Chương 543: Đánh giá


Đột nhiên cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân, làm Trần Mộng Nghiên vội vàng đẩy Dương Minh ra, có chút thẹn thùng cúi đầu.
"Có người đến." Trần Mộng Nghiên nhỏ giọng nói.
"Ừ." Dương Minh giương mắt ra nhìn, sau đó nói: "Là một bà già."
"Có thể là Lưu nãi nãi, chúng ta nhanh xuống lầu đi, đừng để bà bắt gặp" Trần Mộng Nghiên vội vàng nói, trong lúc bối rối cũng không rãnh tìm hiểu tại sao Dương Minh lại thấy rõ.
Lúc đi xuống lầu, quả nhiên không lâu sau thấy được có một bà già đang đi xuống.
"Lưu nãi nãi" Trần Mộng Nghiên chào hỏi.
"Mộng Nghiên à, haha, đây là bạn trai của con sao?" Lưu nãi nãi nhìn Dương Minh cười hỏi.
"Xin chào Lưu nãi nãi, con là bạn trai của Mộng Nghiên, con gọi là Dương Minh!" Dương Minh gật đầu vấn an.
"Tốt tốt! Bộ dáng tuấn tú lịch sự!" Lưu nãi nãi nói.
"Lưu nãi nãi, đã trễ thế này rồi, bà còn đi đâu?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Ai, còn không phải đi rước cháu gái của bà sao, hết năm rồi mà vẫn phải học bù!" Lưu nãi nãi bất đắc dĩ nói: "Bà đi trước cho kịp giờ!"
"Dạ, Lưu nãi nãi, bà chú ý an toàn một chút" Trần Mộng Nghiên dặn dò.
"Không sao đâu! Đi đến góc được quẹo cái là tới." Lưu nãi nãi nói.
Lưu nãi nãi đi rồi, Dương Minh mới hỏi: "Cháu gái của Lưu nãi nãi bao nhiêu tuổi? Sao hết năm rồi mà vẫn phải học bù?"
"Năm nay cấp ba." Trần Mộng Nghiên lặng lẽ thở dài nói.
Dương Minh nghe xong, bất đắc dĩ lắc đầu, đúng vậy, hồi trước mình và Trần Mộng Nghiên cũng học cấp ba thôi, năm đó mỗi ngày đều phải học bù đến nửa đêm, nhất là cái kỳ nghỉ đông, cơ hồ không được nghỉ ngơi!
"Đúng rồi, Chu Giai Giai đến nhà em, gặp chú Trần?" Dương Minh hỏi.
"Ừ, nàng nói có chuyện cần nói với cha." Trần Mộng Nghiên do dự một chút rồi nói: "Cha của em vừa rồi đã nói gì với anh?"
"Chú Trần nói với anh, Chu Giai Giai nói với chú là nàng thích anh." Dương Minh cười khổ nói.
"A?" Trần Mộng Nghiên tuy rằng đã biết được tâm tư của Chu Giai Giai, nhưng không ngờ Chu Giai Giai có gan thẳng thắn với cha mình như vậy: "Nàng ta. nói thể nào?"
"Cụ thể thì anh không biết, chú Trần không kể lại." Dương Minh lắc đầu, loại chuyện này không kể ra thì tốt hơn.
"Ồ. Chu Giai Giai thật sự thích anh." Trần Mộng Nghiên gật đầu, sau đó đột nhiên nhỏ giọng nói: "Dương Minh, thật ra nàng ta rất đáng thương."
"Hả?" Dương Minh khó hiểu nhìn Trần Mộng Nghiên, tự hồ như đây là lần đầu tiên Trần Mộng Nghiên vì một nữ sinh khác mà nói. Hơn nữa lại là nữ sinh có thể trở thành tình địch của nàng! Điều này làm cho Dương Minh vô cùng kinh ngạc, đồng thời không khỏi bội phục Chu Giai Giai. Cuối cùng là dạng con gái gì? Tự nhiên có thể chiếm được sự đồng tình của Trần Mộng Nghiên, quả thật không đơn giản! Là Chu Giai Giai thật sự có chổ đáng đồng tình, hay là do nàng diễn trò quá đạt? Dương Minh không dám khẳng định, b ây giờ hắn không muốn dây dưa với đề tài này nữa, vừa nghĩ đến chuyện Chu Giai Giai thích mình, Dương Minh đã thấy đau đầu.
