Chương 527: Tỉnh dậy cũng xong


"Tiểu Mân." Vương Tích Phạm thấy vợ ngất đi, vội vàng đỡ đặt lên giường. bác sĩ đến xoa bóp thái dương, Tô Tiểu Mân mới tỉnh lại.
Vương Tích Phạm thở dài một tiếng, sao gần đây nhiều việc như vậy.
Vương Tích Phạm một đêm không ngủ, vẫn nhìn chằm chằm con trai. Nếu Vương Chí Đào gặp chuyện không may, như vậy hắn cũng chẳng muốn sống làm gì.
Buổi sáng Vương Tích Phạm gọi điện cho Chu Giai Giai, hỏi rõ về hành động chiều qua của Vương Chí Đào. Về phần có phải Chu Giai Giai bỏ thuốc hay không, Vương Tích Phạm không hề nghi ngờ. hắn tin Chu Giai Giai không có cái gan đó.
Nghe Chu Giai Giai nói Vương Chí Đào rất bình thường, lúc đó rất vui. Vương Tích Phạm càng thêm nghi hoặc, chẳng lẽ con mình bị kẻ xấu làm hại.
Vương Tích Phạm hôm nay không đến công ty, ngồi canh trước giường Vương Chí Đào. Tô Tiểu Mân cũng như vậy.
Đến trưa, điện não đồ của Vương Chí Đào đột nhiên nhảy lên, Vương Tích Phạm mừng rỡ, chạy ra ngoài gọi bác sĩ.
Khi Vương Tích Phạm và bác sĩ chạy vào phòng đã thấy Vương Chí Đào mở mắt ra. Vương Tích Phạm cảm thấy vui mừng, nói: "Con trai, con khỏe rồi? Tốt quá, có gì không ổn không?"
"Phiền người nhà ra ngoài một chút, tôi kiểm tra cho bệnh nhân" Bác sĩ xua tay, sau đó nói.
Vương Tích Phạm và Tô Tiểu Mân nghe xong, vội vàng đứng dậy đi ra khỏi phòng, không dám làm phiền bác sĩ.
Một lát sau, bác sĩ xoay người ra ngoài, vợ chồng Vương Tích Phạm vội vàng hỏi: "Bác sĩ, con trai tôi thế nào rồi?"
"Tình hình bây giờ còn được. Bệnh nhân trên cơ bản đã tỉnh. Chẳng qua tôi phải nhắc nhở anh chị, bệnh nhân mới tỉnh lại, thần kinh có thể không ổn định, lúc nào cũng có thể bị động kinh, hơn nữa không được xúc động mạnh. Nếu không sẽ tạo thành căn bệnh không khống chế được đại tiểu tiện" Bác sĩ nhắc nhở: "Về nguyên nhân dùng thuốc, tôi nghĩ anh chị nên hỏi con mình"
"Cảm ơn bác sĩ, làm phiền bác sĩ." Vương Tích Phạm thở phào nhẹ nhõm. Vương Chí Đào tỉnh là tốt rồi, di chứng có thể từ từ điều trị.
"Có việc tìm tôi" Bác sĩ gật đầu rời đi.
"Con trai, con sao thế. Mau nói với bố, có phải có kẻ xấu muốn hại con?" Vương Tích Phạm chạy đến cạnh giường, hỏi Vương Chí Đào.
"Bố. con làm sao vậy." Vương Chí Đào mệt mỏi mở miệng nói.
"Con trai, tối qua con đột nhiên ngất ở trong phòng, miệng sùi bọt mép, người rất nóng." Vương Tích Phạm nói: "Con không biết sao?"
"Con cảm thấy rất khó chịu nên nằm trên giường, một lát sau không biết gì nữa" Vương Chí Đào lắc đầu nói.
"Con uống phải thuốc chuột" Vương Tích Phạm lấy giấy xét nghiệm ra: "Trước đó con đã ăn cái gì? Nói cho bố, bố tìm thằng đó tính sổ"
"Cái gì." Vương Chí Đào nghe thấy bảo mình uống thuốc chuột, biến sắc: "Bố, bố nói con uống thuốc chuột?"
"Không được kích động, con nhìn giấy xét nghiệm xem. Bác sĩ cũng nói cho bố biết, con uống cái đó vào mà không thành người thực vật, đó là con mạng lớn" Vương Tích Phạm nói.
"Con *** tổ tông nó" Vương Chí Đào vươn tay lên, đập vào giường.
"Làm sao thế con, con bị gì thì nói với bố. Bố nhất định báo thù cho con" Vương Tích Phạm thấy Vương Chí Đào đột nhiên tức giận, vội vàng hỏi.
"Mẹ kiếp, hôm qua thằng bác sĩ chó má dám gạt con, dám nói thuốc chuột là thuốc tiên" Vương Chí Đào tức giận quát.
"Thuốc tiên gì, con trai, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, con nói cho bố nghe đi" Vương Tích Phạm kỳ quái hỏi.
Vương Chí Đào cắn răng, đột nhiên chán chường, cúi đầu xuống nói: "Bố. con." nước mắt chảy xuống.
"Con trai, con đừng khóc, rốt cuộc là sao? Con đừng dọa bố" Vương Tích Phạm thấy Vương Chí Đào như vậy, không khỏi ngẩn ra. Vương Chí Đào lớn thế này còn chưa bao giờ khóc. Sao đột nhiên lại như vậy?
