Chương 55: Phụ đạo lần cuối


"Dương Minh, Mộng Nghiên, hai người đang nói gì vậy ? Không ngại tôi đến ngồi chứ ?" Vương Chí Đào tươi cười vác mặt đến.
Đương nhiên là ngại, hết sức là ngại luôn ấy chứ ! Trong lòng Dương Minh thầm mắng, bất quá nét mặt vẫn giữ bộ dáng cao hứng nói: "Lớp trưởng đại nhân, mau, mời ngồi !"
Vương Chí Đào cảm thấy buồn bực với thái độ của Dương Minh, buổi sáng hắn đã rất mất tự nhiên, sao bây giờ lại nhiệt tình thế này ? Chẳng lẽ qua sự việc hôm thứ bảy, hắn lại không nghi ngờ mình, cho dù sáng nay có che dầu rất kĩ, nhưng trong lòng mình vẫn còn khúc mắc, hắn đã xảy ra chuyện gì ? Chẳng lẽ lại có âm mưu ?
"Ha ha, thôi, tôi chỉ đi ngang qua đây, tùy tiện nói một câu, còn phải về chổ đọc sách, ngày mai là phải thi tứ giáo liên khảo rồi !" Vương Chí Đào cười ha hả, Dương Minh càng làm như vậy, trong lòng hắn càng lo sợ, nên vội vàng lấy cớ trốn tránh.
"Đi ngang qua ? Hắc hắc" Dương Minh cười lạnh hai tiếng.
"Bạn cười cái gì ?" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh: "Có gì mà buồn cười"
"Tôi ngồi ở bàn cuối, trừ phi hắn đi xuyên tường, còn không thì không thể đi ngang qua được, rõ ràng là nhìn thấy tôi và bạn ngồi đây thân mật với nhau nên trong lòng khó chịu !" Dương Minh bĩu môi.
"Ai thân mật với bạn !" Trần Mộng Nghiên xấu hổ, hờn dỗi nói. Thật ra thì … nàng cũng rất thông minh, sao lại không biết việc Vương Chí Đào đi ngang qua chỉ là cái cớ ! Nữ sinh xinh đẹp, luôn có nam sinh vây quanh, mặc dù Trần Mộng Nghiên không thèm để ý, nhưng trong lòng cũng rất vui, có người vì mình mà ghen, nhưng lại bị Dương Minh nói ra, nên không khỏi có chút ngượng ngùng.
"A a, dù hiện tại không có, thì mai mốt cũng có" Dương Minh cười nói.
"Mai mốt là chuyện của mai mốt! Bây giờ bạn có muốn nghe mình giảng bài nữa hay không ?" Trần Mộng Nghiên giả vờ nhíu mày cả giận nói.
"Nghe, đương nhiên muốn nghe rồi, ngày mai là thi rồi, lâm trận thì phải cuống lên chân phật. Ah không, ôm chân của bạn !" Dương Minh nghiêm trang nói.
Trần Mộng Nghiên nghĩ, quả thật nếu để hắn ôm lấy chân, thì xấu hổ đến chết mất ! Bất quá nhìn vẻ mặt nghiêm trang của hắn, lại nghĩ rằng, có lẽ hắn không phải ý này, nên cũng không nói gì hết.
Hắc hắc, cuối cùng cũng bị nắm đuôi rồi, sau này nói chuyện với nàng chỉ cần làm ra vẻ nghiêm chỉnh là sẽ không sợ bị xem thường.
Thật ra thì … Dương Minh đối với kì kiểm tra học kì này không hề sợ hãi, ngược lại còn chờ mong. Dù sao thì trước cuộc thi lớn đều là các bài trắc nghiệm của trường, Dương Minh cũng muốn chân chính kiểm nghiệm" thực lực" của mình, xem xem mấy bữa nay lên đến trình độ nào rồi. Nghe nói trong bốn niên khóa trước, đã có hơn ba trăm học sinh không để đặt chân vào cổng đại học là nhờ nó.
Lúc trướctrình độ của hắn đang nằm ở top bét năm trăm, không biết bây giờ leo lên được đến đâu rồi. Phải biết rằng trình độ của Trần Mộng Nghiên thuộc top mười, cho dù mình có gian lận trong thi cử, nhưng đến khi xét tuyển vào đại học, Trần Mộng Nghiên khẳng định sẽ vào trường đại học danh tiếng, nếu không đậu được, vậy chẳng khác nào từ bỏ danh hiệu người theo đuổi đầu tiên sao !
Cái kì thi tứ giáo liên khảo này là do Tùng Giang Tứ Trung, Tùng Giang Dục và hai trường khác liên hợp ra đề, đề ra gần giống với cao khảo, hơn nữa cũng thống nhất nội dung. Nói cách khác, nếu Dương Minh có thể làm tốt kỳ thi lần này, thì cao khảo cũng không có nghĩa lý gì với hắn.
Sau khi tan học, Dương Minh lại tiếp tục đi đến chổ học phụ đạo của Triệu Oánh, Triệu Oánh rất quan tâm đến bệnh tình của hắn, hỏi có sao không, có nặng không, Dương Minh cũng đành trả lời lấy lệ.
Cũng may, Triệu Oánh không tiếp tục hỏi Dương Minh cái vấn đề này, chỉ đưa ra một bài kiểm tra, nói với Dương Minh: "Mai là liên khảo rồi, đây là toàn bộ đề năm trước, nội dung cũng không khác lắm, em làm thử đi, nếu không hiểu chị sẽ giảng lại cho em !"
