Chương 524: Người tính - trời tính


Nghĩ đến đây, Chu Giai Giai đã thông suốt.
Đến với Vương Chí Đào, thì đến thôi. Chỉ cần bọn họ buông tha Dương Minh là được rồi.
"Nếu. tôi đồng ý kết giao với Vương Chí Đào, các người có bỏ qua cho Dương Minh không?" Chu Giai Giai ngẩng đầu lên, do dự hỏi.
"Đương nhiên." Vương Tích Phạm nghe Chu Giai Giai nói xong, nhất thời vui vẻ.
Chẳng qua, hht lại dùng thứ âm thanh lạnh lùng nói: "Vậy phải xem biểu hiện của Chu tiểu thư." Chẳng qua trong mắt hắn lại hiện lên một tia âm độc.
Chu Giai Giai vốn rất đề phòng hht, bây giờ, chợt nhìn thấy ánh mắt âm độc của hắn, lại âm thầm cảnh giác, nhàn nhạt nói: "Nếu ông cam đoan không gây bất lợi cho Dương Minh, tôi sẽ đồng ý"
"Đồng ý, Chu tiểu thư" hht nhếch miệng cười.
Chu Giai Giai lại cảm thấy được, hắn vô cùng giả dối, cùng Vương Chí Đào một chổ, Chu Giai Giai cũng muốn chú ý đến hành động của Vương Tích Phạm, nếu bọn họ thật sự muốn gây bất lợi cho Dương Minh, nàng sẽ không do dự cảnh báo Dương Minh một chút.
Vương Tích Phạm thấy Chu Giai Giai thỏa hiệp, vô cùng vui sướng, vui mừng hớn hở đi lại nói: "Tốt, tốt, vậy chú thông báo cho Chí đào, hai đứa cứ từ từ thân cận, bồi dưỡng tình cảm." Nói xong, bước ra ngoài gọi điện cho Vương Chí Đào.
Vì sao phải ra ngoài? Bởi vì hắn còn phải ám chỉ cho con trai, để con trai nhanh chóng nấu gạo thành cơm, vì hành động này đã tăng tốc đưa hắn đến con đường diệt vong. hắn vốn cho rằng, Chu Giai Giai chỉ là một cô bé, có thể gây ra ảnh hưởng gì?
Chẳng qua, hắn đã quá coi thường. Con gái kỳ thật có đôi khi rất điên cuồng, nhất là vì người mình yêu, chuyện gì đều cũng có thể làm được.
"Chí Đào, báo cho con biết một tin tốt" Vương Tích Phạm hăng hái gọi điện cho Vương Chí Đào.
"Cha. có tin gì." Hai ngày nay Vương Chí Đào đều rất buồn bực, bởi vì chuyện của Chu Giai Giai, làm cho hắn phiền lòng, cả ngày chỉ ở trong nhà.
Vốn muốn đến tập đoàn Vương thị để thực tập, nhưng bây giờ không có tâm tình, không còn biện pháp, Vương Tích Phạm nhìn thấy mà đau lòng.
"Tin tức tốt! Giai Giai đang ở trong văn phòng của cha, nó đã đồng ý làm bạn với con!" Vương Tích Phạm cười nói: "Con mau thu dọn đi, đến cho cha, sau đó hai con ra ngoài dạo phố."
"Thật sao?" Vương Chí Đào không dám tin vào cái lỗ tai của mình: "Cha, cha không gạt con chứ?"
"Đứa con ngốc, cha gạt con làm gì?" Vương Tích Phạm dở khóc dở cười: "Con mau tới đi, cha nói thật đấy!"
"Vậy con lập tức qua liền!" Vương Chí Đào lập tức tỉnh táo, vừa rồi trong game hắn rất lơ đãng, thường xuyên bị người ta pk, nhưng không phản ứng. Bây giờ cứ như là thay da đổi thịt vậy, đứng lên: "Mười phút nữa!"
"Con trai, Giai Giai là một đứa con gái tốt, con nhanh nắm bắt thời gian đi, gạo nắm thành cơm." Vương Tích Phạm làm bộ lơ đảng nói: "Được rồi, con nhanh đến đi"
".tốt." Sau một lúc, Vương Chí Đào mới nói ra được một chữ tốt. Nghe được câu cuối cùng của cha, Vương Chí Đào nhất thời cảm thấy ngực mình như bị một tảng đá lớn đè nặng vậy, không thể thở nổi.
