Chương 547: Nói chuyện gia đình


Lý Đại Đông ngồi uống rượu một mình, uống hết chai mới lảo đảo đứng dậy nói với Hồng di: "Hồng di tính tiền, bao nhiêu tiền?"
"Dương Minh đã trả rồi, không cần" Hồng di lắc đầu nói: "Cậu từ nhỏ không uống rượu mà, sao hôm nay uống nhiều thế?"
"Cháu. không vui." Lý Đại Đông xua tay nói: "Hồng di, dì biết Dương Minh?"
"Sao lại không biết." Hồng di thở dài một tiếng: "Không phải bạn trai của Chỉ Vận sao?"
"Đúng là như vậy. Hồng di, dì cũng biết. chỉ có cháu không biết" Lý Đại Đông lảo đảo đi ra quán, một cơn gió lạnh thổi qua làm hắn trở nên tỉnh táo hơn. Nhớ đến lời nói vừa rồi của Dương Minh với mình, mặc dù uể oải nhưng Lý Đại Đông cảm thấy cũng đúng. Mình và Lâm Chỉ Vận coi như không có hy vọng, cũng không có kết quả gì. Lý Đại Đông chỉ còn biết thầm thở dài một tiếng. Mình chỉ có thể buông tha tất cả.
Nhớ đến cảnh Lâm Chỉ Vận và Dương Minh lúc ngồi trên ghế sô pha, Lý Đại Đông biết Lâm Chỉ Vận đã yêu thật lòng. Hơn nữa đối với người như Lâm Chỉ Vận, Lý Đại Đông hiểu rất rõ. Nếu không phải rất yêu sẽ không làm như vậy.
Bây giờ Lý Đại Đông cũng biết cơ hội của mình là không còn, chỉ có thể lặng lẽ chúc phúc cho Lâm Chỉ Vận mà thôi. Chẳng qua Lý Đại Đông thầm thề, nếu Dương Minh dám làm chuyện có lỗi với Lâm Chỉ Vận, hắn nhất định sẽ tìm Dương Minh mà liều mạng.
Vương Tích Phạm và Hoàng Hữu Tài lảo đảo lái xe về công ty, đến khi về văn phòng, hai người vẫn còn sợ.
"Hữu Tài, cậu nói hai chúng ta có phải hoa mắt không?"
Vương Tích Phạm nhớ đến cảnh vừa nãy mà hoảng sợ.
"Tôi cũng không rõ lắm, ai biết được. Chuyện này quá quỷ dị"
Hoàng Hữu Tài lau mồ hôi lạnh trên trán.
"Đúng là quỷ quái" Vương Tích Phạm mắng một câu: "Lần đầu giết người mà gặp phải chuyện này, đen đủi"
"Hay là. ngày mai chúng ta lại đến xem?" Hoàng Hữu Tài đề nghị.
"Còn dám đi?" Vương Tích Phạm nhíu mày.
"Ban ngày đi xem lại lần nữa. Tôi vẫn cảm thấy lo lắng" Hoàng Hữu Tài nói: "Sao lại trùng hợp như vậy chứ? Nếu không làm rõ, chúng ta sau này sống không yên"
"Nói cũng đúng, ngày mai chúng ta sẽ đến xem" Vương Tích Phạm gật đầu nói.
Hai người ngồi trong văn phòng một lúc, chuẩn bị mai lại đến xem sao.
Trường cấp hai Hồng Kỳ, trong phòng bảo vệ.
Lão Mã đột nhiên mở mắt ra, ngồi dậy đi ra khỏi phòng. Lão Mã nhìn về phía núi Tây Tinh, không biết đang lẩm bẩm cái gì.
Nhưng cảnh này Dương Minh lại bỏ lỡ. Lúc này Dương Minh còn chưa về nhà. Mỗi ngày đi đến giám sát lão Mã là nhiệm vụ của hắn, nhưng thời gian lại khác nhau. Dương Minh cũng có việc của mình, không thể nào nhìn chằm chằm lão Mã cả ngày được.
Bởi vì chuyện của Lý Đại Đông làm tốn thời gian. Lúc Dương Minh về nhà đã là hơn 10h. Chẳng qua bố mẹ vẫn chưa ngủ, đang ngồi xem Tv.
Thấy Dương Minh về, Dương phụ ngẩng đầu lên nói: "Hôm nay đến nhà Trần Mộng Nghiên như thế nào? Biểu hiện sao? Không làm nhà người ta thấy phiền chứ?"
"Bố, theo lời bố thì con hình như không hiểu chuyện thì phải" Dương Minh cười nói: "Tốt ạ, Trần thúc và cô đối với con rất tốt"
"Vậy là tốt. Mẹ chỉ sợ bố mẹ Trần Mộng Nghiên không thích con" Dương mẫu nghe xong gật đầu nói: "Mẹ và bố còn đều đang đợi con về để hỏi xem thế nào"
"Mẹ, Trần thúc đã biết con từ trước. Nếu chú ấy có ý với con thì đã sớm ngăn chuyện giữa con và Trần Mộng Nghiên rồi" Dương Minh dở khóc dở cười.
"Đúng rồi" Dương mẫu gật đầu. Bà cũng biết vụ án của Dương Minh là do Trần Phi phụ trách.
