Chương 507: Tam lang liều mạng


"Mở cửa, mở cửa nhanh, nếu không bọn tao sẽ đốt phòng!" Ngoài cửa có tiếng người kêu gào.
Dương Minh nổi điên lên, đang muốn mở cửa ra đập tụi này một trận, không ngờ rằng lại xảy ra một biến cố!
Chỉ thấy cửa phòng đối diện mở ra, Trương Tân để ngực trần tay trái cầm cái bình nước nóng, tay phải cầm lấy cây sắt chuyên dùng để đốt nướng, cứ như vậy mà vọt ra.
"Đis mẹ tổ tông nhà bọn mày" Trương Tân trực tiếp cầm bình nước nóng đập lên đầu tên đang gõ cửa, cái bình nước nhất thời vỡ ra, nước sôi từ bên trong đổ lên mặt tên côn đồ, trực tiếp làm cho làn da mặt của hắn bị phỏng nặng như muốn rớt thịt ra, tên này bụm mặt lại, ngã xuống đất lăn qua lăn lại, phát ra những tiếng kêu thảm làm cho người ta không rét mà run.
Biến cố bất thình lình xảy ra, làm cho vài tên côn đồ kia im miệng, vẻ mặt đầy kinh hãi nhìn Trương Tân.
Trương Tân hồn nhiên không biết sợ, cầm lấy cây sắt đập thẳng vào đầu của tụi kia, trên cây sắt còn có những cái móc, cứ như vậy mà đập vào đầu sao? Không vỡ óc ngay tại chổ à? Không chết cũng biến thành người thực vật.
. nói thẳng ra mấy tên côn đồ này chỉ ỷ vào số đông để ăn hiếp người khác, lại không ngờ đụng phải một thằng điên như vậy! Cái tiếng gió từ cái cây sắt vù vù vang lên, làm cho mấy tên côn đồ sợ đến xanh mặt, xoay người bỏ chạy.
Nhưng cái hành lang dài hẹp này muốn chạy làm gì dễ dàng thế? Tuy rằng lấy tay che đầu rồi, nhưng chổ khác trên người cũng không tránh được bị Trương Tân quơ trúng, trong đó có một tên côn đồ thảm thương, lấy tay ngăn cản, trực tiếp bị cái móc sắt đâm vào tay, tạo thành một lổ đỏ, đau đến mức la hét ầm trời.
Những tên khác nhìn hai mắt rực đỏ như kẻ điên của Trương Tân, đều không tự chủ mà run lên. người này học đánh nhau ở đâu vậy, quả thật là chiêu nào cũng dồn người ta vào chổ chết hết!
Mấy tên côn đồ lúc đầu vênh váo, nhưng lập tức chạy trối chết, mà cái tên đang lăn lộn dưới đất cũng biến mất cuối hành lang.
Chẳng qua, trong đó có một tên nhìn như đầu lĩnh, lúc chạy thật xa rồi mới đưa tay chỉ về phía Trương Tân, uy hiếp: "Tiểu tử, mày ngon lắm, nhưng mày biết mày đã chọc đến ai không? Bọn tao là người của Quách Kim Bưu Cát Đốn! Người mà mày vừa tưới nước sôi lên là cháu của Quách lão đại! Chết mẹ mày rồi!"
"Cút mẹ đi!" Trương Tân thấy tên này vẫn còn đứng sủa mãi, liền quơ cây sắt đuổi theo, kết quả là làm cho tên kia sợ đến mức tè ra quần.
Khi tên côn đồ kia nói ra ba chữ Quách Kim Bưu, Dương Minh không khỏi nhíu mày, Quách Kim Bưu, bàn tay cũng lớn đấy, ở Xuân huyền mà cũng có người của hắn.
Cát Đốn bắt đầu nhúng tay vào hắc đạo Xuân huyền từ khi nào? Nếu có nhúng tay thì phải là mình nhúng mới đúng! Chẳng qua, Dương Minh đột nhiên cười trừ, xem ra mình đã quá coi nhẹ một chuyện, cho dù Xuân huyền là thị trấn trực thuộc Tùng Giang, nhưng từ Tùng Giang đến đây quá xa, nhưng lại gần giáp với Cát Đốn. Cái này cũng không trách được người của Quách Kim Bưu hoạt động tại đây!