Từ lần giật mình đó, bệnh trên người mình vẫn chưa tốt, vì chuyện này, Vương Chí Đào đã không biết bao nhiều lần đi thăm viếng mấy ông thần y tổ truyền trong cung, lão quân y, phòng khám chuyện gia, thuốc cũng uống không ít. Tiền cũng xài không ít, nhưng vẫn không có chút tiến triển nào. cho nên, Vương Chí Đào có thể không buồn bực sao?
Xem ra, chỉ đành phải chữa bệnh thật tốt! Vương Chí Đào bất đắc dĩ mặc quần áo vào, chạy xe đến công ty của cha, về chuyện không vui kia tạm thời không nhắc đến.
Quả nhiên, trong văn phòng của cha, Vương Chí Đào gặp được tiên tử làm cho tim hắn đập mạnh.
"Giai Giai, em đồng ý." Vương Chí Đào không nhịn được vui sướng.
".Dạ." Chu Giai Giai bất đắc dĩ nói, vì Dương Minh, nàng chỉ có thể nhịn.
"Được rồi, hai đứa ra ngoài chơi đi, Chí Đào, đối xử tốt với Giai Giai một chút." Vương Tích Phạm đứng đậy nói.
"Được rồi, cha, hai con đi trước" Vương Chí Đào vui vẻ rạo rực, sau đó nói với bên trong: "Giai Giai, chúng ta đi?"
Chu Giai Giai nhẹ nhàng gật đầu, không khỏi thở dài, rồi cùng Vương Chí Đào đi ra khỏi văn phòng.
"Giai Giai, hôm nay em thật đẹp." Vương Chí Đào thấy Chu Giai Giai nãy giờ vẫn im lặng, vì thế tìm một cái cớ để nói chuyện.
"Cảm ơn." Chu Giai Giai biết bây giờ mình không thể làm gì, vẫn phải duy trì quan hệ tốt đẹp với Vương Chí Đào, bằng không Vương Tích Phạm sẽ làm ra chuyện gì đó.
"Giai Giai, em nghĩ gì vậy, sao lại đột nhiên đồng ý?" Vương Chí Đào vốn không định hỏi ra vấn đề vớ vẫn này, nhưng bây giờ cả người hắn đang chìm đắm trong sự điên cuồng, hắn quá hưng phấn.
"Em đã nghĩ thông." Chu Giai Giai nói: "Em cảm thấy Dương Minh và em quá chênh lệch, cho nên, vẫn tìm một người bạn trai có gia đình giống với nhà em"
"Haha, vậy mới đúng!" Vương Chí Đào nhất thời vui vẻ: "Anh cũng thấy vậy, thằng Dương Minh đó nghèo kiếp xác có cái gì mà tốt, ha ha ha ha!"
"." Chu Giai Giai cắn môi, sau đó gật đầu, miễn cưỡng nói: "Đúng vậy."
"Đi, lên xe, hai ta đi dạo phố." Vương Chí Đào nói xong, lập tức nắm tay Vương Chí Đào kéo lên xe.
Chu Giai Giai nhíu mày, cẩn thận giãy ra, sau đó lại làm bộ như thẹn thùng nói: "Chí Đào, hai ta vừa mới quen nhau, nên bồi dưỡng tình cảm trước rồi nói. em không muốn quá nhanh."
"Tốt tốt. không sao, anh có thể chờ!" Vương Chí Đào vội vàng gật đầu! Hắn làm sao mà muốn tiến triển nhanh với Chu Giai Giai chứ! Hắn có nổi khổ không thể nói được! Hắn sợ mình và Chu Giai Giai đến lúc không thể kìm lòng nổi, rồi cuối cùng lộ sự thật ra, thì mình sẽ xong đời! Đến lúc đó chắc chắn Chu Giai Giai sẽ nhìn mình bằng cặp mắt gì, đó là điều mà mình tuyệt đối không thể tưởng tượng được.
