Chương 542: Lại là dị năng phá rối


Hay là, mình xuất hiện ảo giác? Dương Minh lắc đầu, ngày hôm qua nghỉ ngơi cũng tốt mà, sao trong đầu mình lại đột nhiên xuất hiện thứ này?
Hơn nữa, ba đoạn phim đó, vô cùng rõ ràng! Giống như là Dương Minh tận mắt nhìn thấy vậy! Nếu như là ảo giác, thì hơi quá mức quỷ dị!
Trong đoạn phim đó, có một người xa lạ mình không biết, nếu chỉ có Vương Tích Phạm và Hoàng Hữu Tài, vậy thì có thể tạm chấp nhận, nhưng mà, người kia mình chưa từng gặp, sao lại xuất hiện ảo giác?
Dương Minh do dự một chút, bỗng nhiên chấn động, rồi quay sang hỏi Trần Phi: "Chú Trần, cái người tên Tô Đại Trí kia, có phải đại khái cao khoảng một mét bảy, mặt chữ điền, trên mắt phải còn có nốt ruồi đen?"
"Đúng vậy? Làm sao con biết? Con quen biết hắn?" Trần Phi tò mò hỏi.
"Không phải. không thể nói rõ được." Dương Minh cảm thấy ý nghĩ của mình bây giờ quá hỗn loạn, quả nhiên. quả nhiên là sự thật! Không phải ảo giác! Người đàn ông xa lạ kia là Tô Đại Trí!
Nhưng mà, cảm giác này vô cùng quái dị! Sao mình có thể biết bộ dáng của Tô Đại Trí? Mấy đoạn phim ngắn đó. biểu thị cho cái gì? Tô Đại Trí bị người ta giết chết? Mà hung thủ, lại chính là Vương Tích Phạm?
Dương Minh nhíu mày, cố gắng muốn nhìn xem Tô Đại Trí bị giết như thế nào, nhưng bất kể là trợn tròn hay nhắm mắt lại, thì cũng không xuất hiện tình cảnh vừa rồi.
Chỉ có ba đoạn phim kia, vẫn còn lưu lại trong đầu Dương Minh rõ ràng.
Dị năng của mình Nhưng tại sao luôn mang đến cho mình bất ngờ không hiểu cùng với thất vọng không hiểu? Không có nguyên nhân, cuối cùng Dương Minh đành phải quy kết ba đoạn phim của mình là do dị năng gây ra.
Dương Minh thở dài, chỉ có thể đợi về nhà rồi từ từ suy nghĩ, bây giờ đang ở trong nhà Trần Mộng Nghiên, không có tâm tình để nghiên cứu
"Dương Minh, con sao thế/" Trần Phi thấy biểu tình của Dương Minh vô cùng kì quái, không nhịn được hỏi.
"Không có. Chú Trần." Dương Minh nhíu mày: "Chú Trần, con cảm thấy là, Tô Đại Trí có khả năng đã bị Vương Tích Phạm diệt khẩu rồi!"
"Diệt khẩu? Ý của con là." Trần Phi chấn động, nhìn Dương Minh nói: "Tô Đại Trí đã chết?"
"Con chỉ cảm thấy như thế, nếu người quản lý chuyện buôn lậu là Tô Đại Trí, Vương Tích Phạm vì tự bảo vệ mình, nên có thể đã giết hắn diệt khẩu!" Dương Minh chỉ có thể dựa vào những đoạn phim ngắn ấy nói ra" : "Tô Đại Trí chết rồi, thì Vương Tích Phạm mới yên tâm!"
