Chương 540: Ai là đồ nhà quê


Tuy rằng không rõ giữa Trần Mộng Nghiên và Lâm Hương có thù oán gì, nhưng mà thường thì mấy cô gái xinh đẹp hay bị người khác ghen tị, mà Lâm Hương tuy rằng cũng dễ nhìn, nhưng so ra còn kém Trần Mộng Nghiên rất nhiều.
Dương Minh làm bộ như lơ đãng đi qua đi lại, rồi lướt qua người của Tôn Tam, nhỏ giọng nói: "Chú Tôn, chú gọi bọn họ diễn trò với con, phối hợp một chút là được" .
Tôn Tam nhìn Dương Minh một cái, hơi hơi gật đầu, cũng không nói gì, mà tiếp tục quay sang nói nói với tên quản lý, giống như là không biết Dương Minh vậy!
"Khụ khụ! Người đâu? Tôi muốn mua xe!" Dương Minh sau khi trở lại, đột nhiên nói.
"Đến đây, đến đây!" Tay quản lý ngốc này hiển nhiên đã được Tôn Tam bày mưu rồi, nên vội vàng chạy đến trước mặt Dương Minh.
Theo lý thuyết, chổ tiêu thụ ô tô này cũng chỉ là nơi tiến hành tiêu thụ của Tôn gia, hoàn toàn có thể không cần nể mặt, nhưng tình huống bây giờ thì không giống bình thường, Tôn gia ở Đông Hải có địa vị gì? Tôn gia đang làm gì? . Trong lòng những người kinh doanh đều rất rõ ràng, cho nên lời mà Tôn Tam nói ra cũng rất nghe.
"Tiên sinh, tôi là quản lý ở đây, họ Lưu, đây là danh thiếp của tôi. Ngài muốn mua xe sao?" Quản lý hỏi.
"Đúng vậy" Dương Minh cầm lấy danh thiếp, sau đó nhìn thoáng qua nói: "Đây là chiếc Benz 600?"
"A?" Quản lý sửng sốt, chẳng qua lập tức phản ứng lại, nếu như Tôn Tam đã dặn phải phối hợp, vậy thì cứ làm theo mà thôi, vì thế nói: "Đúng vậy đây là Benz 600, còn bên kia là Benz 320!"
"Ồ, vậy tôi mua chiếc ba trăm hai cho rẻ" Nói xong, Dương Minh móc trong túi ra ba trăm hai mươi đồng, đưa cho quản lý, nói: "Tôi muốn mua chiếc Mer 320, là ba trăm hai mươi đồng sao?"
"Đúng. đúng vậy" Quản lý cầm lấy tiền trong tay Dương Minh, sau đó nói.
"Vậy làm thủ tục đi" Dương Minh nói.
"A? Được. vậy mời tiên sinh." Quản lý do dự một chút, rồi mời Dương Minh vào phòng khách quý, theo hắn thấy, có thể là Tôn Tam muốn dựa vào chuyện này mà muốn xảo trá mình một số, mà chiếc Benz này chính là vật xảo trá. Cho nên cũng trở lại bình thường, hơn nữa Dương Minh không chỉ vào chiếc Benz 600, nếu không thì càng mệt.
Hành động của Dương Minh và quản lý làm cho Lâm Hương và thằng mập bên cạnh nhìn mà choáng váng. Cái gì thế này? Ba trăm hai mươi đồng mua một chiếc Benz
Cuối cùng là đầu của tay quản lý này bị chấn thương, hay là do mình hiếm thấy việc kỳ quái? Thế giới này thật sự điên hết rồi!
Nhìn Dương Minh và người quản lý vào trong làm thủ tục, Lâm Hương đã đứng không yên, hỏi tên mập bên cạnh: "Anh nói xem, hôm nay có phải ngày giảm giá không?"
"Giảm giá? Thật sao?" Tên mập cũng hoài nghi hỏi.
"Em cảm thấy hình như là thật, hay là chúng ta cũng mua một chiếc Benz đi, đừng mua chiếc Honda CRV!" Lâm Hương đề nghị: "Benz nó oai hơn!"