Mở cửa phòng ra, Dương Minh đi đến chổ Trương Tân đang đứng thở hổn hển ngoài hành lang.
"Thật không ngờ, mày quả thật là liều mạng, sao lại đột nhiên mạnh như vậy?" Hành động vừa rồi của Trương Tân đã làm cho Dương Minh choáng váng, xém tí còn tưởng đâu chiến thần chuyển thế chứ.
"Thật là thích chết mẹ." Trương Tân thở hổn hển, mặt đỏ lên, nói: "Thì ra đánh nhau thích như vậy, mấy thằng này ban ngày tao đã thấy không vừa mắt. Buổi tối còn dám đến đây, nhìn xem tao có đánh chết bọn nó không."
Lúc Trương Tân nói chuyện, giọng nói run lên, hiển nhiên là do kích động quá mức.
Dương Minh hiểu được tâm tình của Trương Tân mà, lần đầu tiên đánh nhau, phần lớn mọi người đều có cảm giác kích động như vậy, tựa như bản thân năm đó vậy. Vỗ vỗ vai Trương Tân nói: "Phục mày rồi, độc ác như vậy mà cũng ra tay được"
"Tao cũng không biết, ý nghĩ nóng lên là tao vọt ra, hoàn toàn là đánh loạn lên." Bây giờ Trương Tân vẫn còn run rẩy, không thể bình phục được tâm tình của mình: "Tao đang ở trong phòng, chợt nghe bên ngoài có tiếng người làm ồn, là hai thằng chó ban ngày dám đùa giỡn với Triệu Tư Tư, tao liền tức giận lên, thầm nghĩ, nam tử hán đại trượng phu, cùng lắm là liều mạng với chúng."
"Làm rất tốt. chẳng qua về sau đừng xúc động như vậy" Dương Minh khuyên: "Hôm nay mày có thể đánh bọn chúng hoàn toàn là dựa vào sự điên cuồng của mày, hơn nữa là từ phía sau thình lình xông lên, đánh cho bọn chúng không kịp trở tay. Nếu bọn chúng có chuẩn bị trước, thì mày sẽ không dễ dàng đắc thủ như vậy."
"Tao biết." Trương Tân lộ vẻ mặt xấu hổ: "Không biết vì cái gì, bây giờ tao vẫn còn chút sợ. bọn nó sẽ không tìm giết đến đây chứ? Vừa rồi tên kia lúc gần đi có nói là người của lão đại Cát Đốn gì đó."
"Được rồi, không có chuyện gì đâu, yên tâm, nếu bọn chúng đến, tao sẽ dọn giúp mày cho" Dương Minh cười nói.
"Hắc hắc." Trương Tân an tâm gật đầu, thực lực của Dương Minh hắn biết, không giống như loại chó ngáp phải ruồi này.
Dương Minh thì không sao cả, Quách Kim Bưu thì thế nào? Con của mày tao còn dám đánh, chứ đừng nói là cháu mày. Hơn nữa bởi vì Trương Tân đột nhiên đánh ra, làm cho lửa giận trong lòng Dương Minh không có chổ phát tiết. Đis mẹ, quấy rầy chuyện tốt của mình, cái này cũng được sao?
Vì thế, Dương Minh liền ghi hận tên Quách Kim Bưu, trong lòng hung tợn nói, tốt nhất mày đừng rơi vào tay tao, nếu không thì mày xong rồi đó!
Tao tìm vài con đĩ thả vào phòng mày, sau đó lại tìm Trần A Phúc đến hù dọa mày! Dương Minh tà ác nghĩ.
Chờ khi mấy tên côn đồ kia bỏ chạy, thì các cửa phòng mới mở ra, kỳ thật những người này đã nghe từ sớm, bên ngoài đang đánh nhau, nhưng không ai dám ra, lúc này thấy không còn gì, muốn đúc đầu ra nhìn.
"Sao thế? Có chuyện gì không?" Vu Ức quan tâm hỏi.
"Không có chuyện gì, mấy tên côn đồ đến gây chuyện, đã bị Trương Tân đánh chạy" Dương Minh đơn giản giải thích một câu, đem tất cả sự tình đơn giản hóa lại, chỉ nói là côn đồ đến gây chuyện.
