Chương 550: Bước lên trước


Mặc dù ở đây không có người ngoài, nhưng hắn không thể đảm bảo Bạo Tam Lập không nói chuyện của mình ra. Nếu như muốn hắn câm miệng, giết hắn, biện pháp này không thể được. Như vậy chỉ có thể sử dụng một thân phận khác mà thôi.
Cũng chính là Y tiên sinh – Ông chủ sau lưng. Chỉ cần dùng thân phận đó để dọa Bạo Tam Lập, hắn không dám nói chuyện này ra.
Dương Minh không phải không nghĩ sau khi ra tay, dùng danh nghĩa Y tiên sinh bắt Bạo Tam Lập ngậm miệng. Nhưng như vậy lại có chuyện. Y tiên sinh tại sao lại bảo giữ bí mật cho Dương Minh chứ? Cho dù Bạo Tam Lập có ngu, trước đó không có quan hệ gì, bây giờ lại như vậy? Như vậy sẽ làm hắn nghi ngờ, cho nên tốt nhất là công khai thân phận của mình.
Hơn nữa nhân cơ hội sát thủ tập kích để lập uy cho mình cũng tốt.
Nghĩ đến đây, Dương Minh liền quyết định ra tay, thấy Ngô Minh muốn chạy liền cản trước mặt hắn.
"Tránh ra" Ngô Minh đang muốn rời đi, không ngờ Dương Minh vừa nãy còn im lặng, bây giờ lại ngăn trước mặt mình.
"Nếu đã đến thì ở lại đi" Dương Minh thản nhiên nói.
"Hừ. Không tự lượng sức" Dương Minh căn bản không coi Dương Minh vào đâu. Hắn hừ lạnh một tiếng, tay phải thành trảo chộp vào mặt Dương Minh.
Nếu là một tháng trước Dương Minh còn e ngại chiêu tàn nhẫn này. Chẳng qua bây giờ đã khác rồi, Dương Minh không thèm để ý đến Ngô Minh.
Hắn nhanh, Dương Minh còn nhanh hơn. Chiêu của Ngô Minh tàn nhẫn, Dương Minh còn ác hơn. Dương Minh học chiêu thức giết người từ Phương Thiên, cho nên đối phó Ngô Minh là quá dễ.
Dương Minh không muốn một chiêu đã xử lý xong. Như vậy mặc dù từ ý nghĩa nào đó càng tỏ rõ thực lực của mình, nhưng làm không tốt sẽ khiến người ta nói mình may mắn.
Cho nên Dương Minh chơi với Ngô Minh một chút.
Bạo Tam Lập trước đây đã thấy Dương Minh đánh nhau, nhưng lần này rõ àng khác hẳn. Thân thủ của Hầu Chấn Hám như thế nào, Bạo Tam Lập hiểu rõ. Đó là bộ đội đặc công mà. Dù không phải vô địch cũng mạnh hơn người bình thường rất nhiều. Nhưng cho dù là Hầu Chấn Hám khi đối phó với tên này cũng cố hết sức. Mà Dương Minh này lại không hề yếu thế.
Bạo Tam Lập vốn cho rằng Dương Minh là kẻ dựa vào sức mạnh, nhưng không ngờ kỹ xảo cũng rất mạnh.
Mà Hầu Chấn Hám cũng là lần đầu tiên thấy Dương Minh ra tay. Hắn rất kinh hãi. Hắn rất tự tin vào công phu của mình. Nhưng trước mặt Ngô Minh này lại chẳng chiếm được chút lợi thế nào, lại giống như trứng chọi đá. Dương Minh lại khác, Hầu Chấn Hám liếc mắt một cái là biết được Dương Minh không dùng toàn lực. Hầu Chấn Hám vừa kinh ngạc vừa thầm kinh hãi. Dương ca quả nhiên không lộ chân tướng.
