Chương 518: Hy vọng mong manh


Vì thế Dương Minh liền nói xạo với Ngô Trung Kiệt, nói là đang bận. Ngô Trung Kiệt liền không vui, nói là nếu Dương Minh không đáp ứng chuyện của nó, thì sẽ gọi điện méc Lâm Chỉ Vận.
Dương Minh cũng vui vẻ, trực tiếp đưa điện thoại cho Lâm Chỉ Vận, nói là Ngô Trung Kiệt cứ méc thoải mái, lúc này Ngô Trung Kiệt cũng hiểu rõ, Dương Minh thật sự có chuyện bận, nên cũng không làm phiền.
Hôm nay, nó đến công ty của cha, để nghiên cứu về chuyện mời Dương Minh về làm gia sư, chẳng qua hôm nay cha của Ngô Trung Kiệt là Ngô Phú Quý bận rộn nhiều chuyện, nghe Ngô Trung Kiệt nói mấy câu, liền phất tay, kêu thư ký đưa năm vạn đồng, rồi nói: "Cho con tiền, con tự mình đi tìm đi"
"Con không cần tiền, cha không giúp con sao?" Ngô Trung Kiệt tức giận nói.
"Cả ngày hôm nay cha bận lắm, còn không phải là tích góp cho tương lai của con sao?" Ngô Phú Quý hết kiên nhẫn nói: "Được rồi, con ra ngoài chơi đi"
"Đây là cha nói đó, lần sau con đứng bét lớp, cha cũng đừng nổi giận" Ngô Trung Kiệt nói.
"Đứa nhỏ này sao thế này?" Ngô Phú Quý nhíu mày: "Con kêu cha tìm, cha cũng tìm không thấy, cả ngày cha bận rồi, làm gì còn rãnh mà tìm người cho con!"
Ngô Phú Quý tuy rằng thương con, nhưng thật ra không quan tâm nhiều đến tinh thần, mà chỉ lo lắng về vật chất thôi. Con muốn mua gì, chỉ cần nói một câu, bao nhiêu tiền cũng mua! Dù tốn bao nhiêu cũng không hề lo lắng! Đưa mấy chục vạn mà không hề nhíu mày, nhưng bây giờ con trai lại kêu ông đi làm một chuyện khó khăn như vậy, ông đã hết kiên nhẫn.
Lần trước ông đã hỏi thăm qua, mấy chổ trung tâm gia sư cũng không liên lạc được với một sinh viên tên Dương Minh. Theo ông nghĩ, có gì mà khác đâu, nếu tìm không thấy, thì đổi người khác, tốn nhiều tiền thì cũng mời được người giỏi tới thôi.
"Được, cha đừng hối hận" Ngô Trung Kiệt buồn bực, cha của mình vừa thấy mình thì chỉ biết cho tiền, trừ cái đó ra thì hỏi thành tích học tập của mình, còn những sinh hoạt cá nhân này nọ thì không hỏi một lời.
"Đứa nhỏ này!" Ngô Phú Quý lắc đầu, cũng không coi gì. Theo ông thấy, bình thường cứ cho con nhiều tiền, chính là quan tâm đến con rồi.
Ngô Trung Kiệt nổi giận chạy đùng đùng ra khỏi văn phòng của cha.
Dương Minh và Trương Tân đi đến tổng bộ của công ty điền sản Tin Hoàng, trực tiếp bước vào thì bị một cô gái cản lại.
"Xin hỏi hai vị, muốn tìm ai?" Câu hỏi tuy khách khí, chẳng qua hết sức nghiêm túc, có áp lực của một công ty lớn.
Nhưng mà, Dương Minh còn loại người nào mà chưa gặp? Trên đời này còn có loại người nào mà khiến cho vua sát thủ rụt rè? Đừng nói chỉ là một cô gái ở sảnh. Nhưng Trương Tân thì khác, mắt thấy người ta hỏi nghiêm túc như vậy, nhất thời quanh co.
"Xin chào, chúng tôi đến mua nhà" Dương Minh nói.
"Mua nhà? Xin lỗi, tiên sinh, chúng tôi không tiêu thụ nhà ở, chúng tôi chỉ có loại căn hộ cao cấp thôi, nếu ngài nhìn trúng cái nào, thì tôi có thể đưa số điện thoại chổ đó cho ngài" Cô gái đại sảnh nói.
"Chúng tôi không muốn mua loại nhà này, mà là cửa hàng bán lẽ" Dương Minh giải thích.
"Mua để ở hay để buôn bán cũng như nhau, ngài xem trúng chổ nào?" Cô gái nói.
"Không phải, chúng tôi nhìn trúng một cửa hàng tại khu phố buôn bán, trước kia là của công ty các người, bây giờ để trống, tôi muốn mua lại nó!" Dương Minh lắc đầu nói.
"Ngài muốn mua chổ đó?" Cô quái quái dị nhìn Dương Minh, sau đó nói: "Chuyện này tôi còn chưa gặp qua, xin chờ một chút, để tôi tìm lãnh đạo xác nhận một chút"
Dương Minh gật đầu, cô gái bắt đầu gọi điện thoại, một lát sau, cô gái nói: "Hai vị chờ một chút, nhân viên tiêu thụ của chúng tôi sẽ đến liền, các vị có thể ngồi chờ trên ghế salon"
Không lâu sau, một người đàn ông cao gầy từ thang máy đi ra, sau đó nói mấy câu với cô gái, rồi lập tức đi lại chổ Dương Minh.