"Gây chuyện? Bọn họ sao lại chạy đến đây?" Vu Ức nhíu mày, dù sao thành viên trong Đông Lệnh Doanh xảy ra chuyện, thì hắn cũng chịu trường học xử lý.
"Ai mà biết, có thể là muốn cướp chút tiền." Dương Minh thuận miệng nói: "Mặc kệ nó!"
"Ừ, có cần báo cảnh sát không?" Vu Ức gật đầu, tuy rằng không hiểu tại sao đám côn đồ đến đây, nhưng không có chuyện gì thì tốt rồi.
"Được rồi, báo cảnh sát cũng vô dụng, chúng ta không tổn thất gì, mà bọn chúng bị đánh không nhẹ" Dương Minh cười: "Đi ngủ đi."
Vu Ức nghĩ một hồi, cũng thấy vậy, nên bỏ luôn cái suy nghĩ báo cảnh sát đi. Nhưng cũng đi dặn dò mọi người đi ra khóa cửa lớn biệt thự lại, vốn chỉ nghĩ rằng khóa kỹ cửa phòng là được, nhưng cửa lớn lại không khóa, xem ra lần này phải thật cẩn thận.
Lại dặn mọi người chú ý an toàn, rồi hành lang mới khôi phục lại yên tĩnh. giờ phút này, trời đã bắt đầu tỏ. mặt trời đã lên.
Trước đó Dương Minh và tmn vẫn chưa có gì mãnh liệt cả, thật ra, là tmn thật sự có chút mệt mỏi, cũng khó trách, cả ngày hôm qua đi trượt tuyết, sau đó buổi tối lại đi đốt lửa cắm trại, mệt không ít, bây giờ chỉ muốn ngủ một giấc mà thôi.
.
"Hoa tổng, xin chào xin chào!" Vương Tích Phạm cười cười vươn tay ra với một quý phụ rất hấp dẫn.
"Xin chào, Vương tổng!" Người phụ nữ tên là Hoa tổng này cũng nhẹ nhàng bắt tay Vương Tích Phạm.
"Mời ngồi, Hoa tổng, giới thiệu một chút, vị này là phó tổng giám đốc công ty chúng tôi, Quách Kiện Siêu, Quách phó tổng" Vương Tích Phạm giới thiệu người bên cạnh.
"Xin chào, Hoa tổng" Quách Kiện Siêu cũng rất cung kính với Hoa tổng.
"Quách phó tổng thật sự là tuổi trẻ đầy hứa hẹn" Hoa tổng cười nói.
"Hoa tổng nói quá." Quách Kiện Siêu không dám kiêu ngạo nói.
Bây giờ là làm ăn bên ngoài, nên Hoàng Hữu Tài không cần ra mặt, Vương Tích Phạm mang theo trợ thủ Quách Kiện Siêu cũng được rồi. Đối với Quách Kiện Siêu, Vương Tích Phạm cũng rất hứng thú, tuổi trẻ, nhưng lại có năng lực. Mặc dù có chút kiêu ngạo, chẳng qua thời gian gần đây đã kín đáo lại.
Không biết thì tưởng rằng Quách Kiện Siêu đã trưởng thành, nhưng thực tế là Quách Kiện Siêu sợ Bạo Tam Lập, nên bắt đầu làm đuôi cho người.
Hoa tổng cũng mang theo một vị phó tổng giám đốc đến, phần lớn xã giao là hai vị phó tổng này với nhau. Còn Vương Tích Phạm và Hoa tổng thì bàn chuyện thành lập khách sạn tại Đông Hải.
Vương Tích Phạm rất nóng lòng với hạng mục này, dù sao nếu khách sạn thật sự hoàn thành, thì chổ tốt có không ít. Nếu ó thể trở thành khách sạn mặt tiền của Đông Hải, vậy thì khẳng định chính phủ sẽ chỉ định tiếp khách, nếu như vậy, bản thân khẳng định có thể tiếp xúc với nhân vật thượng lưu, vậy có thể giải quyết được rất nhiều phiền toái.
Cho nên Vương Tích Phạm cũng không coi trọng lợi nhuận, cái khách sạn này đầu tư tuy nhiều, nhưng cũng rất đáng giá!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #507


Báo Lỗi Truyện
Chương 507/2205