Trách không được lại có cái miệng lớn như vậy, thoáng cái đã thâu tóm hắc đạo Tùng Giang. Xem ra Dương ca đúng là có thực lực này. Trước đây Hầu Chấn Hám chỉ tôn kính Dương Minh. Hầu Chấn Hám làm việc cho Dương Minh là vì Dương Minh cứu mẹ hắn. Hầu Chấn Hám là người có tình có nghĩa. Dương Minh giúp hắn, hắn sẽ nỗ lực vì Dương Minh.
Nhưng sau chuyện này, Hầu Chấn Hám từ tôn kính chuyển sang kính sợ Dương Minh.
Ngô Minh vốn không coi Dương Minh vào đâu. Chẳng qua cao thủ vừa ra tay đã khác hẳn. So chiêu với Dương Minh, Ngô Minh thầm cảm thấy không ổn. mặc dù nhìn như mình và hắn không ai chiếm được lợi thế, thực ra mình đang thua thiệt.
Tùng Giang không ngờ còn có cao thủ như vậy. Xem ra chỉ có Lão Đại của mình là chống lại. Nghĩ đến đây Ngô Minh không dám ham chiến, đánh không lại mà cố đánh thì không phải tác phong của sát thủ. Sát thủ một khi gặp kẻ lợi hại hơn mình, bọn chúng liền bỏ chạy.
Chẳng qua Dương Minh khác với Hầu Chấn Hám. Ngô Minh muốn chạy nhưng đâu thể được. Dương Minh chỉ đang chơi đùa với hắn, không dùng toàn lực. Vì thế Dương Minh đương nhiên không thể cho hắn chạy.
"Người anh em ở đường nào? Chuyện này không quan hệ gì với mày, mong mày không nên nhúng tay vào. Nếu không có thế lực mày không thể chọc vào" Ngô Minh thấy không thể thoát thân, vì thế nhắc nhở.
"Ha ha, dọa tao à?" Dương Minh có chút buồn cười. Ngô Minh trước mặt yếu hơn mình nhiều, không ngờ còn lớn lối như vậy.
"Tao chỉ là có ý tốt nhắc nhở. Mày mà đối đầu với bọn tao, sẽ có kết quả không tốt" Ngô Minh cảnh cáo: "Mày tốt nhất đừng nên nhiều chuyện"
"Bọn mày? Ha ha, bọn mày là ai?" Dương Minh không thèm để ý nói.
"Cái này. mày không cần phải biết" Ngô Minh đương nhiên sẽ không nói ra tổ chức của mình: "Biết càng nhiều, càng phiền phức"
"Vậy à? Vậy thằng béo và thằng gầy lúc trước có quan hệ gì với mày?" Dương Minh cười lạnh nói: "Tao đang tìm hai thằng đó. Chẳng qua thấy mày nhất định có quan hệ với chúng, như vậy đừng trách tao lưu mày lại"
"Hừ, mày biết không ít nhỉ? Thì ra sớm đã có mâu thuẫn" Ngô Minh nghe xong Dương Minh nói, biết hắn hôm nay sẽ không bỏ qua mình, liền quyết định chiến đấu đến cùng: "Vậy đến đây, tao cũng chưa chắc đã sợ mày"
"Vậy à?" Dương Minh ra vẻ kinh ngạc.
"." Ngô Minh định nói chuyện nhưng phát hiện mình không thể nói. Hắn còn chưa thấy rõ Dương Minh làm gì đã ngã xuống đất.
Dương Minh lẳng lặng đứng đó, lắc đầu nói: "Không biết tự lượng sức sợ là mày"
"Đại Hầu, tìm người trói hắn lại, tôi có việc muốn hỏi hắn" Dương Minh lúc này không gọi Hầu Chấn Hám như cũ, mà trực tiếp sai.
"Vâng, Dương ca" Hầu Chấn Hám gật đầu. Hắn thấy Dương Minh sai mình như vậy, trong lòng liền biết Dương Minh muốn lộ thân phận, liền vội vàng cung kính đáp.