"Vậy mua một chiếc đi, dù sao cũng rẻ." Thằng mập tuy rằng cảm thấy khó hiểu, nhưng sự thật xảy ra trước mắt, Dương Minh vừa mới mua xong, làm cho hắn không thể không tin.
"Xin hỏi, chiếc Benz 600 này, giá sáu trăm đồng?" Lâm Hương hỏi cô bán hàng.
"Sáu trăm đồng?" Cô bán hàng nhìn Lâm Hương, trong mắt có chút hèn mọn: "Bên kia còn có chiếc Benz 320, ba trăm hai mươi đồng, cô mua không?"
"Mua, mua cái kia cũng được!" Lâm Hương không nghe ra ngữ khí châm chọc của cô bán hàng, mà gật đầu nghiêm trang nói.
"Đồ nhà quê!" Cô bán hàng mắng một câu: "Cô đang nằm mơ hả? Tôi thấy cô muốn quậy phá rồi! Đi đi! Đồ thần kinh!"
"Vừa rồi hắn không phải mới mua sao?" Lâm Hương chỉ vào Dương Minh ở trong phòng, trên mặt đã đổi sắc rồi. Mình vừa rồi mới châm chọc Dương Minh là đồ nhà quên, kết quả là bị người ta mắng thành đồ nhà quê liền.
"Tôi không biết, cô đi hỏi quản lý đi" Cô bán hàng tức giận nói.
"Cái này." Lâm Hương trợn tròn mắt, chẳng qua vẫn chưa có ý từ bỏ, nếu chỉ tốn sáu trăm đồng mà mua được một chiếc Benz, vậy thì thật sự quá tiện nghi rồi!
Vì thế, cùng thằng mập đi vào phòng khách, Lâm Hương cẩn thận hỏi: "Xin hỏi hắn vừa mua một chiếc Benz 320?"
Quản lý không biết Lâm Hương muốn gì, vì thế gật đầu nói: "Đúng vậy, thì sao?"
"Tôi cũng muốn mua một chiếc được không?" Lâm Hương hỏi.
"Không bán, người đâu, đem người này ra ngoài, có bệnh sao?" Quản lý tức giận nói.
Vì thế, hai người bảo vệ tới, lễ phép mời Lâm Hương và thằng mập ra ngoài.
Bên ngoài ô tô thành, Trần Mộng Nghiên và Dương Minh cùng ôm bụng cười ha hả.
"Dương Minh, anh thật là xấu, làm cho Lâm Hương xấu mặt" Trần Mộng Nghiên tuy rằng nói vậy, nhưng mà Dương Minh thay nàng trút giận, cũng làm cho nàng rất là vui vẻ.
"Bọn họ ngu quá mà, anh cũng đâu có làm xấu mặt họ đâu" Dương Minh vô tội nói.
"Haha. đúng vậy" Trần Mộng Nghiên gật đầu nói: "Anh quen biết ông quản lý kia sao?"
"Ừ, xem như cũng có quen biết" Dương Minh hàm hồ nói: "Ông ta là bạn của bạn anh"
"À, hèn chi!" Trần Mộng Nghiên cũng không hỏi nhiều, dù sao cũng có chút phức tạp.
"Lâm Hương kia có thù oán gì với em sao?" Dương Minh hỏi.
"Cũng không có gì!" Trần Mộng Nghiên lắc đầu: "Lúc ở sơ trung, trong lóng có một nam sinh thích em, mà Lâm Hương lại trùng hợp thích người nam sinh đó. sau này, dù nàng đã thành bạn gái của người nam sinh đó, nhưng nam sinh đó vẫn mượn cơ hội lôi kéo làm quen với em, kết quả là Lâm Hương cho rằng em là hồ ly tinh, câu dẫn bạn trai của nàng."
"Bệnh thần kinh, bộ dạng như gà tây vậy" Dương Minh bĩu môi nói.
