Chương 498: Xuất phát


"Em lên mạng mà, anh có lên đâu." Dương Minh cười hắc hắc.
"Nếu còn không thành thật nữa thì." Trần Mộng Nghiên dọa Dương Minh.
QQ của Trần Mộng Nghiên hầu hết đều là người quen biết, chia thành từng nhóm như bạn học cấp hai, cấp ba, đại học.
Chẳng qua còn có một nhóm tên QAD.
"Nhóm này là gì?" Dương Minh tò mò nhìn nhóm QAD, hỏi.
"Cái gì?" Trần Mộng Nghiên đâu biết Dương Minh hỏi nhóm nào, vì vậy nói: "Hay là anh lấy tay ra chỉ?"
Dương Minh cười hắc hắc, đầu ngón tay đúng là chỉ một chút, chẳng qua không phải chỉ màn hình máy tính mà chỗ khác.
"A. anh làm gì thế?" Trần Mộng Nghiên cắn môi cố làm cho mình đỡ rên lên lớn hơn.
"Không có gì, chỉ là nhóm QAD kia thôi" Dương Minh nói.
"Không biết" Trần Mộng Nghiên hừ một tiếng không trả lời.
Dương Minh mặc dù có thể dùng thấu thị, nhưng sao có thể nhìn được menu trên máy tính. Nếu Trần Mộng Nghiên không muốn nói, Dương Minh cũng không muốn bỏ tay ra, vì thế đành bỏ qua.
"QQ của em sao lại đặt tên như vậy?" Dương Minh đổi đề tài.
"Không phải vì anh sao?" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh: "Ai bảo anh làm em đau lòng."
"Không có mà. anh còn tưởng rằng em cố ý lập thế cho thấy chúng ta là tình nhân" Dương Minh cười nói.
"Ai thèm" Trần Mộng Nghiên quay đầu lại trừng mắt nhìn Dương Minh.
Đột nhiên một tiếng rú lớn phát ra từ phòng Trương Tân. Hiển nhiên thằng ranh này đã đến giai đoạn nước rút, âm thanh của Triệu Tư Tư cũng rất to.
Dương Minh và Trần Mộng Nghiên ngây ra nhìn nhau, đã trốn vào phòng, vậy mà có thể nghe thấy?
"Phòng này sao lại không có cách âm?" Dương Minh cười khổ nói.
"Không biết mà." Trần Mộng Nghiên cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì.
Người đẹp trong lòng, lại phối hợp với âm thanh dâm đãng của Triệu Tư Tư; Dương Minh nhìn Trần Mộng Nghiên, không nhịn được nữa, hôn vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng.
Trần Mộng Nghiên như biết sẽ xảy ra cái gì, nhắm mắt lại, hôn trả Dương Minh. Không biết từ lúc nào, hai người đã ngã xuống giường.
Rất nhanh hai người chỉ còn áo trong, quần áo khác đã bị ném xuống đất.
"Được không." Dương Minh ôm Trần Mộng Nghiên đang thở hổn hển, nhẹ nhàng nói.
"Anh nói cái gì." Trần Mộng Nghiên chần chờ một chút rồi nói.
"Em biết mà." Dương Minh cười nói.
"Không được." Trần Mộng Nghiên cắn răng nói.
"Hắc hắc, không được cũng phải được." Dương Minh tưởng Trần Mộng Nghiên xấu hổ, không để ý đến, đưa tay xuống dưới.
"Không được. thật sự không được mà. Dương Minh" Trần Mộng Nghiên đột nhiên nắm tay Dương Minh, kiên quyết nói.
"Hả?" Dương Minh sửng sốt một chút, ngạc nhiên nhìn Trần Mộng Nghiên: "Em không thích?"
"Em." Trần Mộng Nghiên lắc đầu, có chút xấu hổ nhìn Dương Minh: "Xin lỗi. Dương Minh. không phải em không thích. chẳng qua em."
"Không chuẩn bị tốt?" Dương Minh cười khổ nói: "Bỏ đi, không sao, anh không ép em"
"Không phải, Dương Minh, em không phải không chuẩn bị. Thực ra từ lúc yêu anh, em biết sẽ có ngày này, nhưng mà em." Trần Mộng Nghiên do dự một chút.
"Vậy em." Dương Minh càng thêm kỳ quái. Nhìn vẻ mặt của Trần Mộng Nghiên, không giống đang đùa mình, hình như có gì bất đắc dĩ.
"Em đến cái kia. còn chưa hết." Dương Minh hỏi như vậy, Trần Mộng Nghiên đành phải lí nhí nói: "Thực ra lúc trước em đã biết ý của anh, vừa nãy em vào toilet xem đã hết chưa, nhưng mà."
Dương Minh chợt hiểu ra. Trần Mộng Nghiên vừa nãy không chịu đi tắm cũng là vì vậy. Hơn nữa nàng vì mình mà chạy vào toilet. Dương Minh rất cảm động, ôm chặt lấy Trần Mộng Nghiên, nhỏ giọng nói: "Không sao mà, là anh quá nóng lòng, không sao"
"Thực ra hôm nay đã là hôm cuối, ngày mai là hết. Anh đừng vội được không?" Trần Mộng Nghiên thấy vẻ mặt của Dương Minh, còn tưởng hắn thất vọng, an ủi hắn.
