Chương 522: Hồ Điệp tiểu thái muội


Cho dù là vậy, mỗi ngày cũng làm cho Dương Minh sứt đầu mẻ trán, thậm chí còn có lúc làm cho Dương Minh suy nghĩ rằng, hai mắt của mình nếu có nhìn xa và nhìn thấu, tại sao lại không có cái chức năng ghi hình vậy?
Nếu có thể thấy lại tình cảnh lúc đó, rồi nhớ kỹ lại, sau đó tìm phương pháp đọc ra. chẳng qua đây chỉ là ảo tưởng vớ vẫn của Dương Minh thôi, tựa hồ như ánh mắt không có vấn đề, chỉ là cần trí nhớ phải thật tốt thôi.
Sau khi Dương Minh nhận được điện thoại của Triệu Oánh, liền bắt đầu đi lại chổ phòng ngủ của nàng, bởi vì sắp đến lễ mừng năm mới, cho nên rất nhiều cửa hàng công ty đã nghỉ làm việc, vì thế bên bưu điện cũng chuẩn bị nghĩ. Dương Minh lo lắng nếu trễ một ngày, thì không biết chậm trễ bao nhiều chuyện.
Đi đến khu phố quen thuộc, Dương Minh lại thổn thức, chổ này hồi đó ngày nào cũng đi qua, nhưng bây giờ đã hơn nửa năm không đến. Nhìn khung cảnh quen thuộc nơi này, Dương Minh chỉ biết thở dài.
Đi đến căn phòng quen thuộc của Triệu Oánh, Dương Minh không nghĩ nhiều, trực tiếp lấy trong túi ra chìa khóa vạn năng của Phương Thiên cho mình ra, một hai ba. và "vừng ơi mở ra".
Sau khi vào nhà, Dương Minh cũng không dừng lại, đi thẳng đến phòng Triệu Oánh, rồi phát hiện ra hai miếng đệm đã đóng gói ở trong bàn.
Trên giường, còn lưu lại mùi hương đặc biệt của Triệu Oánh. làm cho Dương Minh hồi tưởng lại, nhớ đến lúc mình sảng khoái ngồi ở đây, được Triệu Oánh chữa thương cho mình.
Mình và Triệu Oánh, còn có chuyện xưa sao? Dương Minh không biết, hắn không dám khẳng định, đối với Triệu Oánh, Dương Minh luôn có một cảm giác không dám nắm giữ. có lẽ là do quan hệ cô trò của Triệu Oánh, và cũng bởi vì sự cự tuyệt của Triệu Oánh tối hôm đó?
Dương Minh không rõ ràng, chẳng qua, cái cảm giác không rõ ràng này, làm cho Dương Minh không thích. Về phần các cô gái khác, Trần Mộng Nghiên cũng tốt, mà Lâm Chỉ Vận cũng tốt, Dương Minh cảm thấy rằng, chỉ cần mình cố gắng, thì nhất định sẽ chiếm được trái tim của các nàng.
Nhưng Triệu Oánh thì lại khác, cụ thể là khác thế nào, hắn cũng không nói rõ.
Quan hệ chị em của Dương Minh và Triệu Oánh không giống với quan hệ với Tiếu Tình. Tt lớn tuổi hơn mình nhiều, nên có vài việc rất thoáng, nhưng Triệu Oánh thì khác, nàng chỉ lớn hơn mình ba tuổi. Đối với lý tưởng tình yêu không biết gì, thậm chí còn không thành thục nữa. Điều này tạo thành sự quái dị trong quan hệ hai người.
"Mình yêu tắm rửa quá. thích quá thích qua. làn da trắng thật tốt. thích quá thích quá" (Lời hát _._!)
Dương Minh đang trầm tư, bỗng nhiên một tiếng hát quái dị truyền đến bên tai.Hả? Dương Minh cả kinh, đứng dậy, trong phòng có người
Vừa rồi lúc mở cửa, Dương Minh theo bản năng cho rằng ở đây không có người, hơn nữa sau khi vào nhà, hắn cũng tùy ý nhìn đại khái, trong phòng cũng không có dấu hiệu của người ở. sao thế mà chỉ một lát.
