Chương 504: Thanh Xuân


Dương Minh không tiếp tục đề tài này nữa, mà nhìn về phía xa xa: "Em xem, nơi này đẹp thật"
"Đúng thế, rất đẹp" Trần Mộng Nghiên vừa rồi cũng bị cảnh nơi này hấp dẫn nên nghĩ đến Lam Lăng.
Không chỉ Dương Minh và Trần Mộng Nghiên có cảm giác này, các sinh viên khác cũng thế. Bọn họ từ nhỏ sống ở thành phố, cho đến bây giờ chưa từng thấy nông thôn, cho nên tất cả đều hưng phấn.
Tham gia Đông Lệnh Doanh lần này hầu hết là sinh viên Tùng Giang, nếu không những người khác đã sớm về quê ăn tết rồi.
"Mọi người bây giờ cùng tôi đến khách sạn, chúng ta ăn chút gì đó, sau đó đi trượt tuyết" Vu Ức cầm một lá cờ đỏ nhỏ, dùng loa nói với mọi người.
Mọi người nghe Vu Ức nói như vậy, cũng thấy đói bụng, đều tiến lại gần Vu Ức. Sau đó đi theo Vu Ức đến một nhà hàng nhỏ.
Hiển nhiên Vu Ức đã gọi điện trước. Cho nên mọi người mới ngồi vào bàn, đồ ăn được đưa lên rất nhanh. Mặc dù đều là các món ăn dân dã bình thường, chẳng qua làm rất đẹp mắt, mùi vị cũng ngon.
Mọi người đều đói, vừa ăn vừa khen luôn miệng.
Ăn cơm xong, Vu Ức theo hành trình dẫn mọi người đi trượt tuyết. Ván trượt đã thuê từ trước, Vu Ức phát cho mỗi người một bộ.
"Đây là." Dương Minh không quay đầu lại mà trực tiếp nhắm hai mắt, hắn thấy rõ tình hình cách đó không xa"
Trương Tân lúc này đang đùn đẩy hai thằng thanh niên, trong miệng còn hùng hùng hổ hổ gì đó. Bởi vì cách khá xa, cho nên cũng không thể nghe rõ bọn họ đang nói gì. Chẳng qua Dương Minh có thể thấy miệng bọn họ mấp máy, nhìn vài lần là hiểu. Thì ra hai thằng thanh niên này định trêu chọc Triệu Tư Tư, cho nên Trương Tân mới tức.
Dương Minh đứng dậy, sau đó nói với Trần Mộng Nghiên: "
Anh sang bên kia xem chút, em ở đây với mọi người, đừng qua đó"
"
Vậy. anh cẩn thận một chút." Trần Mộng Nghiên dặn.
"
Không sao đâu." Dương Minh cười nói, sau đó đi về phía Trương Tân. Bên kia Trương Tân đã bắt đầu đánh nhau. Dương Minh không thể không đi nhanh hơn.
Không biết Trương Tân vừa nói gì nên mâu thuẫn giữa hai bên tăng lên. Một trong hai thằng thanh niên đưa tay ra đẩy mạnh Trương Tân một cái. Trương Tân đứng không vững, từ trên sườn dốc ngã xuống.
Triệu Tư Tư hoảng sợ kêu lên: "
Trương Tân."
Dương Minh nhíu mày, hai thằng này thật quá đáng. Trương Tân lăn vài vòng thì va vào một thân cây, dừng lại. Người, mặt, cổ đều là tuyết, trông rất thảm hại.
"
Ai đẩy?" Dương Minh thấy Trương Tân không sao, cũng không thèm để ý đến hắn, trực tiếp đi đến trước mặt hai thằng thanh niên. Dương Minh lạnh lùng cầm ván trượt tuyết đập vào mặt hai thằng.
"
Bốp" một tiếng, hai thằng cũng ngã xuống đất, chảy máu mũi, sau đó lăn dài xuống chân núi.
"
Không sao chứ?" Dương Minh nhìn hai thằng bị rơi xuống một cái, không thèm để ý cắm ván trượt lên mặt tuyết, sau đó nói với Trương Tân.
"
Không sao. hai thằng đó. tao nói Dương Minh, mày ra tay mạnh thế? Hai thằng đó không sao chứ?" Trương Tân không khỏi thầm than, Dương Minh đánh nhau hơn hẳn mình, người ta vừa ra tay là thấy máu.
"
Vậy à? Có quan hệ gì với tao?" Dương Minh cười nói: "Tao nói mày và Triệu Tư Tư sao chạy xa như vậy? Trách không được bị chúng để ý"
Trương Tân đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "
Tao không phải buồn xả sao, tìm chỗ nào đó vắng vẻ xả nước. Vừa quay đầu lại thì thấy Triệu Tư Tư bị hai thằng đó trêu chọc"
"
Mẹ nó, mày đúng là lắm chuyện." Dương Minh lắc đầu: "Đi đi, chúng ta đến chỗ đông người"
"
Hai người đó có quay lại báo thù chúng ta không?" Triệu Tư Tư vẫn có chút lo lắng.
"
Trả thù? Bọn chúng nếu thấy đánh chưa đã, vậy cứ thử" Dương Minh khinh thường nói. không phải hắn xem thường người khác, mà hai thằng này quá kém. Vừa nhìn là biết đám côn đồ kém cỏi nhất, hù dọa người còn được, nhưng đánh nhau thì chẳng ra mẹ gì.
Triệu Tư Tư có chút lo lắng nhìn về phía hai tên côn đồ ngã xuống. Chẳng qua đúng là bị Triệu Tư Tư đoán trúng, hai thằng này đúng là đánh chưa đủ no, không chỉ riêng bọn chúng, còn tìm thêm mấy thằng khác nữa đến.
Hoàng hôn, Vu Ức gọi mọi người đang đi trượt tuyết lại, sau đó nói với mọi người: "
Đêm nay chúng ta thuê một pháo đài ở trên núi, chúng ta không xuống núi nữa. Tổ chức một bữa tiệc tối với các món nướng"
Đám sinh viên đều vui vẻ đồng ý. Ở trong thành phố không có cơ hội như thế này. Mày dù muốn dã ngoại ở trên đường, đội quản lý thị trường cũng không đồng ý ý.
Đi tới pháo đài đã thuê từ trước, mắt mọi người sáng rực lên, thật đẹp. Tối nay nơi này sẽ thuộc về các sinh viên.
Pháo đài cổ kính giống một ngôi biệt thự. Mọi người vào trong đại sảnh, hai bên hành lang có rất nhiều phòng.
Vu Ức đưa chìa khóa cho mọi người, hai người một phòng. Đương nhiên vẫn có phòng trống, cũng có thể cho một người một phòng. Chẳng qua đến đây toàn đôi yêu nhau hoặc bạn thân, không ai ở một mình một phòng.
Thu xếp xong, Vu Ức lấy các thứ ra, mọi người cũng tranh thủ bê các thứ ra mảnh đất trống trước pháo đài.
Bữa tiệc tối bắt đầu trong không khí vui vẻ.
Nhưng không ai chú ý đến hai bóng đen đi theo các sinh viên đến nơi này. Sau khi thấy đám sinh viên đã yên ổn, bọn chúng mới xoay người rời đi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #504


Báo Lỗi Truyện
Chương 504/2205