"Yên tâm, Mộng Nghiên, anh thật sự không nghĩ gì mà. Hai ta cứ ôm nhau mà ngủ" Dương Minh biết rõ nguyên nhân, càng thêm thoải mái hơn.
Ít nhất. Trần Mộng Nghiên đã có chuẩn bị về mặt tâm lý, cái này tốt hơn bất cứ thứ gì. Dương Minh thực ra không thích cái loại cưỡng ép. Hắn cảm thấy làm như vậy chính là do mưu mô. Hai người yêu nhau phải tự nguyện. Khi tình cảm đến, các chuyện khác chính là nước chảy thành sông.
"Hay là. nếu anh rất muốn, em giúp anh?" Trần Mộng Nghiên không biết Dương Minh đang nghĩ gì. Thấy hắn ngẩng đầu nhìn trần nhà, nàng do dự một chút, rốt cuộc đã chủ động mở miệng nói.
Thực ra để nàng chủ động nói ra đúng là hơi khó. Trần Mộng Nghiên vốn là một cô bé kiêu ngạo, Dương Minh nếu bảo nàng, nàng còn có thể nhận, nhưng bây giờ.
"Giúp anh?" Dương Minh sửng sốt một chút, chẳng qua hắn lập tức hiểu rõ ý của Trần Mộng Nghiên: "Giống như trong rạp chiếu phim lần trước?"
"Vâng." Trần Mộng Nghiên lí nhí nói.
Dương Minh lại có một ngọn lửa thiêu đốt trong lòng. Không có cách nào, ai bảo Trần Mộng Nghiên mở miệng khiêu khích hắn. Tình cảm hai người tăng lên, Trần Mộng Nghiên đã không còn xấu hổ nhiều với Dương Minh, cho nên chẳng muôn rửa tay, lấy khăn lau, sau đó ôm Dương Minh mà ngủ.
Sáng hôm sau Trần Mộng Nghiên vào toilet, lúc ra liền hưng phấn nói với Dương Minh: "Hết rồi, em đi tắm"
Dương Minh gật đầu nói: "Vậy em nhanh một chút, lát nữa Trương Tân và Triệu Tư Tư tỉnh đó"
"Hai người bọn họ đã dậy, chẳng qua không ra ngay được đâu" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt, chỉ vào phòng Trương Tân, nhỏ giọng nói.
Dương Minh hiểu ý Trần Mộng Nghiên, cười hắc hắc rồi nói: "Vậy em mau đi đi"
Quả nhiên đúng như lời Trần Mộng Nghiên nói, hơn nửa tiếng sau vẫn không thấy Trương Tân và Triệu Tư Tư ra. Dương Minh và Trần Mộng Nghiên mặc quần áo xong, hai người này mới từ phòng ngủ đi ra. Trương Tân còn không ngừng che miệng mà ngáp dài.
"Không phải chứ?" Dương Minh ra vẻ kinh ngạc nói: "Hơn tám giờ rồi, tao nhớ hôm qua mày đi ngủ lúc tám giờ. Mười hai tiếng, vẫn buồn ngủ sao?"
"." Trương Tân nhìn Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, bực mình nói: "Hai người cứ thế mà ngủ?"
"Mày nói nhảm gì thế, không ngủ chẳng lẽ làm cái gì khác?" Dương Minh nói: "Mày không ngủ?"
"Tao cũng ngủ. ngủ" Trương Tân có chút xấu hổ. Thực ra cả tối qua hắn ngủ không đủ ba tiếng.
Trần Mộng Nghiên che miệng cười trộm, Triệu Tư Tư đỏ mặt muốn tìm một lỗ mà chui vào.
Chờ Trương Tân và Triệu Tư Tư đánh răng rửa mặt xong, đã đến giờ xuất phát. Dương Minh nói: "Đi, chúng ta ăn sáng xong là đến giờ"
Bốn người xách cặp xuống lầu. Đi qua phòng bảo vệ, Trương Tân còn nói với lão Vương: "Lão Vương, chúng tôi đi, phiền lão trông phòng giúp"
"Đi đi, yên tâm" Lão Vương híp mắt nói.
Mười giờ năm phút, xe bus của trường đã dừng lại trước cổng, bốn người Dương Minh lên xe. Theo chân bọn họ còn có bốn người, trong đó có một đôi yêu nhau, còn lại là hai nam sinh, là người của hội sinh viên.
Trên xe không nhiều người lắm, tổng cộng mới 20 người, còn có không ít ghế trống. Nếu như không phải điều kiện" Không được thi trượt" kia, tin rắng số người tham gia sẽ nhiều hơn.
Chẳng qua như vậy cũng tốt, bởi vì số lượng có hạn nên đảm bảo chất lượng. Nếu không nhiều người sẽ loạn, tăng khả năng xung đột.
Dương Minh, Trương Tân, Trần Mộng Nghiên và Trương Tân ngồi ở ghế gần cuối, sau đó một người ra vẻ ban tổ chức đến kiểm tra phiếu trong tay bọn họ, thấy không vấn đề gì, liền phát cho mọi người một túi đồ sinh hoạt.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #498


Báo Lỗi Truyện
Chương 498/2205