"Xin chào, tôi là phó quản lý bộ phận tiêu thụ, tôi họ Vương" Người này tự giới thiệu.
Dương Minh vội vàng đứng dậy, bắt tay với h81n, sau đó cả hai ngồi xuống ghế salon.
"Xin chào, quản lý Vương, vừa rồi cô gái kia hẳn là đã nói qua. Chúng tôi muốn mua một chổ của công ty các ông" Dương Minh đi thẳng vào vấn đề.
"Ừ, các người có thể nói cụ thể được không, muốn mua chổ nào?"
"Chúng tôi nhìn trúng một tòa nhà tại khu phố buôn bán, tòa nhà hai tầng"
"À, tôi biết rồi" Vương quản lý nhíu mày nói: "Chổ này còn chưa có kế hoạch bán ra, hơn nữa mặt tiền của chổ đó còn có tác dụng với chúng tôi"
"Ra thế." Dương Minh không khỏi thất vọng, chẳng qua người ta đã không bán, mình cũng không thể ép bán được!
"Hay là hai vị lưu lại số điện thoại đi, chờ tôi xin chỉ thị xong sẽ liên hệ sau" Vương quản lý nói thêm.
Dương Minh nghe Vương quản lý nói vậy, chỉ biết là mọi chuyện này tựa hồ không được, kêu mình lưu số lại, cũng chỉ là khách khí, hy vọng thật quá xa vời.
"Vương quản lý, hay là ngài hỏi lại cấp trên đi, chung tôi rất có thành ý mua, giá cả có thể thương lượng" Dương Minh đã thật sự nhìn trúng căn nhà đó, giá cả và mấy cái khác thì không sao, dù sao cũng chỉ là đầu tư duy nhất.
"Vậy cũng được." Vương quản lý do dự một chút, hắn cũng biết, chổ đó thật sự bán đi, thì cũng hơn một ngàn vạn, phần trăm của mình chắc chắn không nhỏ.
Vì thế, Vương quản lý trực tiếp gọi điện cho trưởng phòng của mình, chẳng qua, trưởng phòng cũng không làm chủ được, vì thế lại gọi điện cho chủ tịch.
Một lát sau, Vương quản lý đã liên lạc với chủ tịch.
"Ngô tổng giám đốc, tôi là tiểu Vương của bộ phận tiêu thụ." Vương quản lý nói.
"Ừ, chuyện gì?" Ngô Phú Quý nói.
"Là như vậy, có một vị khách muốn mua căn nhà của chúng ta tại phố buôn bán, chúng ta có bán không?" Vương quản lý xin chỉ thị.
"Chổ đó?" Ngô Phú Quý nhíu mày: "Chổ đó còn chưa định giá nữa? Cho dù có bán cũng phải họp trao đổi, hơn nữa sang năm chúng ta không phải bán cho một ông chủ sao? Không thể bán"
"Ồ, tôi biết rồi, Ngô tổng giám đốc" Vương quản lý thấy chủ tịch không bán, vì thế cũng bỏ qua, tuy rằng nhìn thấy số tiền lớn cất cánh mà bay, nhưng chẳng qua bó tay rồi.
Cúp điện thoại, Vương quản lý nhún vai nói: "Xin lỗi, tiên sinh, đã làm ngài đợi lâu, chủ tịch của chúng tôi tạm thời không bán."
"Được rồi, đã quấy rầy" Dương Minh gật đầu, biết có nhiều lời với Vương quản lý cũng vô dụng. Ông ta cũng chỉ là nhân vật nhỏ, căn bản là không thể thay đổi được.
Ngay lúc đó trong lòng Dương Minh cân nhắc, có nên để cho Hầu Chấn Hám qua chào hỏi một chút không? Chẳng qua bây giờ Dương Minh đang muốn làm ăn chân chính, không muốn dùng hành động mờ ám.
Nếu để cho Hầu Chấn hám đến, thì có thể cưỡng bức lợi dụ được.
Dương Minh và Trương Tân đang muốn đứng dậy, đột nhiên phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc: "Dương ca!"
Dương Minh quay đầu lại, nhìn thấy Ngô Trung Kiệt vẻ mặt đầy buồn bực không ché dấu nổi sự bất ngờ chạy lại hướng mình: "Dương ca, sao anh lại ở đây?"
"Anh đến đây bàn chuyện, còn em sao ở đây?" Dương Minh kỳ quái hỏi.
"Đừng nói nửa." Ngô Trung Kiệt lắc đầu: "đúng rồi, Dương ca, anh muốn làm chuyện gì? Có cần em giúp hay không?"
"Haha, chỉ là nhìn trúng một căn nhà thôi, mà nhà này là sản nghiệp của điền sản Tin Hoàng, nhưng người ta hình như không bán!" Dương Minh cười lắc đầu: "Em hỏi nhiều vậy có ích gì đâu"
"Chổ nào? Để em hỏi cho anh" Ngô Trung Kiệt không để ý nói.
Dương Minh thì không để ý, nhưng bên Vương quản lý đã trợn to hai con mắt ra, trong lòng đầy kinh ngạc, thân phận của Ngô Trung Kiệt hắn đương nhiên biết, nhưng không ngờ Ngô Trung Kiệt và Dương Minh lại quen biết nhau, hơn nữa quan hệ hình như rất tốt.
Kỳ quái, tại sao trước kia Dương Minh không đề cập là hắn quen biết với công tử của chủ tịch? Bất quá hắn biết bây giờ hắn không tiện nói chuyện, chỉ đứng nhìn cung kính.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #518


Báo Lỗi Truyện
Chương 518/2205