Chương 505: Nói thật lòng


Bốn người Dương Minh, Trương Tân, Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư ngồi bên cạnh đống nửa. Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư tự mình cầm đao ra trận, cánh gà và miếng thịt bò nổ tách tách, chảy mỡ, trông rất hấp dẫn
"Hay là chúng ta chơi một trò chơi?" Trương Tân đột nhiên đề nghị.
"Trò chơi? Trò chơi gì?" Triệu Tư Tư hỏi.
"Em xem người ta bên kia chơi rất vui, chúng ta cũng chơi gì đó đi?" Trương Tân nói: "Đúng, hay là chúng ta chơi trò nói thật đi?"
"Cái gì mà nói thật?" Dương Minh sửng sốt một chút, có chút khó hiểu hỏi.
"Không phải chứ, cái này mà mày cũng chưa từng nghe đến?" Trương Tân cười hắc hắc nói: "Nói đơn giản, chính là một người hỏi người khác một câu, không được nói dối, chỉ được nói thật"
"Ồ? Vậy nếu tao nói dối, mày có thể thấy được à? " Dương Minh nghe xong cười nói.
"Vậy thì không thẻ, chẳng qua đã là trò nói thật, thì cần phải nói thật lòng, đây là do tự giác của bản thân. Nếu không tự giác, trò này cũng chẳng còn ý nghĩa" Trương Tân nói.
"Vậy à, thế chơi như thế nào?" Dương Minh nghe xong gật đầu, cảm thấy trò này khá thú vị.
"Rất đơn giản, một người hỏi một người, sau đó hỏi tiếp. Ví dụ như tao hỏi mày, mày có mặc sịp không, nếu mày nói không mặc thì là nói dối. Hắc hắc." Trương Tân ví dụ.
"Được được được, tao hiểu, mày ngừng lại, đang ăn, không nói mấy cái đó" Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên và Triệu Tư Tư đều nhăn nhó, vội vàng phất tay cắt ngang lời Trương Tân nói. Hắn thì không sao, nhưng còn hai cô gái này thì sao?
Dương Minh vừa mở miệng nói, Triệu Tư Tư đã véo Trương Tân: "Anh vừa nói gì?"
"Hắc hắc. xin lỗi, lỡ mồm, lỡ mồm" Trương Tân cười hắc hắc nói.
"Được rồi, tao hiểu rồi. Vậy chúng ta chơi chứ?" Dương Minh gật đầu nói.
"Tao hỏi trước" Trương Tân cười hắc hắc nhìn Triệu Tư Tư nói: "Triệu Tư Tư, hai chúng ta làm mẫu một lần"
"Được." Triệu Tư Tư gật đầu, cũng không đề phòng, tưởng rằng chỉ làm mẫu cho Dương Minh xem.
"Anh bắt đầu đây. Bạn học Triệu Tư Tư, muốn tình đầu của em là ai? Nói với anh một chút" Trương Tân cười xấu xa nói.
"Hả?" Triệu Tư Tư sửng sốt một chút, ngạc nhiên ngẩng đầu lên, tức giận nói: "Trương Tân, anh không phải đã nói không hỏi chuyện này sao? Sao còn nhắc lại?"
"Triệu Tư Tư, đây là trò chơi nói thật mà, hỏi vấn đề gì là do anh quyết định. Không phải lúc trước đã nói cho em sao?" Trương Tân cười nói: "Hơn nữa chúng ta phải làm mẫu cho hai người kia chứ?"
"Trương Tân. anh giỏi lắm" Triệu Tư Tư oán giận nói một câu, do dự một chút rồi mở miệng nói: "Mối tình đầu của em là hồi cấp hai. được chứ hả? Anh hài lòng chưa?"
"Cụ thể xem nào?" Trương Tân tiếp tục hỏi. Đây là khúc mắc cuối cùng của Trương Tân. Mặc dù Triệu Tư Tư là lần đầu tiên với Trương Tân. Nhưng một lần Trương Tân hỏi Triệu Tư Tư về chuyện yêu đương trước kia. Triệu Tư Tư không thèm trả lời, im lặng một thời gian. Cho nên Trương Tân vẫn muốn tìm cơ hội hỏi cho rõ ràng.
Vừa nãy đưa ra trò chơi này cũng là vì mục đích này.
"Em." Triệu Tư Tư oán giận nhìn Trương Tân: "Em không nói không được sao?"
"Phải nói thật lòng." Trương Tân cười nói.
"Được" Triệu Tư Tư trầm ngâm một chút rồi nói: "Năm lớp mười, lớp trưởng lớp viết thư tình cho em, hẹn em hết giờ ra sân bóng gặp mặt. Em lúc ấy cũng do dự, rốt cuộc đã đồng ý. Tan học ra sân bóng, hắn nói rất nhiều lời ngon tiếng ngọt với em. Lúc đó đầu em như mơ đi, đồng ý."
"Sau đó thì sao?" Trương Tân vội vàng hỏi.
"Ngày hôm sau. hắn chuyển trường, không có tin tức" Triệu Tư Tư buồn bã nói.
"Vậy hai người có xảy ra chuyện gì không?" Trương Tân hỏi tiếp.
"Xảy ra cái gì? Anh nghĩ có thể xảy ra cái gì? Một ngày có thể xảy ra cái gì?" Triệu Tư Tư tức giận nói: "Có lẽ hắn đang đùa em. Cái này anh cũng biết rồi đó? Anh vui chưa"
Vừa nói Triệu Tư Tư đứng dậy, xoay người chạy vào trong biệt thự." Hả?" Trương Tân ngẩn ra, nhìn Triệu Tư Tư bỏ chạy.