"Haha, đừng nói nàng ta nữa, nhưng mà, Dương Minh, về sau anh đừng động thủ đánh người nữa, sao vừa rồi anh lại đánh người kia?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Ồ? Em hỏi toan thái hang hả? Hắn là bạn học sơ trung của anh, thiếu nợ chưa trả thôi" Dương Minh nói.
"." Trần Mộng Nghiên không nói gì, sự tình thật trùng hợp, bạn học sơ trung của mình và bạn học sơ trung của Dương Minh tự nhiên lại thành một đôi!
Hai người từ ô tô thành đi ra, cũng đã gần trưa, vì thế đón một chiếc taxi về nhà Trần Mộng Nghiên.
Trần mẫu làm việc ở công ty, không giống như Trần Phi là nhân viên công vụ, chính sách của công ty đối với ngày nghỉ tựa hồ rộng rãi hơn, giống như hôm nay nè, được nghỉ sớm.
Dương Minh và Trần Mộng Nghiên lúc về nhà, Trần mẫu đang làm đồ ăn trong bếp, nhìn thấy Dương Minh và Trần Mộng Nghiên trở về, vội vàng ra đón.
"Chào dì" Dương Minh nhìn thoáng qua Trần mẫu, bởi vì buổi tối ăn đốt nướng có chút hiểu lầm, nên Dương Minh mất tự nhiên.
"Haha, Dương Minh đến đây, mau vào trong ngồi" Trần mẫu thì không sao, trưởng bổi cũng không có gì xấu hổ.
"Dì ơi, con mua cho dì và chú Trần hai kiện dương nhung sam" Dương Minh cầm đồ trong tay đưa ra: "Màu sắc vẫn còn mới, rất hợp để mặc lễ mừng năm mới"
"Ồ? Đến được rồi, còn mua đồ làm gì! Dì và chú Trần có kêu con tiêu tiền đâu" Trần mẫu tuy rằng nói vậy, chẳng qua lại cao hứng nhận lấy, dù sao cũng là tâm ý của tụi nhỏ.
"Haha, con và Trần Mộng Nghiên cùng mua, không có tốn tiền, ông chủ chổ đó là bạn của con" Dương Minh cười nói.
"Thật sao?" Trần mẫu không tin được, Dương Minh còn có thể quen biết ông chủ cửa hàng đó sao.
"Đúng vậy, mẹ, hình như con trai của tổng tài tổng công ty đó, là học sinh mà Dương Minh dạy kèm" Trần Mộng Nghiên giải thích.
"Thì ra là vậy" Trần mẫu nghe Trần Mộng Nghiên nói vậy, cũng tin, mở hộp dương nhung sam được đóng gói ra, nhìn nhìn kiểu dáng, cảm thấy cũng rất đẹp, vì thế khen: "Không ngờ Dương Minh con lại rất tinh mắt!"
"Đâu có đâu, là Mộng Nghiên giúp con tham mưu đó" Dương Minh cười nói.
"Dì thích lắm, cảm ơn con." Trần mẫu nói: "Các con ngồi đi, dì đi nấu cơm, lát nữa cha của Mộng Nghiên sẽ về"
"Dì, để con giúp cho" Dương Minh đứng dậy nói.
"Được rồi, để Mộng Nghiên giúp dì cũng được, con là con trai, động tay động chân cái gì, chuyện nhà bếp con không nên lo!" Trần mẫu khoát tay nói: "Con xem TV một lát đi!"
"Vậy cũng được." Quả thật Dương Minh cũng chẳng biết gì về chuyện bếp núc cả, hắn vừa rồi muốn đi cũng chỉ có thể giúp rửa chén này nọ thôi, chứ chả giúp ích gì cho đời đâu. Vi thế cũng không kiên trì, ngồi xuống, Trần Mộng Nghiên và mẹ cùng vào bếp chuẩn bị đồ ăn! Dương Minh lần đầu tiên đến nhà làm khách, đương nhiên không thể tiếp đón qua loa được.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #540


Báo Lỗi Truyện
Chương 540/2205