"Bố, thực ra là như thế này." Vương Chí Đào cắn răng nói bệnh của mình ra với Vương Tích Phạm.
"Cái gì? Con tìm lang băm để khám?" Vương Tích Phạm trừng mắt nhìn Vương Chí Đào: "Con trai, sao con lại hồ đồ như vậy. Có bệnh thì phải đến bệnh viện điều trị, con đến phòng khám đểu đó, không phải xong cả đời sao?"
"Bố, con biết mình sai rồi. Chẳng qua bố không nên bỏ qua cái thằng lang băm đó. Hắn dám lừa 80 ngàn của con, thiếu chút nữa hại chết con nữa" Vương Chí Đào có chút hối hận.
"Cái này bố biết. Con trai, con yên tâm, bố sẽ bảo người đi hủy phòng khám đó đi" Vừa nói Vương Tích Phạm rút điện thoại di động ra, gọi cho Hoàng Hữu Tài.
"Alo, Hữu Tài hả, tôi là Vương Tích Phạm. Cậu lập tức đến phòng khám XX đường XX. Dùng đội biệt động của chúng ta, hủy phòng khám đó, bắt người ở đó về cho tôi"
"Bố, bố vừa nói gì vậy? Đội biệt động gì?" Vương Chí Đào có chút khó hiểu hỏi.
"Con trai, chờ sau khi con ra viện, việc này bố sẽ nói với con. Tất cả đều sẽ giao cho con mà" Vương Tích Phạm bây giờ đã không kiêng kỵ nữa, hắn vốn định để Vương Chí Đào kế thừa mà.
"Bố, bệnh của con, nếu Chu Giai Giai biết con như vậy, còn có thể cùng con không?" Vương Chí Đào buồn bã nói.
"Không sao, lát nữa bố dẫn con đi khám. Đây là bệnh viện lớn, nhất định có biện pháp" Vương Tích Phạm an ủi.
"Vậy thì tốt quá." Vương Chí Đào gật đầu.
"Con trai, đây là do con sợ hãi quá mà vậy, không vấn đề gì đâu. Đừng nghĩ nhiều, nếu không được thì bố dẫn con ra nước ngoài khám, tìm chuyên gia" Vương Tích Phạm nói.
"Cảm ơn bố. bố không trách con chứ?" Vương Chí Đào nói chính là chuyện hắn đi tìm gái.
"Chuyện này hả, con trai, con cũng đã lớn rồi, có nhu cầu sinh lý cũng là bình thường. Sau này chú ý chút là được" Vương Tích Phạm thở dài nói: "Chờ con khỏi bệnh, đừng đi làm chuyện đó, có Chu Giai Giai là được rồi"
"Bố, con nếu có Chu Giai Giai, con còn đi tìm gái làm gì. Con không bị điên mà, cái tốt không muốn, đi tìm hoa tàn làm gì?" Vương Chí Đào lắc đầu nói.
Cuối cùng Vương Chí Đào cũng lấy lại tinh thần. Vương Tích Phạm theo dặn dò của bác sĩ, chuẩn bị cháo trắng cho hắn. Vương Chí Đào ăn một ít, mặt cũng đỡ hơn.
Chiều, Vương Tích Phạm tìm chuyên gia chữa bệnh cho Vương Chí Đào. Thời buổi này, viện cần chính là tiền, Vương Tích Phạm lại có, nên có thể mời được vài chuyên gia.
Chẳng qua bọn họ kết luận bệnh của Vương Chí Đào không tốt lắm.
Bên ngoài phòng khám, một bác sĩ cầm bản xét nghiệm đưa cho Vương Tích Phạm: "Ông Vương, tôi hy vọng ông chuẩn bị tâm lý"
"Làm sao vậy, bác sĩ." Vương Tích Phạm cảm thấy người đang run lên.
"Vốn bệnh của bệnh nhân không nặng, bị người dọa chỉ là vấn đề tâm lý. Thông qua các bang phái tâm lý và phối hợp chút thuốc là chữa được" Bác sĩ nói đến đây liền đổi giọng: "Nhưng bệnh bây giờ đã ác hóa"
"Nói như vậy, điều này còn có thể chữa không?" Vương Tích Phạm vội vàng nói.
"Bệnh nhân đã dùng thuốc kích thích quá mạnh, cho nên muốn chữa khỏi không dễ dàng gì" Bác sĩ lắc đầu nói.
"Cái này" Vương Tích Phạm trừng mắt nhìn, nói: "Bác sĩ, còn có biện pháp gì không? Tôi có một mình nó, đừng để nó thành tàn phế"
"Chúng tôi sẽ cố hết sức. Nhưng kết quả khó mà nói" Bác sĩ thở dài một tiếng: "Bây giờ dù chữa khỏi, bệnh nhân lấy lại bình thường, nhưng điều này có ảnh hưởng đến sinh con hay không cũng không biết, chỉ có thể đi bước nào hay bước đó, từ từ chữa trị"
"Vậy cảm ơn bác sĩ. Còn có, hy vọng bác sĩ đừng nói cho con tôi biết tình hình. Bác sĩ nhất định phải nói với nó bệnh không nặng, có thể chữa khỏi" Vương Tích Phạm nói.
"Tôi hiểu. Đối với bệnh nhân, chúng tôi hiển nhiên sẽ nói với bệnh nhân là nhẹ, như vậy bệnh nhân mới hợp tác chữa trị" Bác sĩ gật đầu nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #527


Báo Lỗi Truyện
Chương 527/2205