Chương 534: Đâm xe


"Gì ạ?" Dương Minh nghe xong không khỏi cảm thấy đau đầu. Mẹ rốt cuộc muốn nói gì?
"Đại Minh, con nói thật với mẹ đi, cái này có gì mà xấu hổ chứ?" Dương mẫu nhìn Dương Minh: "Có thì là có, không thì là không, con cứ lắp ba lắp thế"
"Được rồi. con nói thẳng. không có." Dương Minh đành phải nói.
"Thật sự không có?" Thấy Dương Minh trả lời dứt khoát như vậy, Dương mẫu lại có vẻ không tin.
"Thật mà. Con sao dám lừa mẹ" Dương Minh bất đắc dĩ nói.
"Không có? Không thấy phiền sao." Dương mẫu lắc đầu nói.
"Phiền? Mẹ, mẹ rốt cuộc đang nói gì thế?" Dương Minh kỳ quái hỏi.
"Đêm 30, Trần Mộng Nghiên nếu đến nhà chúng ta qua đêm, vậy sẽ không dễ đâu. Nhà ta chỉ có hai phòng, bố và mẹ ở một phòng, con một phòng. Con bảo Trần Mộng Nghiên ngủ ở đâu?" Dương mẫu nói: "Mộng Nghiên nếu có quan hệ kia với con, hai đứa ngủ cùng thì không sao. Nhưng bây giờ hai đứa không có, như vậy không thể ngủ cùng. Nói cách khác mẹ hơi mau mồm rồi"
"." Dương Minh nghe mẹ nói vậy, người đầy mồ hôi lạnh: "Mẹ, mẹ có phải là nghĩ quá nhiều không?"
"Sao lại là nghĩ nhiều, mẹ không phải vì tốt cho con sao? Con nói đi, Trần Mộng Nghiên là một cô gái, đến nhà ta, mọi việc không lo chu đáo sao được?" Dương mẫu cau mày mắng." Mẹ, thực ra không phức tạp như mẹ nghĩ đâu. Con và Trần Mộng Nghiên mặc dù không phát triển đến mức đó, nhưng ngủ chung cũng không sao mà" Dương Minh cười khổ nói.
"Không sao?" Dương mẫu trừng mắt nhìn: "Con nói linh tinh. Nói, con có phải định nhân cơ hội làm gì đó? "
"Mẹ, con xấu xa như vậy sao? Hơn nữa đây là chuyện giữa con và Mộng Nghiên. Con và Mộng Nghiên thực ra. biết nói thế nào nhỉ?" Dương Minh không biết giải thích với Dương mẫu như thế nào. Không thể nào nói mình và Trần Mộng Nghiên sớm đã làm cái đó, chẳng qua đen đủi kiểu gì mỗi lần đều xảy ra chuyện nên mới chưa.
"Không có gì để nói nữa hả?" Dương mẫu nghiêm mặt nói: "Đại Minh, mẹ biết đây là chuyện của hai đứa, rất rắc rối. Con nhất định phải tôn trọng Mộng Nghiên, nếu nó không muốn, không được cưỡng ép. Con biết không?"
"Mẹ. thế này vậy. Con và Trần Mộng Nghiên ngủ chung một giường cũng không phải lần một lần hai. Mấy hôm trước đi tham gia Đông Lệnh Doanh, bọn con đã ngủ chung. Bọn con như thế nào, trong lòng bọn con biết mà. Mẹ đừng quan tâm đến chuyện này" Dương Minh suy nghĩ một chút, cảm thấy chỉ có thể lấy chuyện đó làm ví dụ.
Quả nhiên, nghe Dương Minh nói như vậy, Dương mẫu mới yên tâm: "Đông Lệnh Doanh, hai đứa đã ngủ chung?"
"Vâng, cho nên mẹ không cần phải suy nghĩ." Dương mẫu bất đắc dĩ nói: "Được rồi, mẹ không quan tâm đến nữa. Xem ra con và Mộng Nghiên đã sớm có ý."
Rốt cuộc Dương mẫu đã thôi không hỏi nữa. Dương Minh về phòng mình, nhắn tin cho Mộng Nghiên, hẹn sáng mai gặp mặt. Nhắn tin xong, Dương Minh suy nghĩ mình có nên mua xe không, nếu không thật sự rất không tiện.
Chẳng qua mới gây dựng sự nghiệp đã mua xe, nói như thế nào cũng không được. Đầu tiên không dễ nói với bố mẹ, ngay cả Trần Mộng Nghiên và Tiếu Tình cũng mắng mình là thằng phá của.
Suy nghĩ một chút, chuyện này để tạm đó.
Nhắn tin cho Trần Mộng Nghiên, vừa định bỏ điện thoại di động lên bàn, điện thoại di động lại vang lên.
Dương Minh nhìn thoáng qua, không ngờ là Lâm Chỉ Vận gọi tới. Từ sau khi ở Đông Hải về, bận một số việc, nên hắn vẫn không liên lạc với Lâm Chỉ Vận. Chẳng lẽ cô bé này nhớ mình?
"Alo?" Dương Minh nghe điện.
"Dương Minh. em là Lâm Chỉ Vận" Giọng nói của Lâm Chỉ Vận luôn làm Dương Minh động lòng.
"Anh biết, có chuyện gì thế? Em nhớ anh mà?" Dương Minh rất tự nhiên trêu chọc Lâm Chỉ Vận. Quan hệ bây giờ giữa hai người rất kỳ diệu. Là tình nhân thì chưa đến, nói không phải, thì còn thân thiết hơn đôi nam nữ đóng giả yêu nhau nhiều.
