Chương 54: Tôi muốn” ăn” bạn


"Dương Minh, bạn đang nghĩ gì vậy ? Tập trung đến nỗi nước miếng chảy ròng ròng ra kìa !" Trần Mộng Nghiên nhìn thấy Dương Minh cứ cắm đầu nhìn xuống mặt bàn, vẻ mặt ngơ ngác, nên có chút buồn cười.
Chảy nước miếng ? Mình sao ? Dương Minh ngẩng đầu lên, vì hồi lúc nãy hắn tập trung cao độ quá, lãng phí nhiều tế bào não nên thừa dịp chuyển tiết nghỉ ngơi một chút. Bất quả người đẹp đã chủ động tìm đến mình, sao có thể lạnh nhạt được, liền cười nói: "Là … tôi muốn" ăn" bạn !"
Hán ngữ thật sự rất bác đại tinh thâm, có khi nói một câu lại mang rất nhiều nghĩa, cho nên có vài người gặp khó khăn khi dùng Hán ngữ cũng là ở chổ đó.
Câu nói của Dương Minh là " Tôi muốn ăn bạn" có thể giải thích như sau:
Một, ta đói, ta muốn ăn ngươi cho no bụng. Đây là nghĩa đen, thường dùng để chỉ những động vật ăn thịt hung hãn, tỷ như con cọp đang nói với con dê: Tao muốn ăn thịt mày.
Hai, ta tuy không đói, nhưng ta hận ngươi, muốn ăn ngươi để giải hận ! Đây là nghĩa bóng, phát sinh dưới tình huống của hai cừu nhân, tỷ như hai bên đánh nhau, một bên nói: Tao hận không thể đem mày ra" ăn" tươi nuốt sống !
Ba, ta muốn abc xyz ngươi. Đây là nghĩa hiện đại, cũng là nghĩa thông dụng nhất. Được dùng trong tình huống đôi tình lữ tán tỉnh nhau, người nam nhìn người nữ kiều diễm ướt át, nghĩ đến muốn đem nàng ra" mần thịt" , nhưng lại không thể nói cụ thể ra, nên đành dùng: anh muốn" ăn" em. Hoặc là người nữ hết lòng ái mộ, muốn hiến dâng mình cho bạn trai, nhưng lại cũng không thể nói rõ, vì thế nói: anh" ăn" em đi !
Cái tình huống thứ ba là cực kỳ thông dụng nhất, vô luận là trên in tè nét hay ngoài đời, cũng được sử dụng một cách thường xuyên. Ví dụ: Tỷ như trong cái lần ở khách sạn B, bạn học Triệu Nhan Nghiên có lòng ái mộ với bạn học Lưu Lỗi Đồng, nên đã nói với hắn: Bây giờ anh" ăn" em đi !
Dưới tình huống bây giờ, Dương Minh cũng nói: Tôi muốn ăn bạn. Trần Mộng Nghiên sao có thể hiểu khác được. Bởi vì quan hệ hai người vốn đã có chút mập mờ, nên càng dễ dàng liên tưởng đến cái ấy ấy.
Cho nên, Trần Mộng Nghiên đỏ mặt nói: "Cậu nghĩ cái gì vậy !"
"Mình nghĩ cái gì ?" Dương Minh thấy bộ dạng nhăn nhó của Trần Mộng Nghiên, buồn bực nghĩ, mình đã nghĩ cái gì sao ? Chẳng lẽ nàng ta có thể thấy rõ ý nghĩ của mình ? Chẳng lẽ thế giới bây giờ loạn cả rồi sao, X-Men nhiều như kiến ? ?
"Hừ ! Miệng chó không thể mọc ngà voi, cả ngày chỉ biết chiếm tiện nghi của mình !" Trần Mộng Nghiên liếc nhìn Dương Minh một cái, tựa hồ không hài lòng khi hắn có dũng khí dám nói không dám nhận.
Dương Minh sửng sốt, lúc này mới giật mình, thì ra là lời nói của mình có nghĩa khác ! Nhưng có trời chứng giám, lúc đó mình không có ý gì biến thái, chỉ là thuận miệng nói vậy thôi ! Không có biện pháp, Dương Minh chỉ có thể cười hắc hắc lấy lệ.
Cũng may là Trần Mộng Nghiên không muốn tiếp tục cái đề tài nhạy cảm này với Dương Minh. Vì nàng biết, nếu tiếp tục dây dưa, khẳng định cuối cùng là bản thân lại bị Dương Minh" quần" cho một vòng.
