Chương 50: Hai thằng trộm


Dương Minh như thường lệ đi về phía khu nhà của mình, mở cửa bảo vệ đi lên tầng. Nhưng khi Dương Minh tới tầng nhà mình, không khỏi có chút ngẩn người.
Cửa chống trộm trong nhà lại bị mở rộng ra. Điều này làm Dương Minh lập tức cảnh giác. Bình thường cửa này không bao giờ mở rộng ra, cho dù là mùa hè nóng nực cũng không có tình huống như vậy.
Hàng xóm ở thành phố khác với nông thôn. Ở nông thôn, người trong một thôn gần như ai cũng biết nhau, bình thường cũng rất ít khi đóng cửa. Nhưng thành phố lại khác, trong thành phố cho dù là hàng xóm cùng tầng cũng rất ít khi nói chuyện với nhau. Cùng lắm gặp nhau thì gật đầu, về đến nhà sẽ lập tức đóng cửa lại.
Có trộm. Đây là ý nghĩ đầu tiên của Dương Minh. Nghĩ như vậy, Dương Minh không dám khinh thường, vội vàng nhìn một chút tình huống trong phòng.
Trong nhà Dương Minh có hai thằng đàn ông đang tìm kiếm cái gì đó. Phòng khách đã bị bới tung lên, bây giờ bọn chúng đang ở trong phòng bố mẹ Dương Minh. Hai thằng thi thoảng nói chuyện với nhau một hai câu. Bởi vì cách quá xa nên Dương Minh không có cách nào nghe ra bọn chúng đang nói gì. Dương Minh hối hận, bị hại một lần sao còn không biết chứ. Nếu biết như vậy, thì sớm nên đi mu quyển sách dạy đọc môi người khác. Bây giờ hối hận cũng không kịp, Dương Minh chỉ có thể cẩn thận quan sát hai người đó.
Theo lý thuyết thì lúc này bố Dương Minh đã nên ở nhà chuẩn bị nấu cơm trưa cho Dương Minh. Sao hôm nay lại không ở nhà? Lại đúng lúc trong nhà còn có trộm?
Nhưng Dương Minh bây giờ không nghĩ nhiều được như vậy. Nếu bố ở nhà, như vậy Dương Minh mới càng sợ. Nhìn hai thằng trộm cao to này, bố tuyệt đối không phải đối thủ của bọn chúng.
Dương Minh không dám lơi lỏng, mặc dù hắn thân kinh bách chiến nhưng ai dám cam đoan hai thằng trộm này không phải đám côn đồ hung ác như Cơ Thủy Sinh? Nếu là bình thường, Dương Minh khẳng định sẽ không khẩn trương như vậy. Đối với hắn mà nói, đánh nhau giống như cơm bữa. Người như Cơ Thủy Sinh hắn cũng có thể dễ dàng đối mặt. Cho dù đánh không lại, không phải có thể chạy sao. Nhưng bây giờ thì khác, bây giờ hai thằng nào vào trộm nhà mình. Dương Minh rất rõ ràng tình hình kinh tế trong nhà, tổng cộng tất cả cũng chỉ có mấy vạn, còn có mấy ngàn đồng tiền mặt và của hồi môn của mẹ lúc kết hôn.
Nếu như bị hai thằng này cướp sạch, tình huống trong nhà có thể nghĩ ra ngay, thoáng cai rơi vào tuyệt cảnh. Dương Minh thực ra không quan tâm đến tiền cho lắm. Nhưng bố mẹ mình thì sao? Dương Minh không dám tưởng tượng nếu như tiền trong nhà bị trộm sạch sẽ làm hai người chịu đả kích như thế nào. Dương Minh bây giờ nghĩ đến báo cảnh sát, nhưng hắn lại không có điện thoại di động, cũng không dám xuống tầng dùng điện thoại công cộng. Hắn sợ mình vừa đi, hai thằng này cũng sẽ đi.
Có thể nói đây là lần đầu tiên Dương Minh có cảm giác như gặp đại địch. Dương Minh lắc đầu cười khổ. Mình có thể tiện tay cho một cô bé không quen biết mấy ngàn đồng, mà bây giờ lại phải vắt hết óc để bảo vệ chút tài sản trong nhà.
