xem sao" Hầu Chấn Hám bước nhanh tới, hỏi nguyên nhân vụ việc.
"Tiểu Trương, sao thế?" Hầu Chấn Hám quát hỏi cô gái lễ tân. Lần này Dương ca đến công ty quan sát, không thể nào xảy ra chuyện gì được.
"Hầu tổng, những người này muốn đến công ty chúng ta thử việc, em đã giải thích với bọn họ, chúng ta không nhận nhân viên, nhưng bọn họ không nghe." Tiểu Trương giải thích.
"Chuyện gì xảy ra thế? Tôi là giám đốc công ty này" Hầu Chấn Hám xoay người nói với mấy tên này.
"Vừa lúc, giám đốc đến" Một tên trông như cầm đầu nói: "Anh giải thích với chúng tôi xem, tại sao công ty của anh không nhận người? Trong tay chúng tôi có thư giới thiệu xin việc. Chính là cơ quan giới thiệu việc làm ở khu này, các anh chẳng lẽ không nghe cơ quan nhà nước sao?"
Hầu Chấn Hám nghe thằng ranh này nói, dở khóc dở cười: "Mấy vị, cơ quan đó chỉ đưa thư giới thiệu, nhưng công ty chúng tôi bây giờ không thiếu người, hơn nữa cho dù thiếu người cũng không tuyển ở trong xã hội. Các anh đi công ty khác thử xem"
"Anh em chúng tôi làm gì cũng khó, chỉ biết làm bảo vệ. Anh không nhận chúng tôi, chúng tôi không phải chết đói sao?" Tên cầm đầu nói: "Trong cả khu này chỉ có mình công ty bảo vệ các anh. Các anh không nhận, chúng tôi biết đi đâu? Còn có, các anh tại sao không nhận người ở xã hội?"
"Chúng tôi đã ký hợp đồng lao động với chính phủ, nhận người đều là bộ đội xuất ngũ" Hầu Chấn Hám giải thích.
"Còn phân biệt như vậy sao?" Tên cầm đầu vừa nghe liền nói: "Tôi nói với anh, thân thủ của chúng tôi không kém gì bộ đội xuất ngũ. Anh làm giám đốc như thế nào vậy? Sao lại phân biệt như vậy?"
Hầu Chấn Hám nghe xong không biết nói gì, thằng ranh trước mặt đúng là cứng đầu, lại hơi ấm đầu.
P/s: Xem số thank thế nào đã, rồi tính sau.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #553


Báo Lỗi Truyện
Chương 553/2205