"Chị Oánh, chị cứ trực tiếp đem đề năm nay cho em làm cũng được !"
"Hồ đồ, không phải chị đã nói là không có đề của năm nay sao, cho dù có cũng không cho em !" Triệu Oánh nghiêm mặt nói: "Đề năm nay do các tổ trưởng khoa ra, cho dù là giáo viên chủ nhiệm cũng không biết được !"
"Ha ha, chị Oánh ah, cái này là em chỉ tùy tiện nói thôi ! Loại hành vi gian lận cấp thấp này em rất khinh thường !" Dương Minh cười nói, ý của hắn rõ ràng rồi, hành vi gian lận của ta cao minh hơn cái thủ đoạn này !
"Vậy là tốt ! Bây giờ là sáu giờ ba mươi, tám giờ chấm dứt !" Triệu Oánh nhìn thời gian nói: "Sẽ ngắn hơn cuộc thi bình thường nửa tiếng, nhưng thời gian cũng đủ dùng"
Dương Minh liếc nhìn cái đề bài, quả là của đợt liên khảo năm trước ! Hắn không nói gì nữa, chỉ tập trung vào chuyên môn, gần đây hắn chuyên tâm học toán, cho nên cái đề liên khảo này cũng không làm khó được hắn, từ trên xuống dưới cũng chỉ là các công thức liên tục cơ bản, chỉ mất khoảng một giờ là xong.
Triệu Oánh kinh ngạc tiếp nhận bài làm của Dương Minh, chấm điểm xong, có chút hoài nghi nói: "Dương Minh, có phải em đã xem đề trước không ?"
"Chị Oánh, mỗi ngày em đều cùng chị ở đây học phụ đạo, làm sao có thời gian đi hỏi đề năm ngoái chứ ?" Dương Minh cười khổ nói.
Triệu Oánh nghe xong gật đầu, lời Dương Minh nói cũng có lý, không nghĩ rằng hắn lại thông minh như vậy, sau khi chấm điểm xong, đạt được đến 138 điểm. Trong đó sai 6 điểm là do lúc trình bày lượt bỏ qua nhiều nên bị trừ điểm.
Bất quá ngẫm lại cũng thấy đúng, hồi trung học Dương Minh đã là thủ khoa Olympic toán rồi, làm sao mà không giỏi cho được ! Chỉ là không biết vì sao Dương Minh lại tự hủy hoại mình một đoạn thời gian.
Thật ra thì … Triệu Oánh rất tò mò về nguyên nhân. Nhưng Dương Minh không nhắc, Triệu Oánh cũng không chủ động hỏi.
"Dương Minh, chị nghĩ, về sau em khỏi cần chị phụ đạo nữa !" Triệu Oánh thở dài nói.
"Cái gì ? !" Dương Minh cả kinh: "Chị Oánh, sao thế ? Do em học dốt hay em đã chọc giận chị ? Hoặc chị cảm thấy phiền ?"
"Đương nhiên là không phải ! Đứa em ngốc, sao chị lại thấy phiền chứ. Chỉ là bây giờ em đã không cần chị phải phụ đạo thêm rồi, thành tích học tập của em đã có thể đứng vào top rồi. Bài này em được đến 138 điểm, theo chị biết, kỳ thì năm ngoái người đạt điểm cao nhất cũng chỉ có 142 mà thôi, hơn nữa, em bị trừ 6 điểm là do lỗi trình bày, nói cách khác, em so với người năm ngoái còn cáo hơn hai điểm" Triệu Oánh cười nói.
"Cái gì ? Em được đến 138 điểm ?" Dương Minh không ngờ bản thân chăm chú làm bài, hơn nữa dốc hết toàn lực vào, lại có thể đạt điểm cao như vậy.
Kinh ngạc qua đi, còn lại chút tiếc nuối, thời gian gần đây, hắn đã có thói quen đi học với Triệu Oánh, đột nhiên biến mất, trong lòng hắn đột nhiên thấy trống trải đí !
"Chị Oánh, cái này em chỉ đùa mà thôi, hơn nữa chị cũng nói rồi, em còn phạm quy nhiều bước, cho nên em nghĩ em còn phải học nhiều" Dương Minh vẫn chưa từ bỏ ý định.
"Tốt, đồ đệ rồi cũng sẽ có ngày rời sư phụ đi, hơn nữa chị cũng không cho rằng em đã học đủ, cao khảo không chỉ có số học, vậy mỗi tối chị sẽ dành thời gian ra để ôn tập những môn khác cho em !" Thật ra thì, Triệu Oánh cũng có chung suy nghĩ với Dương Minh, qua một thời gian tiếp xúc, nàng không thể nào đem Dương Minh trở thành học sinh được, đôi khi trong lúc học, hai người cũng thường xuyên trò chuyện về đề tài của người trẻ tuổi. Nàng đã đem Dương Minh thành bạn cùng lứa tuổi, là bằng hữu, là em trai.
"Em biết rồi !" Dương Minh biết Triệu Oánh cũng vì muốn tốt cho hắn, cảm động nói: "Chị Oánh, sau này dù em có tốt nghiệp rồi, còn có thể đến tìm chị không ?"
"Đương nhiên, thế nào, sợ không tìm thấy vợ, nên muốn nhờ vả chị sao ?" Triệu Oánh cảm thấy bầu không khí âm u quá, vì vậy nói đùa một câu.
"Đúng vậy, chị đã thấy hết của em rồi, nên phải chịu trách nhiệm nha !" Dương Minh cũng cười.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #55


Báo Lỗi Truyện
Chương 55/2205