"Đừng nói linh tinh" Lâm Chỉ Vận đỏ mặt mắng một câu. Chẳng qua ngay cả nàng cũng cảm thấy không đúng. Không sai, Lâm Chỉ Vận đúng là nhớ Dương Minh. Không biết tại sao, sau khi hai người ở chung một phòng tại Đông Hải, hình bóng Dương Minh thường hiện lên trong đầu Lâm Chỉ Vận, xua đi không được.
Mới đầu Lâm Chỉ Vận không biết làm sao. Lâm Chỉ Vận biết mình không nên nghĩ đến Dương Minh. Chẳng qua đến sau này nàng không thể khống chế được suy nghĩ của mình, đành phải thuận theo tự nhiên.
"Ha ha" Dương Minh không biết mình nói trúng tim đen Lâm Chỉ Vận. Còn tưởng rằng Lâm Chỉ Vận xấu hổ.
"Dương Minh. bố em bảo em hỏi anh." Lâm Chỉ Vận do dự một chút, nói: "Tối mai anh có rảnh không?"
"Tối mai? Sao thế? Có chuyện gì không?" Dương Minh mơ hồ đoán ra gì đó.
"Bố em nói chuyện lần trước vẫn chưa cảm ơn anh, muốn hỏi anh mai có rảnh không, đến nhà em dùng cơm" Lâm Chỉ Vận nói.
"Tối mai." Dương Minh thầm nghĩ đây không phải đâm xe sao?
"Nếu không rảnh thì thôi, không sao đâu" Lâm Chỉ Vận mặc dù Cao cấp Thần vu, nhưng nghĩ mai là cuối năm, nhà Dương Minh sẽ có việc.
"Cũng không phải không rảnh." Dương Minh nghe giọng nói thất vọng của Lâm Chỉ Vận, không đành lòng. Từ chối Lâm Chỉ Vận, Dương Minh không làm được: "Chỉ là tối mai anh phải ở nhà ăn cơm. Hay là anh đến muộn một chút? "
"Vâng" Lâm Chỉ Vận nghe xong Dương Minh đồng ý, vui vẻ nói: "Cả nhà chờ anh nhé?"
"Không cần, tối muộn anh sẽ đến. Em và bố mẹ cứ ăn, anh ăn cơm ở nhà" Dương Minh bất đắc dĩ, đành phải nói dối.
"Vâng. lát em sẽ nói với bố em. Nhà em ăn muộn lắm, anh có khi đến kịp" Lâm Chỉ Vận nói.
"Được rồi. anh sẽ cố gắng." Dương Minh thở dài một tiếng, dập máy.
Không ngờ được điện thoại vừa bỏ xuống lại vang lên. Dương Minh giật mình. Lần này còn ai mời mình ăn cơm nữa không? Tiếu Tình? Tôn Khiết?
Chẳng qua Dương Minh nhìn thoáng qua số máy lại là số bên ngoài. Hơn nữa số này từng gọi cho Dương Minh. Dương Minh mỉm cười, cầm lấy: "Oánh tỷ, muộn thế này sao lại gọi cho em?"
"Sao, không có việc gì không thể gọi điện à?" Triệu Oánh ra vẻ bực tức.
"Vậy không phải, đúng, nhận được đồ chưa?" Dương Minh vội vàng nói.
"Chị gọi điện chính là nói chuyện này với em. Nhận được đồ rồi, em yên tâm" Triệu Oánh cười nói.
"Vậy là tốt, hai hôm nay em đều lên trang web của công ty kiểm tra, chỉ sợ đồ không đến chỗ chị" Dương Minh nói.
"Đúng, Dương Minh, chị nói một chuyện với em, đến lúc đó em phải phối hợp với chị" Triệu Oánh đột nhiên hạ giọng.
"Chuyện gì mà cần em phối hợp?" Dương Minh có chút khó hiểu.
"Là như thế này, chị nói với bố mẹ chị, cái đó là em mua cho bọn họ" Triệu Oánh nói: "Bọn họ nếu gọi điện cảm ơn em, em đừng làm lộ ra đó"
"Cái gì?" Dương Minh càng không rõ Triệu Oánh nói gì: "Oánh tỷ, chị tại sao lại nói em mua? Cái này có quan hệ gì với em? Bố mẹ chị hình như không biết em là ai mà?"
"Ban đầu không biết, bây giờ không phải đã biết rồi sao?" Triệu Oánh nhỏ giọng nói: "Là thế này, bố mẹ chị suốt ngày giục chị tìm bạn trai. Chị thuận miệng nói chị đã có bạn trai. Hai cái đệm đó là do bạn trai chị mua"
"A. vậy có quan hệ gì với em." Dương Minh nghe Triệu Oánh nói cũng hiểu đôi chút, nhưng không dám xác định.
"Chị làm gì có bạn trai?" Triệu Oánh tức giận nói: "Em sao lại ngu như vậy. Chị chỉ sợ bố mẹ chị tìm bạn trai không căn cứ chứng thực. Cho nên chị phải gọi báo em một câu. Nếu bọn họ gọi điện hỏi em, em phải đồng ý hết"
"Như vậy cũng được sao?" Dương Minh lắc đầu cười khổ nói.
"Có gì không được. Hôm khác chị mời em dùng cơm" Triệu Oánh nói: "Được rồi, bố mẹ chị đang lên, không nói nữa, nhớ đó"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #534


Báo Lỗi Truyện
Chương 534/2205