"
Tô Đại Trí là em vợ của Vương Tích Phạm, hắn không thể xuống tay được đâu" Trần Phi nghe phân tích của Dương Minh, không khỏi lâm vào trầm tư
"
Con không biêt. nhưng mà, loại người như Vương Tích Phạm có thể làm ra được chuyện này" Dương Minh không có khả năng nói ra những gì mình thấy, đừng nói là những việc này là thật, cho dù là vậy thì có nói ra, Trần Phi cũng sẽ không tin, ngược lại còn dễ dàng bị lộ ra dị năng của mình." Chú hiểu rồi, chú sẽ bắt tay vào điều tra chuyện này" Trần Phi gật đầu: "Giả thuyết của con cũng hợp lý lắm"
"
Con xem trên TV này nọ cũng thấy như vậy, người xấu vì bảo vệ mình, tìm một cái công trường bỏ hoang rồi giết người diệt khẩu, sau đó trực tiếp chôn thi thể xuống đất!" Dương Minh không rõ ràng là cái công trường kia ở chổ nào, vì thế chỉ nêu lên giả thuyết cho Trần Phi chú ý.
"
Haha, con cũng rất thông minh, vụ án Cơ Thủy Sinh lần trước cũng vậy, con có thể nói ra những chi tiết quan trọng!" Trần Phi tán thưởng nói.
"
Con bây giờ cũng căn cứ theo tình hình mà phỏng đoán thôi, chuyện không nhất thiết phải như vậy, chú cũng đừng cho rằng con nói dối giúp chú phá án" Dương Minh cho Trần Phi một lời khuyên, chỉ là ngay cả hắn cũng không xác định được nhữ.ng cái mình nhìn là gì
"
Không sao đâu, bọn chú phá an cũng phải không ngừng điều tra" Trần Phi nói: "Mà giả thuyết của con cũng hợp tình hợp lý. Nhớ kỹ, chuyện này nhất định phải giữ bí mật, không được nói với Mộng Nghiên!"
"
Dạ, con biết rồi" Dương Minh gật đầu: "Sau khi trở về con sẽ liên lạc với người kia, để cho hắn gặp mặt chú"
"
Tốt." Trần Phi đang nói, thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
"
Cha, Dương Minh, hai người có bên trong không? Ăn cơm!" Là giọng của Trần Mộng Nghiên.
"
Đi thôi, ăn cơm!" Trần Phi đứng lên, vỗ vai Dương Minh nói, hai người đi ra khỏi phòng.
Chỉ thấy Trần Mộng Nghiên đang mang một cái tạp đề nhỏ, bộ dáng vô cùng đáng yêu, nhìn thấy hai người đi ra, hỏi: "
Cha, cha gọi Dương Minh vào đó để làm gì?"
"
À, không có gì, chỉ là hỏi tiểu tử này có thật tâm với con hay không" Trần Phi cười nói.
"
Chán ghét! Cha, sao cha lại không nghiêm chỉnh gì hết vậy!" Trần Mộng Nghiên xấu hổ, không tiếp tục đề tài này nữa.
Đây cũng là điều Trần Phi mong muốn, vì thế nói: "
Đi thôi, ăn cơm, đừng để mẹ con lo lắng"
Ba người xuống nhà ăn, Trần mẫu đã chuẩn bị xong một bàn đồ ăn phong phú, nhìn thấy đám người Dương Minh đi xuống, vì thế nói: "
Dương Minh, con tìm chổ ngồi đi, đến đây thì đừng có ngại ngùng, xem như nhà mình đi!"
"
Dạ" Dương Minh gật đầu cười, rồi cầm lấy chén cơm mà Trần mẫu đưa tới, sau đó ngồi bên cạnh Trần Mộng Nghiên.
Bỡi vì đều là người nhà, nên cũng không có quy tắc gì, ngồi vào chổ xong, Trần Phi bắt đầu khai tiệc, bắt đầu gắp đồ ăn mình thích.
"
Dương Minh, nghe Mộng Nghiên nói, mẹ con kêu dẫn Mộng Nghiên đến nhà vào lễ mừng năm mới?" Trần Phi vừa ăn vừa hỏi.
"
Dạ, nhưng mẹ con cũng nói, sợ hai người không đồng ý" Dương Minh gật đầu: "Đêm 30 nếu Trần Mộng Nghiên không cùng với hai người, thì có chút."
