Chương 536: Chuyên gia gây họa gặp tổ tông gây họa


Mấy bảo vệ do dự một chút. Không ra tay, Dịch Xuân Tài đuổi bọn họ là chuyện dễ dàng. Nếu ra tay, lấy được 1000 tệ, còn làm tiếp được, cho dù không thể tiếp tục làm ở siêu thị này nhưng Tín Hoàng lớn như vậy, Dịch Xuân Tài không biết chừng sẽ bố trí bọn họ đến chỗ khác.
Cho nên mấy người nhìn nhau, thầm tính toán trong lòng rồi lao về phía Dương Minh.
Dương Minh đúng là bất đắc dĩ, thầm nghĩ Dịch Xuân Tài nghĩ mấy thằng bảo vệ này làm gì được mình sao?
Dương Minh chẳng muốn ra tay với mấy người này. Đám bảo vệ ở siêu thị phần lớn đều là người bình thường. Không giống bảo vệ ở khách sạn, khu giải trí đều là được huấn luyện chuyên nghiệp hoặc thuê từ các công ty vệ sĩ. Bảo vệ trong siêu thị chỉ để duy trì trật tự mà thôi, chỉ để dọa người. Nhưng không có sức chiến đấu gì cả.
Dương Minh nhìn mấy tên bảo vệ ngu ngốc lao về phía mình. Dương Minh vừa định ra tay đuổi đi thì đột nhiên bên cạnh truyền đến tiếng kêu to: "Dương ca, anh đánh nhau à? Em đến giúp anh"
Lúc này một bóng đen lao tới, không phải thằng nhóc Ngô Trung Kiệt sao?
Ngô Trung Kiệt hôm nay dẫn bạn gái đến siêu thị mua sắm, lên tầng ba thì thấy Dương Minh đang giằng co với mấy tên bảo vệ. Ngô Trung Kiệt rất tức, con mẹ nó, bảo vệ siêu thị nhà mình dám ra tay với Dương ca sao?
Ngô Trung Kiệt đang lo không có cơ hội thể hiện với Dương Minh, sao có thể bỏ qua cơ hội này? Nhất là thấy giám đốc siêu thị Chu Vạn Lý, hắn càng yên tâm.
Bảo vệ không nhận ra Ngô Trung Kiệt là ai, nhưng Chu Vạn Lý lại nhận ra. Mấy hôm trước Chu Vạn Lý còn đến nhà mình tặng quà. Ngô Trung Kiệt còn nói với hắn mấy câu. Chu Vạn Lý nói với Ngô Trung Kiệt, sau này đến siêu thị mua đồ, cứ gọi điện cho mình, hắn sẽ tự dẫn đường.
Chẳng qua nói là như vậy, Ngô Trung Kiệt và bạn gái đến siêu thị, bên cạnh có bóng đen sao được? Cho nên Ngô Trung Kiệt lần này không tìm hắn.
Theo tiếng hét lớn của Ngô Trung Kiệt, tên tổ tông sợ thiên hạ không loạn gia nhập, thiếu chút nữa vung chân lên đá.
Dịch Xuân Tài ỷ mình là họ hàng của phó Tổng giám đốc Dịch, suốt ngày gây chuyện, có thể nói là chuyên gia gây họa. Nhưng hôm nay hắn gặp phải Ngô Trung Kiệt, thằng ranh này còn là tổ tông gây họa, hơn nữa cũng không sợ Dịch Xuân Tài.
Mấy bảo vệ thấy thế không khỏi ngẩn ra nhìn thằng bé xông lên, không biết làm như thế nào, nhìn Dịch Xuân Tài. Dịch Xuân Tài không thèm để ý, quát lên: "Đánh, đánh thằng bé và thằng chó kia, đánh cho tao"
Bảo vệ nghe Dịch Xuân Tài nói, vừa định ra tay, nhưng Chu Vạn Lý béo mập đã lao vào giữa đám bảo vệ và Ngô Trung Kiệt, hét lớn: "Dừng, dừng, không được ra tay, tuyệt đối không được"
Hắn thấy rõ người xông vào là Ngô Trung Kiệt, mồ hôi lạnh bắt đầu bốc lên. Ngô Trung Kiệt không thể bị thương. Nếu Ngô Trung Kiệt xảy ra chuyện ở siêu thị của mình, vậy mình đúng là chỉ còn nước mất việc.
