Chương 549: Gặp sát thủ


"Được, vậy lát nữa chúng ta cùng đi" Bạo Tam Lập gật đầu nói.
"Ồ, Báo ca mua xe mới?" Dương Minh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Hầu Chấn Hám. Bạo Tam Lập đã mua xe BMW, vậy sao Hầu Chấn Hám vẫn còn đi con xe Jetta cũ kỹ kia?
"Gần đây công ty làm ăn cũng được, Hầu ca đề nghị mua một chiếc xe tốt để là bộ mặt. Tôi thấy cũng đúng, vì thế mua một chiếc" Bạo Tam Lập cười nói.
"Thì ra là thế" Dương Minh gật đầu, nếu như mua cho công ty, vậy phải mua xe xịn. Nếu như đi xe cũ như vậy sẽ làm người ta chê người.
Bữa cơm kết thúc, Dương Minh nói với Dương Lệ và Dương Tiểu Ba một tiếng, sau đó cùng Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám ra khỏi câu lạc bộ, đi đến bãi đỗ xe.
"Sao, xe này được chứ?" Bạo Tam Lập đắc ý vỗ vỗ xe BMWX mới tinh: "Mới mua chưa đầy nửa tháng"
Dương Minh nhìn chiếc xe BMW phản chiếu ánh sáng, đột nhiên cảm thấy rất không thoải mái.
Đột nhiên hình ảnh trước mặt Dương Minh thay đổi, biến thành một hình ảnh khác. Xe BMW từ từ đi ra khỏi bãi đỗ xe, ra đường. Lúc đi đến đèn xanh đèn đỏ, phanh mất khống chế nên đã đâm vào xe bus.
"Dương ca, cậu làm sao thế?" Bạo Tam Lập thấy Dương Minh ngẩn ra, có chút kỳ quái hỏi.
"Không. không có gì" Dương Minh lắc đầu, hai ngày hôm nay sao ý nhỉ? Toàn thấy ảo giác.
Lần trước là Vương Tích Phạm giết người, lần này là xe BMW mất phanh. Hơn nữa lại rất rõ ràng, trong đầu Dương Minh bây giờ vẫn còn hiện rõ.
"Lên xe đi, ha ha. Hay là Dương ca thử xem lái xe này như thế nào?" Bạo Tam Lập cười hắc hắc nói.
"Chờ chút." Cả người Dương Minh run lên. Có một số việc thà tin là có, không thể tin là không. Vừa nãy Dương Minh thấy cảnh vừa rồi rất thật, rất kinh khủng.
"Sao thế?" Hầu Chấn Hám cũng có chút kỳ quái. Chẳng qua hắn luôn nghe lời Dương Minh.
"Báo ca, Hầu ca, xe này có ai động vào không đó?" Dương Minh đột nhiên hỏi.
"Chắc là không. Tôi sợ bị người nghịch ngợm lên bảo một thằng đàn em trông xe" Bạo Tam Lập nói xong liền vẫy vẫy tay với thằng cách đó không: "Lại đây"
"Có chuyện gì vậy? Báo ca" Người này thấy Báo ca gọi, vội vàng chạy tới.
"Mày. tên là gì." Bạo Tam Lập không nhớ nổi thằng đàn em này tên là gì.
"Dạ Ngô Minh" Thằng đàn em đáp.
Ngô Minh? Dương Minh trong lòng vừa động. Ngô Minh không phải là" Vô danh" ? Thằng này chơi chữ.
"Vừa nãy có ai đụng vào xe tao không?" Bạo Tam Lập hỏi.
"Không có, em vẫn nhìn" Ngô Minh cười cười nói: "Ai dám động vào xe của Báo ca, vậy là hắn không muốn sống"
"Đúng rồi." Bạo Tam Lập không khỏi có chút đắc ý.