"Mộng Nghiên, em về đi, anh đi một mình được rồi" Dương Minh nhìn đồng hồ, lát nữa mình còn có một cuộc hẹn.
"Được, anh đi đường cẩn thận!" Trần Mộng Nghiên dặn dò: "Còn nữa, chuyện mà cha mẹ em nói, anh về nhà thương lượng, nếu không được cũng không cần miễn cưỡng!"
"Ừ, anh biết rồi". Dương Minh ở dưới lầu, nhìn Trần Mộng Nghiên trở về nhà, mới rời đi.
Đón một chiếc taxi, Dương Minh đi đến nhà của Lâm Chỉ Vận, khi đi ngang qua nhà Phương Thiên, Dương Minh theo thường lệ liếc nhìn một cái, trong phòng của Phương Thiên vẫn trống trơn, xem ra, Phương Thiên vẫn chưa về.
Không biết Phương Thiên đi châu Âu rốt cục làm gì, thời gian dài như vậy mà vẫn không có tin tức, nói thật, Dương Minh cũgn có chút nhớ ông, hơn nữa, công phu của Dương Minh bây giờ tuy rằng lợi hại, nhưng đối với Phương Thiên, chỉ là con gà mà thôi, thật sự là làm mất uy danh của vua sát thủ.
Dương Minh lắc đầu, đi đến cửa nhà Lâm Chỉ Vận, gõ cửa, không lâu sau, cửa mở ra, là một người thanh niên xa lạ: "Xin hỏi cậu tìm ai?"
"Tôi tìm Lâm Chỉ Vận. anh là?" Dương Minh kỳ quái, hắn không nghe nói Lâm Chỉ Vận có anh hay em gì cả." Đại Đông ca, là Dương Minh sao? Đến tìm em đó" Giọng nói của Lâm Chỉ Vận truyền ra, rồi sau đó, thân ảnh của Lâm Chỉ Vận cũng nhẹ nhàng xuất hiện.
"Đại Đông ca" ? ? Dương Minh có chút khó hiểu.
"Đại Đông ca, em giới thiệu cho anh, đây là Dương Minh, anh ấy là." Lâm Chỉ Vận thẹn thùng nói.
"Xin chào, tôi là Dương Minh, là bạn trai của Chỉ Vận" Dương Minh thấy Lâm Chỉ Vận ngượng ngùng, vì thế vươn tay giới thiệu.
"Lý Đại Đông! Là ca ca thanh mai trúc mã với Chỉ Vận!" Lý Đại Đông liếc nhìn Dương Minh đầy địch ý, sau đó vươn tay ra nắm lấy tay của Dương Minh, mạnh mẽ bóp lấy tay hắn.
Dương Minh âm thầm cười lạnh, xem ra vị" Đại Đông ca" này rất bất mãn với mình, quả thật, 99% người này có ý với Lâm Chỉ Vận, muốn ra oai phủ đầu với mình.
Lý Đại Đông nghe thấy Dương Minh là bạn trai của Lâm Chỉ Vận, cảm thấy trong lòng khó chịu, ánh mắt nhìn về phía Dương Minh cũng đầy lửa, đem toàn bộ sức lực dồn vào trong tay.
Nụ cười trên mặt Dương Minh vẫn không đổi, giống như là sức mạnh trên tay Lý Đại Đông không có tác dụng.
Lý Đại Đông thấy sắc mặt của Dương Minh vẫn thản nhiên, trong lòng có chút lo lắng, thấy không thể bắt tay quá dài được, vì thế cắn răng một cái, tăng thêm sức mạnh.
Dương Minh đột nhiên nhếch miệng cười, nhiệt tình nói: "Ồ, xin chào, Đại Đông qua" Hắn cố ý đem" Đại Đông ca" kêu thành" Đại Đông qua" sau đó Dương Minh bắt đầu phát lực, trên tay hơi hơi động, mà sau ót của Lý Đại Đông đã đổ đầy mồ hôi. Dương Minh chưa dùng lực mà Lý Đại Đông đã không chịu nổi.
Nói thế nào đi nữa, tay chân của Dương Minh đều đã ngâm qua thuốc của Phương Thiên, hơn nữa bình thường cũng rèn luyện, đạo lực kinh người, muốn bóp nát tay của Lý Đại Đông cũng là dễ dàng!