Phòng tắm!? ! Dương Minh chợt nhớ ra, mình chưa nhìn qua chổ đó! Nghĩ đến đây, Dương Minh vội vàng giương mắt lên nhìn, một cô gái nhỏ xinh đang dùng khăn tắm lau đi làn da trơn bóng của nàng. lại thấy phía trên cặp mông nhỏ của nàng có một hình xâm con bướm nhỏ. không phải cô nữ sinh ở chung với Triệu Oánh thì là ai?
Trời ơi là trời, Dương Minh giật hết cả mình, sao lại quên nàng? Dương Minh cũng không muốn chạm mặt với nàng, vốn quan hệ với nàng đã không tốt, đến đây vài lần đều gặp nàng đang "trồng như nhận", phòng chừng trong lòng nàng đã hận mình muốn chết!
Dương Minh vội vàng cầm lấy hai miếng đệm, rón rén bước ra ngoài trước khi hồ điệp tiểu thái muội kia phát hiện.
Chẳng qua, người tính không bằng trời tính, Dương Minh vừa mới đi ra phòng khách, muốn mở cửa ra, chợt nghe tiếng quát phía sau: "Người nào?"
Dương Minh không kịp trả lời, đã cảm thấy tiếng gió truyền đến, xem ra, tiểu thái muội kia đi ra, phát hiện ra mình, còn tưởng mình là kẻ cắp.
Dương Minh phản ứng cực nhanh! Vừa rồi cảm thấy phía sau có người đánh tới, vội vàng đỡ đòn, buông miếng đệm xuống, sau đó tay phải chụp mạnh về phía sau.
Bàn tay nắm chặt một bàn chân nhỏ, Dương Minh xoay người sang chổ khác, vẫn không buông tay ra, bởi vì Dương Minh phát hiện ra tiểu thái muội này không đơn giản, lực đá ra không nhẹ!
Nếu một đá này mà trúng người, vậy mình không té không lấy tiền!
Dương Minh nhíu mày, cô nàng này cũng mạnh mẽ quá đí! Chẳng qua, sau khi nhìn thấy, thì cái suy nghĩ kia bỏ chạy mất tiêu.
Hồ điệp tiểu thái muội cứ như trần truồng như vậy mà đi ra, chỉ quấn cái khăn tắm trên người! Bây giờ, một chân bị mình túm lấy, mà còn giơ cao lên, cái phần xuân sắc dưới chân hoàn Toàn bại lộ ra trước mắt.
"Ặc." Dương Minh nuốt một ngụm nuốt miếng. cái tư thế này cũng quá hấp đi thôi.
Vương Tiếu Yên cảm thấy được ánh mắt của Dương Minh đang nhìn chổ đó của mình, trên mặt nhất thời đỏ lên, a một tiếng, giơ tay đánh về phía mặt Dương Minh.
Dương Minh vốn không định chiếm tiện nghi của Vương Tiếu Yên, thấy nàng giơ tay tát tới, cũng liền thuận thế buông tay ra, sau đó lui về vài bước, xấu hổ nói: "Cái gì tôi cũng không thấy."
"Dương Minh?" Vương Tiếu Yên nhíu mày, sắc mặt không được tốt, chẳng qua thấy rõ diện mạo của Dương Minh, mới thả lỏng cảnh giác, hiên nhiên là biết hắn.
"Cô. hình như tên là Vương Tiếu Yên phải không?" Dương Minh nhớ rõ Triệu Oánh đã từng đề cập.
"Anh vào đây bằng cách nào?" Vương Tiếu Yên điều chỉnh tâm tình lại, sau đó lấy cái khăn che người lại.
Dương Minh có chút kinh dị nhìn vẻ trấn định của Vương Tiếu Yên, nếu đổi là cô gái khác, bị ủy khuất lớn như vậy, nói không chừng đã khóc lớn lên. Mà Vương Tiếu Yên lại có thể bình tĩnh hỏi mình đã vào đây bằng cách nào.
"Triệu Oánh. kêu tôi. đến lấy đồ cho chị ấy." Dương Minh giải thích: "Chị ấy quên lấy theo miếng đệm này, nên bảo tôi qua lấy giùm"
Dương Minh chỉ chỉ vào hai miếng đệm trên mặt đất.