Khi Dương Minh nghĩ đến cô bé kia, trong đầu lại hiện lên mấy hình ảnh ngắt quãng nhưng rất mơ hồ, làm cho hắn không nắm bắt được. Mà bây giờ không phải là lúc để nghĩ, vấn đề quan trọng là làm như thế nào giải quyết chuyện trước mắt.
Dương Minh khẩn trương, hai thằng trong phòng càng khẩn trương hơn. Đối với bọn họ mà nói, đây là lần đầu tiên đi trộm.
"Mẹ kiếp, lão Dương giấu xổ số ở đâu? Tìm nhiều chỗ như vậy mà cũng không có" Một thằng trong hai gấp đến độ chửi thầm trong lòng.
"Mẹ kiếp, lão Dương giấu xổ số ở đâu? Tìm nhiều chỗ như vậy mà cũng không có" Đột nhiên, một âm thanh truyền vào trong đầu Dương Minh. Dương Minh hoảng sợ, vội vàng nhìn xung quanh nhưng phát hiện trên tầng không có ai khác.
Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là ảo giác. Đang nghĩ đến đây, lại một âm thanh khác truyền tới: "Lừa lão Dương nói là lãnh đạo tìm lão nói chuyện. Lúc này cũng có thể đã biết mình bị gạt, đang trên đường về nhà. Nếu còn không nhanh sẽ không kịp"
Phối hợp những lời này, hai thằng trộm trong phòng tìm càng thêm điên cuồng. Nhưng Dương Minh lại không thấy hai thằng này nói gì.Vậy vừa rồi sao mình lại nghe được? Hắn đã xác định vừa nãy nghe được chính là do một thằng trong phòng nói. Nhưng hai thằng đó không có ai mở miệng mà.
Chẳng lẽ nói, mình có thể nhìn thấy ý nghĩ của bọn chúng. Vừa nghĩ đến đây, Dương Minh lập tức cảm thấy kích động. Từ sau khi đeo đôi kính áp tròng vào, có gì lạ cũng có thể giải thích. Dương Minh rất hưng phấn, cặp kính áp tròng này chẳng những có thể nhìn xa, nhìn xuyên đồ vật, nhìn rõ mọi vật trong đêm tối, lại còn có thể" Nhìn" thấy ý nghĩ của người.
Đây đúng là bảo bối. Vì xác định phát hiện kinh người này, Dương Minh tiếp tục quan sát hai người trong phòng.
Quả nhiên, lại có một vài âm thanh truyền vào trong đầu Dương Minh. Lúc này, Dương Minh có thể nhận ra âm thanh của hai người, khẳng định là ý nghĩ của hai người trong phòng.
"Chỗ này cũng không có. Mẹ kiếp, lão già Dương này giấu đồ bí mật thật" Âm thanh của một người.
"Cũng không biết có kịp thời gian hay không, nếu còn tìm không thấy cũng chỉ có thể buông tha" Một âm thanh khác.
"Cuối cùng nhìn dưới sàn một chút, nếu như không có thì rời đi. Xem ra ông đây không có số giàu. Xổ số" Theo âm thanh này, người trong phòng đã quát lên một tiếng đầy cao hứng" Xổ số"
Hai người trong phòng nhìn nhau một cái, không biết nói gì. Nhưng âm thanh truyền vào trong đầu Dương Minh là" Đi nhanh"
Dương Minh thấy hai tên trộm đang đi ra ngoài cửa, sợ bị bọn chúng phát hiện vội vàng chạy lên tầng năm. Chờ cho bọn chúng xuống tầng liền lén lút đi theo sau bọn chúng.
Nhưng kỳ quái là, sau khi hai người đi ra khỏi nhà, Dương Minh không còn thu được tin tức nữa. Chẳng lẽ bọn chúng không nghĩ gì hết sao? Dương Minh có chút khó hiểu.
Dương Minh thấy bọn chúng không trộm thứ gì trong nhà mà chỉ lấy một tờ xổ số dưới sàn lên, cho nên cũng không khẩn trương lắm. Mặc dù Dương Minh cũng không biết hai người này tại sao lại đi trộm tờ xổ số. Nhưng Dương Minh biết, bố mình không phải người thừa tiền mà mua mấy thứ này.
Dương Minh đi cách xa hai người một chút, hai người này hiển nhiên không phải kẻ trộm chuyên nghiệp, căn bản không nhận ra có người đang theo sát mình, còn đang rất hưng phấn nói chuyện với nhau.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #50


Báo Lỗi Truyện
Chương 50/2205