"
Con dâu đi đến nhà chồng mừng lễ năm mới, đó cũng là bình thường" Trần Phi nói: "Ngày hôm qua chú và dì đã thương lượng với nhau, con xem có được không?"
"
Chú nói đi" Dương Minh biết chuyện này không dễ dàng là mđược, dù sao bây giờ cũng khác xưa, trong nhà chỉ có một con.
"
Dương Minh, con về nhà thương lượng với cha mẹ con, coi có thể để hai người cùng một chổ mừng lễ năm mới không?" Trần mẫu tiếp lời Trần Phi, nói: "Nhiều người thì càng náo nhiệt"
"
À, hẳn là không có vấn đề" Dương Minh nghĩ nghĩ, thấy đề nghị của Trần mẫu hợp tình hợp lý, hai nhà cùng nhau đón lễ mừng năm mới, cũng không sao cả, tránh được những chuyện không cần thiết: "Chẳng qua, nhà con hơi nhỏ, nếu hai người có qua, thì buổi tối nghỉ ngơi không được tiện."
"
Không sao đâu, con về thương lượng với cha mẹ, đến nhà chú mừng lễ cũng được, chổ của chú cũng lớn, sô pha trong phòng sách cũng có thể xếp thành giường đôi!" Trần Phi nói.
"
Tốt lắm, lát nữa con trở về sẽ nói với bọn họ, sau đó sẽ gọi cho chú!" Dương Minh cũng hiểu đề nghị của Trần Phi không tồi, hơn nữa cha mẹ mình cũng chưa thu xếp gặp mặt cha mẹ của Trần Mộng Nghiên, cứ như vậy, không phải nhất cử lưỡng tiện sao?
Bởi vì Trần Phi và Trần mẫu đều rất hài lòng với Dương Minh, cho nên bầu không khí bữa cơm rất tốt, tất cả mọi người đều vui vẻ, hơn nữa vừa ăn vừa nói chuyện, cho nên bữa cơm này kéo dài đến gần bốn giờ chiều, tính như là ăn cơm chiều luôn rồi.
Ở lại nhà Trần Mộng Nghiên chơi đánh bài một chút, rồi Dương Minh mới đứng dậy chuẩn bị ra về.
"
Dương Minh, hay là ở lại thêm lát nữa đi? Buổi tối có bánh chèo đó!" Trầu mẫu giữ lại.
"
Dạ thôi, con trở về sớm, về thương lượng với cha mẹ, buổi tối nên về sớm chút" Dương Minh nói.
"
Ừ, nếu vậy thì dì cũng không giữ con lại, trở về từ từ mà thương lượng với cha mẹ, có kết quả thì báo cho dì biết" Trần mẫu dặn.
"
Dì yên tâm, con trở về là sẽ bàn chuyện này đầu tiên!" Dương Minh nói.
"
Được rồi, Mộng Nghiên, con tiễn Dương Minh đi!" Trần Phi nói.
"
Dạ được" Trần Mộng Nghiên gật đầu, rồi mặc thêm áo khoác cùng Dương Minh đi xuống lầu, vừa rồi ở nhà, có người lớn, nên hai người tre tuổi không có cơ hội thân mật, bây giờ thừa dịp tiễn đưa, hai người có thể ngọt ngào một chút.
Đi xuống lầu, lúc ở lầu hai và lầu ba, Dương Minh xoay lại ôm lấy Trần Mộng Nghiên, nói: "
Có nghĩ đến anh không?"
"
Dạ." Trần Mộng Nghiên ngượng ngùng gật đầu: "Được rồi, ôm một chút thôi, lỡ như để hàng xóm thấy thì không tốt"
"
Không sau đâu, sợ cái gì, hôm nay đến năm rồi, mọi người đang ở nhà ăn bánh chèo coi TV mà!" Nói xong, Dương Minh đưa miệng hôn lên mặt Trần Mộng Nghiên một cái.
"
Ai nha." Trần Mộng Nghiên không kịp phản ứng, đã bị Dương Minh hôn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #542


Báo Lỗi Truyện
Chương 542/2205