Chương 497: Dương Minh ghen tỵ?


"Cơ hội tốt phải biết nắm bắt" Trương Tân cười cười nhìn Dương Minh.
"Cái gì mà cơ hội tốt, đêm nay nghỉ ngơi cho tốt vào" Dương Minh có chút xấu hổ.
"Hắc hắc, tao không nói nữa, tự mình nắm bắt" Trương Tân nhét một hộp bao cao su vào tay Dương Minh.
Tối Trương Tân và Dương Minh tắm xong, sau đó bảo hai cô gái đi tắm. Triệu Tư Tư thoải mái đáp ứng, nhưng Trần Mộng Nghiên lại có chút kỳ quái, không tắm.
"Em sao thế?" Dương Minh có chút khó hiểu nhìn Trần Mộng Nghiên, nhỏ giọng nói.
"." Trần Mộng Nghiên chỉ đỏ mặt lắc đầu.
Trương Tân ngồi bên xem Tv nên Dương Minh không tiện hỏi nhiều. Tưởng rằng Trần Mộng Nghiên xấu hổ. Dù sao Trần Mộng Nghiên cũng đâu có bẩn, tắm hay không không quan trọng.
Triệu Tư Tư tắm xong, bốn người bắt đầu thu dọn hành lý cần mang đi trong ngày mai. Trương Tân lấy ba lô du lịch của Điền Đông Hoa, nhét hết mọi thứ vào đó.
Nhìn ba lô rất to, thực ra mang về chắc chẳng còn gì, tất cả đều sẽ chạy vào trong bụng hắn.
"Ngủ chứ?" Trương Tân nhìn Triệu Tư Tư, đề nghị: "Anh thấy vừa hết kỳ thi, mọi người đều mệt, đi nghỉ chứ?"
"Mới 8h mà?" Dương Minh ngẩng đầu nhìn đồng hồ.
"Khụ khụ." Trương Tân ho khan một tiếng, nháy nháy Dương Minh, sau đó nói: "Dương Minh, mày không mệt sao?"
"Ách. mệt. đúng là hơi mệt." Dương Minh hiểu ý của Trương Tân, thì ra con lợn lòng của thằng ranh trỗi dậy.
"Vậy chúng ta đi ngủ chứ?" Trương Tân hài lòng vì câu trả lời của Dương Minh, cười hắc hắc nói.
"Ừ, ngủ thôi" Dương Minh gật đầu.
Triệu Tư Tư và Trần Mộng Nghiên nhìn nhau bất đắc dĩ. Chẳng qua Triệu Tư Tư vẫn nghe theo, cùng Trương Tân vào phòng.
"Còn chúng ta?" Nhìn Trương Tân đóng cửa, Dương Minh nhún vai.
"Em không biết. hai người đúng là kẻ đấm người xoa" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt nhỏ giọng nói.
"Vậy. chúng ta xem Tv một lát" Dương Minh cũng có chút xấu hổ. Trần Mộng Nghiên không phải con ngốc, nhất định nhìn ra vở kịch vừa rồi của mình và Trương Tân.
"Được." Trần Mộng Nghiên cũng hiểu sớm như vậy đã đi ngủ với Dương Minh, đúng là có chút xấu hổ. Lát nữa khi cả hai đều mệt, nằm trên một giường sẽ thoải mái hơn.
Dương Minh cầm lấy điều khiển bật Tv, sua đó đưa điều khiển cho Trần Mộng Nghiên: "Xem gì?"
"Em cũng không biết, xem gì cũng được" Trần Mộng Nghiên cầm lấy điều khiển, bật mấy kênh, tìm một tiết mục ca nhạc. Bởi vì Trương Tân và Triệu Tư Tư đã đi ngủ, mặc dù không biết bọn họ ngủ thật hay ngủ giả, chẳng qua không dám mở tiếng quá to, sợ ảnh hưởng đến bọn họ.
Chẳng qua rất nhanh hai người biết Trương Tân đang làm gì. Trong phòng Trương Tân đột nhiên truyền ra tiếng rên rỉ không ngừng.
Trần Mộng Nghiên mặc dù giả vờ không nghe thấy, chẳng qua mặt không khỏi nóng ran. Dương Minh còn thầm mắng thằng ranh Trương Tân không biết e ngại, vừa mới vào phòng đã làm nhau như vậy chứ?
Chẳng qua mắng là mắng, Trương Tân lại không nghe thấy, âm thanh trong phòng càng lúc càng lớn. Trần Mộng Nghiên không thể giả vờ không nghe thấy nữa, giả vờ nữa không khéo bị nói là con điếc.
"Chúng ta về phòng đi? Phòng khách không cách âm" Dương Minh nghe thấy mà ngứa ngáy trong lòng. Nhìn khuôn mặt xinh xắn của Trần Mộng Nghiên, hắn không nhịn được.
"Vâng." Trần Mộng Nghiên gật đầu.
"Vậy thì đi. sao em còn ngồi." Dương Minh nhẹ nhàng nói.
"Anh vào trước đi, em vào toilet một chút" Trần Mộng Nghiên đỏ mặt nói.
"Vậy em đi đi" Dương Minh không nghĩ nhiều, còn tưởng Trần Mộng Nghiên xấu hổ.
Dương Minh vào phòng ngủ, sau đó rất nhanh dọn dẹp giường, mở hộp bao cao su mà Trương Tân đưa cho, lấy một cái bỏ xuống dưới chăn, sau đó vứt số còn thừa vào ngăn kéo. Làm xong, Dương Minh thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn ra cửa. Thấy Trần Mộng Nghiên đã từ toilet đi ra, đang do dự đi về phía phòng mình.