Lý Đại Đông cắn răng, kinh ngạc nhìn Dương Minh, sức nắm của mình cũng nổi danh lắm, thế mà lại bị Dương Minh nhẹ nhàng đánh bại! Rốt cục không chịu nổi, định rên thành tiếng, thì Dương Minh đã thả tay ra, rồi tự nhiên ôm lấy bả vai của Lâm Chỉ Vận, sau đó đi vào phòng.
Đem Lý Đại Đông ném ngoài cửa luôn! Lý Đại Đông nhìn bóng dáng Dương Minh, nghiến răng tức giận, vốn muốn hạ nhục Dương Minh, kết quả chẳng những không giáo huấn được Dương Minh, mà mình lại còn phải ngậm bồ hòn.
Lý Đại Đông thật sự tức giận! Chẳng qua, không có biện pháp, cũng không thể nói ra là mình muốn giáo huấn Dương Minh nhưng lại bị giáo huấn lại được.
Thấy Dương Minh ôm Lâm Chỉ Vận, ánh mắt của Lý Đại Đông như muốn phun ra lửa.
Gia đình của Lý Đại Đông cũng ở trong khu này, hai nhà cách nhau không xa, Lý Đại Đông lớn hơn Lâm Chỉ Vận một tuổi, hai người tử nhỏ đã lớn lên cùng nhau, Lý Đại Đông vẫn thầm mến Lâm Chỉ Vận, nhưng Lâm Chỉ Vận vẫn chỉ đối đãi với hắn như một người anh.
Chẳng qua, theo suy nghĩ của Lý Đại Đông, hai người là thanh mai trúc mã, chờ Lâm Chỉ Vận lớn hơn chút nữa, sẽ thổ lộ với nàng, hẳn không phải là việc khó gì.
Nhưng mà, Lý Đại Đông không ngờ rằng, Lâm Chỉ Vận đột nhiên nhảy ra một người bạn trai! Điều này làm cho hắn không thể chấp nhận được.
Hôm nay là cuối năm, là ngày hai mươi chín tháng chạp, người phương bắc thì lấy ngày hai mươi ba tháng chạp là mốc hết năm, gọi là" quét dọn nhà cửa" . mà người phương nam lại lấy ngày hai mươi bốn, gọi là" phủi trần". Tập tục mỗi nơi mỗi khác, dân gian gọi là hết năm cũ, kỳ thật chính là ngày hội táo quân.
Lý Đại Đông học trường đại học khác ở Tùng Giang, nên bình thường ít gặp mặt Lâm Chỉ Vận, chỉ có ngày nghỉ mới có thể gặp mặt. Thời điểm nghỉ đông này, Lý Đại Đông vốn muốn giống như xưa, đến nhà Lâm Chỉ Vận làm khách, giúp đỡ Trầm Nguyệt Bình dọn dẹp nhà, tình cảm của hắn đối với Lâm Chỉ Vận, chỉ sợ thằng ngu cũng có thể nhìn ra. Trầm Nguyệt Bình là người từng trải, sao mà không rõ tâm tư của Lý Đại Đông?
Bà cũng từng ám chỉ Lý Đại Đông nên tìm một người bạn gái khác, nhưng Lý Đại Đông chỉ cười ngây ngô, hiển nhiên là hiểu lầm rồi.
Trong khoảng thời gian này, Dương Minh hơi bận một chút, nên không có thời gian đến nhà Lâm Chỉ Vận làm khách, cho nên Lý Đại Đông còn chưa biết có tình địch tồn tại.
Hắn không hỏi, Lâm Chỉ Vận cũng sẽ không nhắc đến Dương Minh, hôm nay, Lâm Chỉ Vận chỉ nói là có một người bạn đến nhà làm khách, Lý Đại Đông cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng rằng là bạn học của nàng ta.
Vừa rồi, lúc mở cửa, hắn mới biết được, thì ra người đó là bạn trai của Lâm Chỉ Vận! Điều này làm cho Lý Đại Đông từ ảo tưởng trở về sự thật! Lâm Chỉ Vận đã trưởng thành, cũng bắt đầu hiểu được tình yêu nam nữ! Không còn là cô em nhỏ như hồi trước nữa! Điều này làm cho Lý Đại Đông vô cùng hối hận, trước kia không chịu xuống tay, mà lại để cho người ngoài đoạt mất!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #543


Báo Lỗi Truyện
Chương 543/2205