Chương 51: Cướp bên trong?


Hai tên trộm đi đến căn phòng, lấy chìa khóa ra mở cửa rồi bước vào.
Dương Minh nhận thấy cơ hội đã đến, lập tức hành động.
Sau khi bước vào nhà, một tên đang chuẩn bị đóng cửa, đột nhiên cảm thấy có một lực rất lớn giữ cánh cửa lại, còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì, hắn buông tay nắm đưa đầu ra ngoài ngó xem lại gì. Nhưng chưa thấy gì thì đã bị một đấm thẳng vào mặt ! Cảm giác như đang có nhiều chú chim con bay quanh đầu, sau đó từ từ ngã xuống.
Đây là kết quả mà Dương Minh muốn, mặc dù hắn nắm chắc có thể đối phó với hai tên trộm này, nhưng cũng nên giảm đi độ mạo hiểm một chút ! Cho nên đấm này, Dương Minh dùng toàn lực, đục thẳng vào trán thằng đó.
Dù nắm đấm của Dương Minh không phải loại thiết quyền, nhưng theo cái máy đánh box giải trí, giá trị cực hạn là 100kg, thì hắn đánh ra rất dễ dàng. Nhưng vì sao nắm đấm của mình lại đạt được sức mạnh đó, Dương Minh cũng không nghĩ ra, hắn không phải là đấu thủ quyền anh chuyên nghiệp, mà có thể đấm được đến cả trăm kg. Dù sao đi nữa, Dương Minh cũng không cho rằng tên này có thể đứng dậy sau khi ăn một đấm nghiêm trọng này.
Hai tên, đã hạ gục một, tên còn lại dễ đối phó hơn nhiều, tự nhiên trong đầu Dương Minh nghĩ đến cảnh chơi đùa với thằng nhỏ kia.
"Đại ca, sao anh đóng cửa lâu vậy ? Chúng ta phải nhanh tay lên !" Tên vào trước đã không nhịn được đi ra từ trong phòng, hắn nhìn thấy một kẻ lạ mặt đang đứng chặn trước cửa, đột nhiên cả kinh kêu lên: "Mày … mày là ai ? ?"
Vừa nói xong, hắn đã lập tức nhìn thấy đại cả đang nằm dưới đất, sắc mặt đại biết, giọng nói lộ vẻ kinh hoảng: "Mày muốn gì … Muốn cướp ah ! Mày … đừng lại gần đây … tao sẽ gọi người đến !"
Cướp ah ? Dương Minh nghe xong dở khóc dở cười, mẹ nó, không phải tụi bây mới đúng là cướp sao ? Bất quá Dương Minh nhìn thấy bộ dạng run rẩy của tên kia, có chút buồn cười, còn tưởng đâu thứ gì ghê gớm lắm, ai dè lại chết nhát dữ vậy ! Dương Minh tự nhận bản thân cũng là lần đầu tiên làm loại chuyện này, nhưng cũng không run đến nỗi đó, cho nên có thể xác định, hai tên này cũng lần đầu tiên đi cướp.
"Gọi người ? Tốt, móc điện thoại gọi cảnh sát đi, báo cho họ biết trong này có hai tên cướp vặt này !" Dương Minh chế nhạo.
"Mày … mày rốt cuộc là ai ? Làm sao mày biết ?" Tên kia sắc mặt đại biến, trong mắt hiện lên một tia độc ác: "DCMM, đi chết đi !"
Hắn cầm một con dao thái lan, dùng sức đâm vào bụng của Dương Minh.
Đánh nhau từ trước đến giờ, Dương Minh vẫn chưa từng sử dụng hung khí, hắn hận nhất là cái loại người dùng dao này. Đánh nhau thì có thể nói là muốn giáo huấn đối phương, còn dùng dao thì muốn lấy mạng người khác !
Dương Minh nhíu mày, nghiêng người tránh né nhát đâm, thừa dịp tên kia còn đang lao tới trước theo quán tính, hắn đá một cước vào hạ thể của nó ! Loại chiêu độc ác như vậy Dương Minh rất ít dùng, nhưng đối phó với hạng người như vậy, Dương Minh không chút lưu tình.
"Keng" Cây dao thái lan rớt xuống đất, còn tên kia thì đang ôm chặt thằng nhỏ, gương mặt đầy đau đớn, trong miệng đang lầm bầm cái gì đó nghe chẳng rõ.
"Lấy ra !" Dương Minh mặc kệ hắn đau đớn hay không đau đớn, nắm đầu nó vậy đè vào tường.