Bạo Tam Lập trợn mắt há mồm. Dương Minh đột nhiên sai Hầu Chấn Hám làm hắn rất khó hiểu. Nếu như nói Dương Minh chỉ là thuận miệng sai thì còn có thể chấp nhận. Chẳng qua hắn càng khó hiểu hơn là Hầu Chấn Hám lại cung kính đáp.
"Hầu ca. anh đây là?" Bạo Tam Lập nhìn Hầu Chấn Hám đang lấy dây thừng ở cốp xe trói Ngô Minh lại, có chút khó hiểu hỏi.
Hầu Chấn Hám không trả lời Bạo Tam Lập, mà nhìn Dương Minh. Bởi vì Dương Minh không lên tiếng, hắn không thể tự tiện nói gì. mặc dù đoán được ý đồ của Dương Minh, chẳng qua việc đó phải do chính Dương Minh nói mới được, mình không thể nhiều chuyện.
"Đây không phải chỗ nói chuyện, về rồi nói" Dương Minh cười cười, không lập tức nói thân phận của mình ra. Hắn cần chính là hiệu quả này, vẫn có một cảm giác thần bí, như vậy Bạo Tam Lập càng thêm sợ hắn.
"Được" Bạo Tam Lập gật đầu. Có thể nói Hầu Chấn Hám là người dẫn đường Bạo Tam Lập, Hầu Chấn Hám làm gì chính là ý đồ của Y tiên sinh. Cho nên nhìn thấy Hầu Chấn Hám cúi đầu nghe lời Dương Minh, Bạo Tam Lập không dám nói gì thêm.
Lên xe, Hầu Chấn Hám lái xe, ba người chạy đến Bất Dạ Thiên. Trên đường đi, Dương Minh không mở miệng nói, Hầu Chấn Hám hiển nhiên càng không thể nói gì. Nhưng thật ra Bạo Tam Lập đang phải cố nhịn, muốn mở miệng hỏi. Nhưng Hầu Chấn Hám vẫn im miệng, Bạo Tam Lập không tiện hỏi gì.
Bạo Tam Lập vốn định mở miệng hỏi Dương Minh, nhưng lại thấy Hầu Chấn Hám tôn kính Dương Minh như vậy, trong lúc nhất thời lại đắn đo về thân phận của Dương Minh. Chẳng qua hiển nhiên từ thái độ của Hầu Chấn Hám thì thấy, không phải khách khí nên mới cung kính với Dương Minh như vậy. Mặc dù Bạo Tam Lập cũng cung kính với Dương Minh, nhưng không phải như Hầu Chấn Hám.
Về đến Bất Dạ Thiên, Dương Minh không giải thích nhiều, mà nói với Hầu Chấn Hám: "Tìm một căn phòng trống, tôi muốn hỏi Ngô Minh này"
"Vâng, Dương ca" Hầu Chấn Hám gật đầu, sau đó lập tức sai một thằng đàn em đi làm. Bất Dạ Thiên cái khác không có, phòng trống thì nhiều.
Tìm một căn phòng trống, ném Ngô Minh vào trong đó. Sau đó Dương Minh, Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập cùng vào phòng.
"Đại Hầu, đóng cửa" Dương Minh không muốn cho người khác trong bang phái biết chuyện của mình.
Hầu Chấn Hám nghe xong liền đóng cửa lại, khóa trái. Bạo Tam Lập càng thêm khó hiểu, rốt cuộc không nhịn được hỏi: "Hầu ca, Dương ca, hai người là sao vậy?"
Dương Minh cười cười không trả lời, Hầu Chấn Hám lại vỗ vỗ vai Bạo Tam Lập: "Yên tâm, lát nữa anh sẽ hiểu"
Bạo Tam Lập nghe Hầu Chấn Hám nói vậy, biết có hỏi nữa cũng vô dụng, chỉ có thể từ từ xem tiếp, xem tình thế phát triển. Dương Minh nhìn thoáng qua Ngô Minh nằm im trên mặt đất, giơ chân lên, đá tới.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #550


Báo Lỗi Truyện
Chương 550/2205