"Đúng, bố, mẹ" Dương Minh ngồi xuống sô pha. Dương Minh nói: "Con có chuyện muốn nói với bố mẹ"
"Chuyện gì vậy?" Dương phụ nhìn Dương Minh: "Có chuyện gì thì nói ra, thần thần bí bí với bố mẹ nữa" " Là như thế này ạ" Dương Minh cười nói: "Bố mẹ Dương Minh không đồng ý với việc Mộng Nghiên qua đêm ở nhà chúng ta lúc giao thừa"
"Vậy à" Dương mẫu nói: "Con và Mộng Nghiên còn chưa lấy nhau, người ta lại có một cô con gái. Mẹ đã nói chuyện này không dễ làm. Trần Mộng Nghiên đến nhà chúng ta, không phải vứt bố mẹ nó ở nhà sao?"
"Mẹ, mẹ nghe con nói hết đã" Dương Minh vội vàng nói: "Ý của Trần thúc không phải như vậy. Ý của chú ấy là đêm giao thừa hai nhà chúng ta có thể cùng tổ chức không?"
"Cùng đón năm mới?" Ý của con là, bố, mẹ và bố mẹ Trần Mộng Nghiên cùng nhau?" Dương mẫu có chút kinh ngạc.
"
Vâng, ý Trần thúc là như vậy. Chú ấy cảm thấy bố mẹ hai nhà cũng nên gặp nhau, xác định chuyện của con và Mộng Nghiên" Dương Minh giải thích: "Hơn nữa tất niên nhiều người càng vui"
"
Ý tưởng này được đó" Dương phụ gật đầu nói: "Bố đồng ý. Chẳng qua nhà chúng ta hơi nhỏ, không tiện lắm?"
"
Vấn đề này con đã nói với Trần thúc rồi. Trần thúc nói chúng ta đến nhà chú ấy. Nhà chú ấy to hơn" Dương Minh nói.
"
Vậy không làm phiền người ta chứ?" Dương mẫu có chút lo lắng.
"
Mẹ, là Trần thúc mời nhà chúng ta đến mà, sao lại là làm phiền?" Dương Minh bất đắc dĩ nói.
"
Vậy là được, mẹ đồng ý"
"
Vậy cứ quyết định thế ạ? Lát nữa con sẽ nói lại với Mộng Nghiên" Dương Minh nói.
"
Được, quyết định như vậy đi" Dương phụ nói: "Chẳng qua trước đó con cũng nên bảo mẹ con gọi điện cho người ta, bàn bạc một chút. Chúng ta cũng tiện chuẩn bị"
"
Được à, mai con nói với Mộng Nghiên, chi tiết sẽ bàn bạc rõ ràng. Dù sao còn vài hôm nữa mới đến tất niên mà" Dương Minh gật đầu nói.
Dương Minh về phòng. Dương phụ đột nhiên gọi Dương Minh: "
Đại Minh, con chờ chút"
"
Sao vậy bố?" Dương Minh quay đầu lại nói.
"
Bác con mở nhà hàng, con biết không?" Dương phụ hỏi.
"
Vâng, con có nghe chị Dương Lệ nói, sao vậy bố?" Dương Minh hiển nhiên không nói chuyện của mình ra với Dương phụ, vì thế thuận miệng nói.
"
Mai là khai trương, bác con hôm nay gọi điện tới, bảo mai chúng ta đến tham gia" Dương phụ nói: "May con có chuyện gì khác không?"
Dương Đại Sơn khai trương nhà hàng? Dương Minh kinh ngạc. không ngờ bác lại nhanh như vậy, mấy hôm trước mới có kết quả, vài ngày đã khai trương? Chẳng qua khai trương sao không gọi điện cho mình?
Dương Minh do dự một chút liền hiểu ý của ông bác. Quan hệ giữa Dương Đại Sơn và Dương Minh là không thể cho Dương phụ biết. Cho nên muốn mời Dương Minh thì cách đơn giản nhất là gọi cho Dương phụ. Bảo Dương phụ dẫn Dương Minh theo.
Đó chính là có hiệu quả khác hẳn so với việc gọi cho Dương Minh, để Dương Minh báo cho Dương phụ.
"
Mai ạ, chắc không có việc gì ạ. Mấy giờ vậy bố?" Dương Minh hỏi: "Tiểu Ba có đi không ạ?"
"
Chú ba con cũng có thể đi. Tám giờ sáng mai, chúng ta cùng đi" Dương phụ nói.
"
Vâng, con sẽ đi" Dương Minh đáp một câu rồi về phòng. Dương Minh khá lo lắng với việc kinh doanh của Dương Đại Sơn. Mặc dù Dương Minh nói đùa muốn Dương Đại Sơn bị thua lỗ. Nhưng hắn đã biết mâu thuẫn giữa bác và bố, nên cũng hiểu tâm trạng của Dương Đại Sơn.
Bác thích kinh doanh là việc tốt. Chẳng qua bố mình và chú ba rất bảo thủ, nên mấy anh em mâu thuẫn.
Cho nên Dương Minh cảm thấy nhất định phải nhắc nhở Dương Đại Sơn. Về phòng, Dương Minh gọi điện cho Dương Đại Sơn.
"
Bác, cháu Dương Minh đây" Dương Đại Sơn nghe điện, Dương Minh nói.
"
Ồ? Đại Minh à, bác biết cháu nhất định gọi tới" Dương Đại Sơn cười ha hả nói: "Mai câu lạc bộ giải trí của bác khai trương, đến chúc mừng bác chứ?"
"
Nhất định cháu sẽ đến" Dương Minh cười nói: "Nhưng có một việc cháu phải hỏi bác một chút. Bác phải nói thật với cháu đó"
"
Ha ha, bác nói thật, cháu hỏi đi" Dương Đại Sơn không để ý, nghĩ Dương Minh trêu mình.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #547


Báo Lỗi Truyện
Chương 547/2205