"Dương ca, cậu có phải là quá suy nghĩ không? Ai có thể động vào xe của tôi chứ" Bạo Tam Lập mặc dù không rõ Dương Minh có ý gì. Nhưng Dương Minh nghi có người động vào xe của mình, vậy không phải là coi nhẹ mình sao.
"Báo ca, tôi cảm thấy anh tốt nhất kiểm tra xe trước đi. Tôi nghe nói có mấy thằng bé hay nghịch ngợm thường làm hỏng hệ thống phanh" Dương Minh nhíu mày nói.
Lúc nói lời này, Dương Minh thầm chú ý thằng đàn em tên Ngô Minh kia. Kết quả vẻ mặt thằng này rất bình thường, không hề mất tự nhiên.
Chẳng qua đúng là vì càng tự nhiên, Dương Minh càng cảm thấy có chuyện càng nghi ngờ thằng Ngô Minh. Nói trắng ra, nó là đàn em trông xe Bạo Tam Lập. Nếu như có người bảo ai đó động vào xe này, hoặc là làm hỏng, như vậy nhất định phải giải thích chứ. Không thể nào không chút phản ứng như vậy. Cho nên Dương Minh thầm lưu ý động tác của Ngô Minh.
"Không phải chứ?" Bạo Tam Lập có chút kỳ quái. Dương Minh tại sai đột nhiên lại nói như vậy.
"Tôi cảm thấy cứ kiểm tra xem sao" Mấy hôm trước mới xảy ra chuyện, Hầu Chấn Hám vẫn lo lắng. Bây giờ nghe Dương Minh nói, liền cảm thấy không bình thường. Hắn liền dùng ánh mắt nháy nháy Bạo Tam Lập, nhỏ giọng nói: "Báo ca, Dương Minh nói đúng, tốt nhất kiểm tra chút. Hơn nữa gần đây cũng không yên ả gì"
Thấy Hầu Chấn Hám nói như vậy, Bạo Tam Lập cũng không có ý kiến gì. Hơn nữa mấy hôm trước hắn đúng là bị trúng đao, mặc dù không nặng nhưng vẫn là bị đâm. Bây giờ nhớ tới vẫn còn hơi sợ. Nhất là nghe xong câu cuối cùng của Hầu Chấn Hám, cũng có chút lo lắng.
"Mày đi kiểm tra xe" Bạo Tam Lập nói với thằng đàn em Ngô Minh.
"Vâng, Báo ca." Trong mắt Ngô Minh lóe lên, là vẻ trú được gánh nặng.
Dương Minh vẫn chú ý đến hắn, cho nên thấy rõ vẻ mặt này. Lúc này thấy vẻ mặt kỳ quái của Ngô Minh, Dương Minh vội vàng dùng chân đá Hầu Chấn Hám.
Hầu Chấn Hám liền hiểu ý, sau đó nói: "Để tôi tự mình kiểm tra"
Nói thì chậm nhưng lúc đó rất nhanh. Ngô Minh đột nhiên quay người lại, trong tay không biết lúc nào xuất hiện một thanh đao, đâm vào Hầu Chấn Hám.
"Cẩn thận" Dương Minh quát to.
Hầu Chấn Hám là bộ đội đặc công, phản ứng rất nhanh. Cho nên đao vừa đâm tới hắn đã lắc mình ra sau, sau đó nhấc chân đá vào Ngô Minh.
Ngô Minh phản ứng càng nhanh hơn, thấy không trúng cũng không đuổi theo, mà cầm đao đâm vào Bạo Tam Lập.
Bạo Tam Lập phản ứng chậm hơn Hầu Chấn Hám. Thấy đao sắp đâm vào bụng mình, Bạo Tam Lập trợn mắt há mồm, trốn cũng không kịp.
"Bốp" một tiếng vang lên, Ngô Minh kêu lên một tiếng, đao nhọn rơi xuống đất.