"Bài tập mình có xem qua rồi. Tốt lắm Dương Minh, đều do bạn tự làm à?" Trần Mộng Nguyên đặt đống bài tập lên bàn.
"Bạn không tin tôi ?" Dương Minh có vẻ không vui hỏi.
"Không phải, mình không có ý đó !" Trần Mộng Nghiên bỗng nhiên phát hiện ra lời nói của mình tựa hồ như đã đụng chạm đến tự tôn của Dương Minh, vội vàng giải thích.
"Ha ha, thật ra vừa rồi tôi cũng không có ý đó !" Dương Minh muốn ám chỉ đến vấn đề" ăn"
"?" Trần Mộng Nghiên nghe xong không hiểu gì cả.
"Chẳng có gì đâu, thế nào, gần đây cố gắng của tôi có hiệu quả không ?" Dương Minh cũng không muốn dây dưa với cái vấn đề nhạy cảm đó.
"Ừm, rất tốt, Dương Minh, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà có thể học được nhiều thứ như thế, bạn làm mình rất ngạc nhiên !" Trần Mộng Nghiên có chút bội phục nói: "Đổi lại là mình cũng không có khả năng học lại những kiến thức đã lâu như vậy !"
"Ha ha, xem tôi là ai chứ !" Dương Minh còn một câu chưa nói là: Tôi có cặp kính đặc biệt, bạn có không !
"Được, đừng quá tự đại. Vậy còn cái bài tập nâng cao kia thì sao ?" Trần Mộng Nghiên chỉ vào mấy cái bài tập được đánh dấu.
"Không được !" Dương Minh thành thật đáp: "Mấy cái khái niệm cơ bản thì còn có thể làm được, nhưng các bài tập nâng cao thì có liên quan đến nhiều kiến thức tổng hợp lắm, không thể sử dụng công thức cơ bản là cố thể giải được !"
Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh nói vậy, cũng cảm thấy như thế, mấy bài toán tổng hợp cần phải có kiến thức cao hơn, với trình độ của Dương Minh bây giờ, có thể làm được đến mức này đã là quá tốt rồi !
"Vậy mình sẽ giảng cho bạn vài vấn đế, để bù đắp cho điểm yếu của bạn ! Đến lúc đi thi, nếu gặp phải loại bài như vậy, cho dù giải không được, cũng đừng bỏ giấy trắng. Các bài tập tổng hợp đều cần có các bước phân tích, ví dụ như bài" điện lượng" , bạn phải tách công thức cơ bản I = Q/t ra, như vậy sẽ được hai nhóm công thức khác !" Trần Mộng Nghiên vừa chỉ vào đống chữ vừa nói: "Hơn nữa, các bài tập tổng hợp thường có các câu hỏi nhỏ, ví dụ như câu một hỏi là điện lượng cần bao nhiêu, thì bạn phải biến đổi công thức I = Q/t thành Q = I.t, như vậy mới thay cái giá trị của đề bài vào được, dễ dàng tìm ra đáp án. Nếu câu hỏi này có mười lăm điểm, thì bạn đã lấy được năm điểm trong tay !"
Dương Minh nhìn Trần Mộng Nghiên mỗi ngày không ngại phiền toái đến giảng bài cho mình, trong lòng vô cùng cảm động! Là một người con gái thiện lương! Nếu có thể trở thành bạn gái của mình, quả là phúc phận tu được từ kiếp trước rồi!
Trong cái kì thi cứ như chiến trường này, ai lại có thể hy sinh thời gian quý báu của mình để giảng bài cho người khác, huống hồ lại đem kinh nghiệm bản thân ra mà nói cho người khác biết, như thế sẽ giúp người đó trở thành đối thủ cạnh tranh của mình. Loại việc ngu ngốc như vậy, đại đa số chẳng ai làm.
Đồng thời, Dương Minh cũng cảm thấy xấu hổ, mấy cái vấn đề phức tạp này, hắn cũng nghĩ rằng bản thân không có khả năng làm được, cho nên căn bản không xem qua, cho nghĩ đến mấy vấn đề đơn giản và cơ bản hơn.
Tuy nhiên, có vài vấn đề Dương Minh vẫn chưa lý giải được, nên hắn rất chăm chú nghe. Hắn cũng không muốn làm cho Trần Mộng Nghiên thất vọng, mặc kệ nàng có hảo cảm thật sự với mình hay không, hiện tại cũng đã làm cho Dương Minh hết sức thỏa mãn.
Nhưng mà, cuối cùng cảnh đẹp luôn luôn có kẻ phá hỏng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #54


Báo Lỗi Truyện
Chương 54/2205