Bảo vệ mặc dù nghe Dịch Xuân Tài ra lệnh, nhưng thấy ông chủ lao vào cản, cũng hiểu thằng bé đến sau không đơn giản. Vì thế đều ngừng tay, xem ông chủ nói gì.
"Ngô thiếu gia, cậu đến sao không nói với tôi một câu?" Chu Vạn Lý cung kính nói.
"Hừ" Ngô Trung Kiệt hừ lạnh một tiếng chỉ vào Dịch Xuân Tài nói: "Người này làm gì?"
"Anh ta. anh ta là bà con với phó Tổng giám đốc Dịch" Chu Vạn Lý không dám giấu diếm, vội vàng nói.
"Mấy người các anh bắt hắn lại cho tôi, đừng để hắn chạy" Ngô Trung Kiệt nói với bảo vệ. Hắn có chút năng lực này, đương nhiên phải thể hiện cho Dương Minh. Nếu không Dương Minh sẽ xem thường mình.
Bảo vệ nhìn nhau, không biết tình hình như thế nào, sao một thằng bé cũng ra lệnh cho bọn họ chứ?
"Bảo các người bắt thì bắt đi. Ngô thiếu gia nói, các anh không nghe thấy sao" Chu Vạn Lý vội vàng quát: "Người này gây chuyện trong siêu thị, bắt hắn lại"
Đám bảo vệ không ngu, vừa nãy Chu Vạn Lý tươi cười với Dịch Xuân Tài như vậy, trong nháy mắt vừa thấy thằng bé này liền trở mặt, muốn bắt Dịch Xuân Tài.
Cho nên dễ dàng có thể nhận ra thằng bé này ngưu hơn Dịch Xuân Tài. Hầu hết mọi người đều hiểu điểm này, lập tức nhằm vào Dịch Xuân Tài. Mấy người khống chế Dịch Xuân Tài.
Bà béo thấy tình hình như vậy, chỉ vào mũi Chu Vạn Lý mà mắng: "Con bà làm ở tổng công ty đó. Mày dám bắt con bà? Mày biết anh trai bà là ai không? Là phó Tổng giám đốc Dịch của tổng công ty đó"
"Bố tôi là Ngô tổng" Ngô Trung Kiệt bĩu môi, tức giận nói: "Phó Tổng giám đốc Dịch sao? Tôi gọi điện hỏi một câu"
"Cái gì Ngô tổng?" Bà béo không biết cơ cấu của Tính Hoàng cho nên không biết Ngô tổng. Nhưng Dịch Xuân Tài lại biết, nghĩ đến Chu Vạn Lý vừa gọi Ngô Trung Kiệt là" Ngô thiếu gia" lập tức hiểu ra thằng bé này là ai.
Nghĩ đến đây, Dịch Xuân Tài quả bóng xì hơi. Mình có phó Tổng giám đốc làm chỗ dựa, nhưng mình chỉ là bà con mà thôi. Người ta lại khác, chỗ dựa của người ta ngưu hơn mình, là chủ của tổng công ty. Hơn nữa người ta còn là con trai Ngô tổng.
Ngô Trung Kiệt rút điện thoại di động ra, gọi một số, sau đó nói: "Alo, Dịch thúc ạ, cháu là Ngô Trung Kiệt"
"Ồ? Trung Kiệt hả, chuyện gì mà gọi cho chú vậy?" Phó Tổng giám đốc Dịch thấy số điện thoại của Ngô Trung Kiệt, giọng cũng khách khí chút. Mặc dù hắn có cổ phần trong công ty, nhưng so sánh với Ngô gia đúng là kém xa. Tín Hoàng luôn là thiên hạ của Ngô gia.