Có cao thủ. Ngô Minh rùng mình, chẳng qua Hầu Chấn Hám ở không giống cao thủ, hơn nữa lần trước Hắc Thử và Phong Đao cũng đã nói công phu của Hầu Chấn Hám rất bình thường, là loại cương mãnh, đối phó nhân vật này bình thường cũng không khó. Hơn nữa bọn hắn là sát thủ, chiêu thức độc ác, càng thêm dễ dàng.
Mà đồng tiền xu vừa đánh vào tay mình rất mạnh, thủ pháp ném ám khí đó Hầu Chấn Hám không thể làm nổi. Không ngờ có thể dùng đồng xu đánh rơi thanh đao trong tay mình, Ngô Minh run lên.
Thấy Ngô Minh rơi đao, Hầu Chấn Hám lập tức tấn công.
Dương Minh thở dài một tiếng, vừa nãy cứu Bạo Tam Lập, hắn sợ thủ pháp của mình bị lộ. Chẳng qua không ai chú ý đến hắn. Bạo Tam Lập lúc này đang sợ hãi, đâu có thời gian suy nghĩ nguyên nhân vừa rồi.
Dương Minh bây giờ hy vọng Hầu Chấn Hám có thể giải quyết tên Ngô Minh trước mặt. Nhưng Dương Minh lại thất vọng, công phu của Hầu Chấn Hám và Ngô Minh là hai cấp khác nhau.
Chiêu của Hầu Chấn Hám hầu hết là bắt địch và công kích. Nhưng chiêu của Ngô Minh lại rất tàn nhẫn và trí mạng, luôn nhằm vào chỗ yếu hại của Hầu Chấn Hám. Hầu Chấn Hám không có biện pháp, đành phải không ngừng phòng ngự. trong lúc nhất thời gặp khó khăn nhiều, đừng nói là bắt Ngô Minh.
Chẳng qua công phu của Ngô Minh cũng chưa đến độ, mạnh hơn hai tên Hắc Thử Dương Minh đã gặp một chút mà thôi. Lúc ấy Dương Minh đối phó hai tên kia hơi quá sức, bởi vì lúc đó Dương Minh mới tập luyện một thời gian ngắn.
Nhưng bây giờ thì khác, có Phương Thiên dạy, hơn nữa Dương Minh cũng rất chăm chỉ. Cho nên trình độ đột nhiên tăng mạnh. Bây giờ nhìn Ngô Minh, hắn có cảm giác từ trên cao nhìn xuống.
Chiêu thức của Ngô Minh mặc dù độc ác, nhưng Hầu Chấn Hám cũng không kém. Md không thể tấn công nhưng phòng ngự thì đủ, Ngô Minh không khỏi cảm thấy sốt ruột.
Vón thân phận của hắn là không thể lộ ra ánh sáng. Nếu đánh lâu mà không thành công, cảnh sát đến sẽ rất phiền phức. Cho nên Ngô Minh bây giờ bắt đầu muốn chuồn, không muốn tiếp tục dây dưa với Hầu Chấn Hám nữa.
Ngô Minh có chút hối hận, cũng tự trách mình. Thấy Hắc Thử và Phong Đao không hoàn thành nhiệm vụ, nên chủ động xin nhận nhiệm vụ với Black Widow. Không ngờ rằng bây giờ mình lại sắp bỏ chạy.
Dương Minh đang nhíu mày. Thân thủ của Ngô Minh giống hai tên kia, hiển nhiên cùng một mạch. Nếu bắt được Ngô Minh, có lẽ sẽ làm rõ nhiều chuyện.
Nghĩ đến đây, Dương Minh liền muốn lưu Ngô Minh lại. Hắn vốn hy vọng Hầu Chấn Hám có thể lưu người, nhưng bây giờ xem ra là không thể. Hầu Chấn Hám không bị thương là may rồi.
Dương Minh do dự một chút, mình phải ra tay. Nếu mình mà ra tay, như vậy mình có công phu sẽ không giấu được, thân phận sát thủ của mình sẽ lộ rõ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #549


Báo Lỗi Truyện
Chương 549/2205