Cho nên, trước khi bệnh tình tốt lên, Vương Chí Đào cũng không có ý định thân cận với Chu Giai Giai, nói cách khác là rất dễ dàng xảy ra chuyện! Xem ra nên nhanh chóng tìm một chổ chữa bệnh.
Chẳng qua, Vương Chí Đào bây giờ, cũng rất thành toàn cho Chu Giai Giai, ban đầu Chu Giai Giai còn cho rằng sẽ hy sinh một chút, bị Vương Chí Đào chiếm chút tiện nghi, nhưng không ngờ Vương Chí Đào lại dễ dàng đồng ý như vậy!
Tuy rằng có chút kì quái tại sao Vương Chí Đào lại nghiêm trang như vậy, nhưng đối với mình có lợi, nên Chu Giai Giai cũng không cần hỏi.
Cùng Chu Giai Giai đi dạo một chút, nàng ta cũng chỉ nhàn nhạt ứng phó Vương Chí Đào, Vương Chí Đào cũng đã rất vui vẻ, mua cho Chu Giai Giai một đống đồ lớn, Chu Giai Giai vốn không muốn nhận lấy, nhưng lại sợ Vương Chí Đào nghi ngờ, nên buộc cầm lấy.
Sau khi lái xe đưa Chu Giai Giai về, Vương Chí Đào liền nổi điên lên chạy đến một phòng khám tư dởm.
"Tiểu tử, đến rồi sao?" Một ông cụ mặt đầy nếp nhăn nhìn Vương Chí Đào hỏi.
"Thần y, ông nói bệnh của tôi khi nào thì mới tốt được." Vương Chí Đào sốt ruột, cái gì gọi là vùng vẫy trong lúc tuyệt vọng, Vương Chí Đào là thế, hắn sau nhiều lần trị liệu không có kết quả, lên mạng tìm kiếm lời đồng, cuối cùng tìm đến cái địa điểm của một lão thần y được gọi là" Thượng cổ tiên nhân" Trần Phong Hùng.
Thần y, nhìn bề ngoài cũng chẳng có gì đặc biệt, chẳng qua Trần Phong Hùng nói bản thân đã sống hơn trăm năm, có tiên lực khôn cùng, nên được người ta gọi là" Y Tiên" !
Lần trước, lão cho Vương Chí Đào uống một cái thứ nước gì đó, không biết là có tác dụng tâm lý gì, mà sau đó Vương Chí Đào lại cảm thấy tựa hồ như có chút hiệu quả, vì thế lại đến nữa.
"Ừ, không vội, bệnh của cậu, là âm dương trong cơ thể xuất hiện vấn đề, rất khó trị liệu." Trần Phong Hùng chậm rãi nói.
"Tôi biết, tôi biết." Vương Chí Đào không ngừng gật đầu: "Bệnh của tôi, đã đi nhiều chổ, nhưng không có hiệu quả gì, nếu mà dễ chữa, cũng đã không làm phiền thần y."
"Tiểu tử, cậu yên tâm, cậu tìm đến tôi, chính là có duyên, tôi nhất định giúp cậu sinh long hoạt hổ!" Trần Phong Hùng làm ra vẻ bí hiểm nói.
"Tạ ơn thần y, tạ ơn thần y." Vương Chí Đào gật đầu nói.
"Lần này, tôi phá lệ cho cậu một viên Tinh Phách Thiên Nguyên, sau khi dùng xong, hẳn là có hiệu quả." Trần Phong Hùng nói: "Chẳng qua, đây là tinh hoa của trời đất, giá cả."
"Thần y yên tâm, thần y yên tâm, tôi có tiền, có rất nhiều tiền. bao nhiêu ngài cứ nói: "Vương Chí Đào vội vàng nói: "Tôi mua năm viên."
"Cậu cho rằng đang mua trái cây hả? Nói mua vài viên là mua!" Trần Phong Hùng nói: "Viên Tinh Phách Thiên Nguyên này tui6 chỉ có hai viên, chẳng qua có thể bán cho cậu một viên, viên còn lại, sẽ để cho người khác.Hơn nữa, tuy rằng đây là thứ cường nhân kiện thể, nhưng cũng chưa chắc đã tốt với cậu."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #524


Báo Lỗi Truyện
Chương 524/2205