"Là như thế này, chú, một người tên Dịch Xuân Tài là bà con của chú, vừa gây chuyện ở siêu thị Tín Hoàng" Ngô Trung Kiệt nói.
"Ồ? Dịch Xuân Tài gây chuyện ở siêu thị? Đó không phải sản nghiệp của tập đoàn chúng ta sao? Sao hắn lại gây chuyện? Có hiểu lầm gì không?" Phó Tổng giám đốc Dịch nói giúp Dịch Xuân Tài một câu. Nếu không phải Ngô Trung Kiệt tận mắt nhìn thấy thì dễ xử lý.
"Hiểu lầm? Có hiểu lầm không cháu không biết. Chẳng qua hắn vừa nãy còn bảo bảo vệ đánh cháu" Ngô Trung Kiệt thản nhiên nói.
"Cái gì?" Phó Tổng giám đốc Dịch ngẩn ra, xong rồi, cái này mình không thể giữ được Dịch Xuân Tài rồi.
"Giám đốc Chu Vạn Lý đang ở đây, anh ta có thể làm chứng" Ngô Trung Kiệt nói.
"Trung Kiệt, chú biết rồi, chú sẽ xử lý" Phó Tổng giám đốc Dịch vội vàng nói.
"Vâng, Dịch thúc, cháu tắt máy đây" Ngô Trung Kiệt dập máy.
Dịch Xuân Tài mặt như tro tàn, biết lần này phiền to.
Dương Minh ở bên không khỏi cười khổ. Chẳng qua Ngô Trung Kiệt ra mặt, Dương Minh bớt việc, không cần ra tay trước mặt Trần Mộng Nghiên. Không Trần Mộng Nghiên lại nói mình bạo lực.
Nếu Ngô Trung Kiệt đã ra mặt, Dương Minh mua hai chiếc áo lông hiển nhiên cũng không mất tiền. Chu Vạn Lý không biết quan hệ giữa Dương Minh và Ngô Trung Kiệt, nhưng bây giờ đã chọc vào thiếu gia, chỉ có thể cố gắng bồi thường. Khi hắn bảo sẽ miễn phí cho Dương Minh, Ngô Trung Kiệt mới vui một chút.
Mặc dù miễn phí sẽ lấy tiền từ siêu thị bù vào. Tuy nói Chu Vạn Lý không phải bỏ tiền túi ra, nhưng khuyến mại hàng năm có hạn, hắn đành phải bỏ ra một chút.
Chẳng qua tiền này không thể không bỏ. Hơn nữa hai chiếc áo lông đáng bao nhiêu? 2000 là tối đa.
Dương Minh thấy không thể từ chối liền nhận. Nhưng Trần Mộng Nghiên lại tò mò hỏi Ngô Trung Kiệt là ai.
"Ồ, anh không phải đã nói với em sao. Trước kia giúp bạn đi dạy thêm vài thằng, dạy thêm cậu bé này đó" Dương Minh nháy nháy mắt với Ngô Trung Kiệt.
Ngô Trung Kiệt liền hiểu ý. Mặc dù không rõ tại sao Dương Minh lại đổi bạn gái, nhưng vẫn phối hợp đi tới: "Dương ca, anh có việc, em không quấy rầy"
Dương Minh gật đầu cùng Trần Mộng Nghiên rời khỏi siêu thị. Xung đột vừa nãy kết thúc rất nhanh, có thể nói không ảnh hưởng tâm trạng Dương Minh và Trần Mộng Nghiên.
"Bây giờ đi đâu?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
"Bây giờ còn sớm, chúng ta đến cửa hàng ô tô đi. Anh định mua một cái" Dương Minh nói: "Nếu không anh hẹn em không tiện"
"Mua xe?" Trần Mộng Nghiên sửng sốt một chút, sau đó nói: "Bây giờ công ty của anh và Trương Tân còn chưa mở, anh còn tiền mua xe sao?"
"Chỉ đi xem trước thôi, chưa nói mua hôm nay" Dương Minh cười nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #536


Báo Lỗi Truyện
Chương 536/2205