"Khụ khụ" Dương Minh ho khan một tiếng, bất đắc dĩ nhìn thằng bạn thân của mình: "Đầu mày có vấn đề không thế? Chuyện này mà cũng hỏi ra được hả? Triệu Tư Tư đâu muốn giấu mày, chỉ là chuyện này hơi xấu hổ, không tiện nói ra cùng mày. Đây gọi là mối tình đầu, không thể lấy ra nói đùa"
"Vậy. tao nên làm gì?" Trương Tân lúc này cũng cảm thấy không ổn. Triệu Tư Tư vẫn ngậm miệng không nói về mối tình đầu, thì ra là nguyên nhân này.
Ai muốn nói chuyện này với bạn trai của mình chứ. Cho nên Triệu Tư Tư mới im lặng. Nực cười chính là Trương Tân còn tưởng rằng Triệu Tư Tư có chuyện lén gạt hắn.
"Còn có thể làm gì chứ?" Trần Mộng Nghiên cười nói: "Mau đuổi theo"
"Đúng rồi." Trương Tân gật đầu, chạy nhanh về phía biệt thự.
"Hai người này đúng là." Dương Minh có chút buồn cười cầm cánh gà mà Trương Tân và Triệu Tư Tư đã nướng xong: "Vừa hay, bọn họ đi rồi, anh ăn hộ bọn họ"
"Dương Minh, bọn họ đi rồi, chúng ta tiếp tục trò chơi này chứ? Thú vị đó" Trần Mộng Nghiên đột nhiên nói.
"Hả?" Dương Minh có chút ngạc nhiên nhìn Dương Minh: "Anh và em chơi?"
"Sao không chơi chứ, anh chơi hay không?" Trần Mộng Nghiên không nghe, nói.
"Được, em đã muốn chơi, anh chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời. Chẳng qua anh hỏi em điều gì, em phải thành thật trả lời" Dương Minh cười hắc hắc nói.
"Được. Vậy anh hỏi trước đi" Trần Mộng Nghiên nói.
"Vậy anh hỏi. Mộng Nghiên. hôm nay em có muốn cái kia với anh không?" Dương Minh thầm nghĩ, đây là cô bé muốn chơi, hỏi điều gì cũng không thể trách anh đó"
"Hả?" Trần Mộng Nghiên trợn mắt há mồm: "Cái gì. cái kia."
"
Em nói đi? Đừng biết rồi mà vẫn cố hỏi" Dương Minh nhìn vẻ mặt của Trần Mộng Nghiên, biết nàng giả vờ ngây ngô.
Quả nhiên Trần Mộng Nghiên bị Dương Minh nói như vậy, mặt đỏ bừng, cúi đầu xuống.
"
Em xem đó, em còn muốn chơi trò nói thật. Em không nói gì, còn chơi gì nữa. Bỏ đi, đừng có giống như Triệu Tư Tư, không tình nguyện, sẽ không có ý nghĩa gì" Dương Minh nhún vai, ăn hết cánh gà.
"
Vậy. nến em trả lời thật, anh cũng phải trả lời thật câu hỏi của em" Trần Mộng Nghiên suy nghĩ một chút rồi nói.
"
Đương nhiên rồi" Dương Minh gật đầu. Nhìn Trần Mộng Nghiên, muốn nghe nàng trả lời.
"
Có." Trần Mộng Nghiên do dự một chút, khẽ gật đầu.
"
Cái gì?" Dương Minh nghe câu trả lời của Trần Mộng Nghiên, rất vui, chẳng qua vẫn ra vẻ không biết, hỏi: "Em nói gì? Rốt cuộc có muốn hay không?"
"
Muốn." Trần Mộng Nghiên lí nhí một lời rốt cuộc đã nói ra một từ. Dương Minh nghe xong Trần Mộng Nghiên nói, vui vẻ cười nói: "Hay quá, đêm nay chúng ta sẽ."
"
Vâng" Trần Mộng Nghiên cắt ngang lời Dương Minh, nói: "Em đã trả lời thành thật, bây giờ đến lượt em hỏi chứ?"
"
Được, vậy em hỏi đi" Dương Minh không để ý mấy. Trần Mộng Nghiên có thể hỏi được vấn đề gì chứ. Cùng lắm là hỏi mình có thích nàng hay không mà thôi?
"
. em muốn hỏi gì nhỉ" Trần Mộng Nghiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Dương Minh, anh ngoại trừ em và Lam Lăng ra, còn định tìm cô gái nào khác không? "
Vấn đề này Trần Mộng Nghiên thực ra đã sớm muốn hỏi. Trần Mộng Nghiên lúc này rất lo lắng, nói thật ra là khó yên tâm về Dương Minh. Nhất là trước đó Dương Minh còn nói sẽ chịu trách nhiệm với cô gái tên Lâm Chỉ Vận. Điều này làm Trần Mộng Nghiên cảm thấy lo lắng. Cho nên muốn nhân cơ hội này nghe suy nghĩ thật của Dương Minh.
"Hả?" Dương Minh giật mình, không ngờ Trần Mộng Nghiên lại hỏi một vấn đề như vậy. Chẳng lẽ nàng đã nhận ra điều gì đó?
Dương Minh thầm quan sát vẻ mặt của Trần Mộng Nghiên, phát hiện trên trán nàng không có chút tức giận, lúc này mới yên tâm. Chắc đang gài bẫy mình đây? Mặc dù nói đây là trò nói thật, chẳng qua Dương Minh cũng không dám mạo hiểm. Chuyện với Tiếu Tình tuyệt đối không thể nói ra.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #505


Báo Lỗi Truyện
Chương 505/2205