"Chị ấy đưa anh chìa khóa?" Vương Tiếu Yên gật đầu: "Tôi còn tưởng rằng ăn trộm chứ"
"Vậy. không có gì, thì tôi đi trước." Tuy rằng Dương Minh cảm thấy mình không làm gì sai, nhưng dù sao cũng nhìn hết cái không nên nhìn rồi, cũng có chút xấu hổ.
"Ừ" Vương Tiếu Yên gật đầu, xoay người trở về phòng: "Nhớ khóa cửa"
Dương Minh thở phào nhẹ nhõm. cô nàng này thoạt nhìn cũng chỉ mười sáu mười bảy thôi, là học sinh trung học? Tuy rằng Dương Minh cảm thấy tiểu thái muội không có khả năng thuần khiết, nhưng hắn vẫn còn chút ngượng ngùng.
Lần này. là lần thứ ba sao? Cô nàng này cũng thật xui, suốt ngày cứ "no wear item" trước mặt mình.
Dương Minh không dám ở lại, trực tiếp rời khỏi đây. Mà ở đây, Vương Tiếu Yên đã nhanh chóng mặc quần áo vào, cau mày suy nghĩ nhìn về bóng Dương Minh ngoài cửa sổ.
Dương Minh thật ra không có nghĩ nhiều, nghĩ là Vương Tiếu Yên không ngượng ngùng chắc là do tư tưởng cởi mở. rồi trực tiếp tìm một cái bưu điện, theo địa chỉ mà Triệu Oánh gửi, đem hai miếng đệm gửi tốc hành đi.
Hai người biệt động đội của Vương gia, Hồn Thiên Phách và Phi Thiên Tề bởi vì lần trước cảm động do Dương Minh đã thả cho bọn họ một đường sống, cho nên cũng không đem chuyện Dương Minh biết võ công ra nói lại cho Vương Tích Phạm. Chuyện này, cũng chỉ có Hồn Thiên Phách, Phi Thiên Tề và Tống Hằng ba người biết mà thôi.
Cho nên, Vương Tích Phạm không biết được, ở trong phòng sách của Vương gia, Vương Tích Phạm và Hoàng Hữu Tài đang thương lượng vấn đề của Dương Minh.
Vốn, đối với Dương Minh, Vương Tích Phạm cũng không để ý, nhưng bây giờ sự xuất hiện của Dương Minh đã quấy nhiễu kế hoạch của hắn!
Gần đây, Vương Tích Phạm giống như là chuẩn bị di chúc vậy, bởi vì hắn biết bản thân rốt cục không tránh được một kiếp, mà hắn không yên lòng nhất chính là đứa con Vương Chí Đào.
Nếu Vương Chí Đào có thể cùng Chu Giai Giai kết lương duyên, như vậy thì cảm đoan cả đời bình an phú quý. Cho nên, khi Dương Minh xuất hiện, Vương Tích Phạm đã bắt đầu muốn diệt trừ vướng bận này.
"Nói cái nhìn của chú đi." Vương Tích Phạm xoa xoa huyệt thái dương, nói với Hoàng Hữu Tài.
"Vương tổng, tôi cảm thấy bây giờ muốn xử lý Dương Minh, không phải là thời cơ tốt." Hoàng Hữu Tài trầm ngâm rồi nói: "Dù sao Chí Đào vừa mới tuyên bố rằng muốn trả thù Dương Minh. sau đó Dương Minh liền xảy ra chuyện, khó mà không liên quan đến Chí Đào"
"Đó cũng là điều tôi băn khoang, nhưng bây giờ thời gian rất khẩn cấp rồi, tôi thật không có biện pháp." Vương Tích Phạm thở dài.
"Chẳng qua, bản thân tôi có một biện pháp, nhưng mà, biện pháp này không được hay ho." Hoàng Hữu Tài do dự một chút, trong nháy mắt nảy ra ý đồ xấu.
Hắn vốn không phải là người quang minh chính đại gì, điểm này, Vương Tích Phạm cũng biết, vì thế gật đầu: "Vậy chú nói thử đi"
"Chúng ta có thể tìm Chu Giai Giai nói chuyện." Hoàng Hữu Tài nói.
"Tìm Chu Giai Giai? Chú nói là tìm Hoa tổng sao?" Vương Tích Phạm hỏi.
"Không phải Hoa tổng, là tìm bản thân Chu Giai Giai." Hoàng Hữu Tài cười gian nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #522


Báo Lỗi Truyện
Chương 522/2205