Dương Minh vội vàng ra vẻ không có việc gì bật máy tính lên.
"Ồ? Dương Minh, anh vẫn chưa ngủ sao?" Trần Mộng Nghiên còn tưởng Dương Minh đã lên giường đợi mình.
"Không, anh xem một chút" Dương Minh cười nói.
"Hay là chúng ta lên mạng một lát? Em vẫn chưa buồn ngủ." Trần Mộng Nghiên xấu hổ nhìn giường đơn của Dương Minh. Hai người ngủ trên đó không vấn đề gì, nhưng phải ôm nhau mới có thể ngủ.
"Được, em muốn lên QQ không?" Dương Minh hỏi.
"Cũng được ạ, lâu rồi em không lên" Trần Mộng Nghiên gật đầu, cúi người xuống đăng nhập vào QQ.
Bởi vì bàn học trong trường đều thiết kế cho một người, nên Trần Mộng Nghiên không có chỗ ngồi khác.
"Ngồi lên đùi anh đi." Dương Minh vừa nói rồi rất tự nhiên ôm eo Trần Mộng Nghiên, ôm nàng đặt lên người mình.
"A." Trần Mộng Nghiên duyên dáng kêu lên một tiếng, nhưng vẫn ngồi lên đùi Dương Minh. Cứ như vậy nàng dùng máy cũng dễ dàng hơn. Dù sao đang ngồi trên đùi Dương Minh, Trần Mộng Nghiên chỉnh lại tư thế, tìm một vị trí thoải mái nhất.
Trần Mộng Nghiên bật QQ, đọc mấy tin nhắn, hầu hết đều là bạn học gửi, còn có của bạn học hồi đại học. Chỉ có một tin làm Trần Mộng Nghiên nhíu mày.
Tin nhắn như sau: "Bà xã yêu quý, em đang làm gì?"
Làm Trần Mộng Nghiên nhíu mày đó là người gửi tin nhắn không phải Dương Minh.
"Ai đó?" Dương Minh nhìn máy tính, hỏi.
"Dương Minh. em và người này không có vấn đề gì. thật đó." Trần Mộng Nghiên càng hoảng sợ, tưởng Dương Minh tức, vội vàng giải thích.
"Người đó là ai?" Dương Minh không trả lời, tiếp tục hỏi.
"Dương Minh. em thực sự không có vấn đề gì với hắn. Anh nếu không tin, em cho anh xem nhật ký, đều là hắn nói" Trần Mộng Nghiên hoảng hốt nói.
"Đây là máy của anh, đâu ra nhật ký?" Dương Minh thản nhiên nói.
"Cái này." Trần Mộng Nghiên ngẩn ra, ủy khuất quay đầu lại nhìn Dương Minh: "Anh. không tin em?"
"Cái gì mà không tin em?" Dương Minh cố ý hỏi.
"Không tin em và hắn không có vấn đề gì?" Trần Mộng Nghiên chu miệng nói.
"Ha ha, ai nói anh không tin?" Dương Minh đột nhiên cười nói: "Anh chỉ hỏi đó là ai mà thôi"
"Đáng ghét. Làm người ta tưởng anh nghi ngờ em." Trần Mộng Nghiên tức giận trừng mắt nhìn hắn: "Em nói rồi mà, tại sao em có thể chat với hắn, hắn còn có thể nói với em, thì ra là người xa lạ. Không đúng, người xa lạ sao có thể chat với em?" " Có thể là hacker mà?" Dương Minh biết trên mạng có nhiều trang web cho phép như vậy, cho nên cũng không có gì là lạ.
"Thì ra là thế, thật đáng ghét" Trần Mộng Nghiên nhỏ giọng nói: "Em còn sợ anh giận nữa cơ"
"Anh sao có thể giận. tính em, anh còn không biết sao?" Dương Minh cười cười, tay đã bắt đầu không thành thật luồn vào trong áo Trần Mộng Nghiên.
"A. đừng có mà làm hỏng áo em đó" Trần Mộng Nghiên vì chuyện vừa nãy nên cũng không cản Dương Minh lại.
"Hắc hắc, sợ hỏng thì mau cởi áo ra" Dương Minh cười nói: "Em còn chưa nói người đó là ai?"
"Anh đã gặp rồi đó, chính là tên Trâu Nhược Quang kia. Không biết hắn tìm được QQ của em từ đâu, sau đó toàn nói những lời làm người ta tức giận. Em đã xóa nick hắn, vậy mà hắn còn có thể chat với em, phiền chết đi được" Trần Mộng Nghiên bất đắc dĩ nói.
"Thì ra là thằng này. Anh thấy nó muốn ăn đánh" Dương Minh nói xong lại cảm thấy không đúng. Trần Mộng Nghiên rất phản đối mình dùng bạo lực? Mình nói như vậy, nàng sẽ không giận?
Chẳng qua lần này Trần Mộng Nghiên lại không giận, chỉ thở dài nói: "Đánh. bỏ đi, chúng ta không để ý đến hắn là được"
"Được, nghe lời em." Tay Dương Minh thuận lợi đạt đến mục đích.
"A. đừng làm loạn" Trần Mộng Nghiên không nhịn được kêu lên: "Không phải đang lên mạng sao. anh làm gì thế."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #497


Báo Lỗi Truyện
Chương 497/2205