"Cái … cái gì vậy !" Vẻ độc ác khi nãy của nó đã biến mất, được thay thế bằng một sự sợ hãi, sự khủng hoảng.
" Hắn không có khả năng biết mình cầm tờ vé số, dù sao nó của nằm trong quần của đại ca, hắn sẽ không thể nào biết !" Dương Minh ngạc nhiên, phát hiện ra bản thân có thể đọc suy nghĩ của tên này.
"Hừ, cứ nghĩ đi, nếu mày không nhận, tao cũng nghĩ mày chưa lấy gì !" Dương Minh lạnh lùng nói.
Tên này, theo bản năng gật đầu lia lịa, rồi lại nhanh chóng lắc đầu.
" Hắn lừa ta, không thể tiết lộ được !"
"Mày nghĩ rằng tao đang lừa mày sao ?" Dương Minh cười lạnh, rồi buông nó ra, đi đến chổ tên bị đánh ngất kia, móc trong túi quần của hắn ra tờ xổ số. Lúc làm việc này, Dương Minh vẫn quan sát nét mặt của tên kia, sợ hắn đánh lén mình, nhưng có vẻ như tên này đã bị hù đến teo chym !
. " Sao hắn biết ! Không thể nào !"
"Hiện giờ cho mày một cơ hội, nói, vì soa lại muốn trộm tiền trúng xổ số của nhà này ?" Dương Minh xác định ra hai tên này chắc chắn có quen biết với phụ thân, nếu không bọn họ không thể nào xưng một tiếng" Lão Dương !"
"Mày đang nói cái gì ? Tao không biết, cái này là vé xổ số hôm trước đại ca tao mua, tao không quen người nào tên Dương Đại Hải cả"
. " Sao hắn biết Dương Đại Hải ? Hắn là gì của Dương Đại Hải ? "
"Tao là Dương Minh, là con trai của Dương Đại Hải !" Dương Minh đột nhiên nói.
"Mày … sao mày biết tao đang nghĩ cái gì ?" Tên này thật sự đã rất hoảng sợ rồi.
"Tao đoán, bởi vì ánh mắt của mày đã gạt tao" Dương Minh không thể nói cho hắn biết được cái bí mật đó" Cho nên đây là cơ hội cuối cùng, nói, nếu không tao cũng không ngại đạp bọn mày một trận rồi giao cho cảnh sát đâu !"
" Còn muốn đánh nữa sao ? " Tên này đột nhiên giật mình.
"Đúng, tao cũng quên không nói với mày, tao mới vừa trong trại ra, trong đó anh em rất nhiều, nếu bọn mày đi vào đó, chúng sẽ thay tao chào hỏi bọn mày mỗi ngày !" Dương Minh lại tiếp tục hù dọa.
"Mày … sẽ không báo cảnh sát ?" Tên này lộ vẻ lo sợ nơm nớp hỏi.
"Mày cho rằng mày còn có sự lựa chọn sao ?" Dương Minh nhún vai nói: "Cho dù mày không nói, với tao cũng chẳng tổn thất gì. Đến cục cảnh sát cũng khai ra hết thôi !"
"Được, tao nói !" Tên này đã biết Dương Minh nói thật, cho dù giờ không nói, thì đến cục cảnh sát có thể không nói sao ?
Dương Minh gật đầu, ý bảo tiếp tục.
"Tao tên Trương Tu Lộ, đại ca của tao tên Trương Tu Phúc, bọn tao đều là những thằng lơ xe, cùng làm chung với Dương Đại Hải. Hôm trước, Dương sư phụ dẫn đại ca của tao đi ăn, đi đến thì thấy đóng cửa tiệm, bực qua chạy qua tiệm vé số đối diện mua một tờ luôn !"
Dương Minh nghe Trương Tu Lộc giải thích xong, dở khóc dở cười luôn, hèn chi, khó trách phụ thân khẳng định là không có mua vé số. Mua xong cũng tiện tay ném đi luôn, cũng không cần phải dò. Bởi vì ông cho rằng chẳng bao giờ trúng thưởng. Mà bây giờ, tờ vé số này đã trúng, , hai anh em nhà này thấy tiền sanh tật, muốn đi trộm tờ vé số này.
Nói như vậy, bản thân còn phải cảm ơn hai anh em nhà này sao ? Nếu không có bọn chúng, chắc tờ vé số này đã mai một rồi !
"Sau đó bọn mày phát hiện ra tờ vé số này trúng thưởng, nên muốn chiếm làm của riêng, tao nói không sai chứ ?" Dương Minh tiếp tục nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #51


Báo Lỗi Truyện
Chương 51/2205