Chương 485: Người Tôn gia?


Một sinh viên mới vào đại học, một nghiên cứu sinh. chênh lệch thật sự rất lớn. Nghĩ đến đây, Tôn Hồng Quân lắc đầu, nhưng chỉ cần hai đứa nó muốn là được.
Đúng lúc này cửa phòng làm việc vang lên tiếng cốc cốc.
"Vào đi" Tôn Hồng Quân nói.
"Chủ tịch Tôn, ngài tìm chúng tôi?" Mấy chuyên gia đi vào
"Ừ, mấy người lại đây nhìn xem" Tôn Hồng Quân nói: "Đây là cuộc họp ở chi nhánh, các người kiểm tra giúp tôi"
"Vâng" Mấy chuyên gia mặc dù kỳ quái tại sao Tôn Hồng Quân lại có hứng thú với cuộc họp ở chi nhánh như vậy, nhưng chủ tịch sai, bọn họ sao dám chậm trễ. Vì thế liền chia nhau ngồi xuống, chăm chú quan sát màn hình.
Lúc này đến lượt Dương Minh nói. Dương Minh cũng không có cách nào. Tôn Khiết rõ ràng là ép mình lên ghế điện.
Dương Minh cũng chẳng còn cách nào, bất đắc dĩ cầm lấy bản kế hoạch hôm qua đã thảo luận với Tôn Khiết tối qua, đọc. Dương Minh bây giờ rất bất đắc dĩ nhưng không có biện pháp. Tất cả mọi người nhìn hắn, hắn cũng không thể nào chạy được.
Chẳng qua mới đầu Dương Minh hơi mất bình tĩnh, nhưng dần dần Dương Minh cũng bắt đầu thao thao bất tuyệt. Năng lực giải thích của Dương Minh vốn đã mạnh, hơn nữa tối qua cũng đã hiểu rõ đôi chút về bản kế hoạch này, vì thế cũng không khó khăn gì nói ra. Có nhiều từ ngữ chuyên ngành Dương Minh không hiểu, nói ra không đủ ý, nhưng người nghe vẫn hiểu được. Các cán bộ cao cấp ngồi đây đều có một ảo giác Dương Minh là một" chuyên gia thổ địa"
Dương Minh nói, Tôn Hồng Quân cũng hiểu. Dương Minh nói quá rõ ràng. Sớm biết như vậy, lão đã không cần tìm chuyên gia làm gì.
"Cậu ta nói thế nào?" Tôn Hồng Quân không phải người trong ngành, vừa nghe liền hiểu được lời Dương Minh nói, nên khá vui vẻ.
"A. chủ tịch Tôn, thứ tôi nói thẳng, người này sợ rằng không phải trong ngành này?" Một chuyên gia do dự một chút, rồi nói. Bởi vì hắn nghe ra giọng của Tôn Hồng Quân. Nhưng vì trách nhiệm với công ty, hắn không dám nói láo. Chỉ có thể thử dò xét thái độ của Tôn Hồng Quân.
"Ừ, hiển nhiên rồi, chẳng qua tôi thấy cậu ta nói rất có lý" Tôn Hồng Quân rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của Dương Minh. Một sinh viên khoa công nghệ thông tin mà có thể nói được như vậy đã rất được. Hơn nữa Tôn Hồng Quân bây giờ có thể hoàn toàn tin rằng Dương Minh nhất định lâm trận phát huy tài năng, không hề bàn mưu trước với Tôn Khiết. Nếu không Dương Minh không thể nào không hiểu những từ ngữ chuyên nghiệp.
"Không sai, những lý lẽ của cậu ta rất đúng. Nhưng cách nói không quá chuyên nghiệp, hơn nữa rất nhiều đều là ý tượng mới có. Mặc dù khá mới mẻ nhưng không có quá nhiều tác dụng trong thực tế" Chuyên gia nói.
"Tôi cảm thấy rất tốt. Đúng, các anh đi làm việc của mình đi" Tôn Hồng Quân bảo mấy chuyên gia rời đi. Sau đó gọi điện cho Tôn Tam.
"Lão Tam, vừa nãy Dương Minh nói như thế nào?" Tôn Hồng Quân cười nói.
"Cũng được, tôi cũng hiểu" Tôn Tam cười nói: "Thằng bé này đúng là nhân tài, nói được như vậy là rất tốt rồi"
"Ừ, tôi cũng thấy thế, lão tiếp tục chú ý" Tôn Hồng Quân nói: "Đúng, thuận tiện điều tra cuộc sống riêng của hắn"
"Vâng, lão gia, tôi biết" Tôn Tam đáp.
Trong phòng họp công ty Tôn Khiết, đám cán bộ cao cấp đều trợn mắt há mồm nhìn Dương Minh. Đúng, những lý luận mà Dương Minh đưa ra đều mới lạ, nhưng cách diễn đạt đúng là hơi thiếu chuyên nghiệp.
Mặc dù như vậy những người này vẫn vỗ tay. Không có cách nào, bọn họ biết thân phận thật của Dương Minh. Không biết chừng Dương Minh là người của một công ty địa phương nào đó.
Tôn Khiết khá hài lòng với biểu hiện của Dương Minh. Sau khi cuộc họp kết thúc, Tôn Khiết nói với Dương Minh: "Không ngờ cậu có sức thu hút như vậy, lâm nguy không loạn"
"Hắc hắc, không ngờ đám người này dễ bị lừa như vậy" Dương Minh cười nói.
"Được rồi. Chẳng qua cậu biểu hiện cũng được" Tôn Khiết gật đầu nói với Dương Minh.
"Không có việc gì thì tôi về đây. Tôi sắp thi cuối kỳ rồi, thời gian này giáo vien quản rất chặt, không đi học chắc tôi trượt" Dương Minh nói.
"Được" Tôn Khiết gật đầu: "Có cần tôi bảo người đưa cậu về không?"
"Không cần, tôi bắt taxi" Dương Minh nói.
Nhìn Dương Minh rời đi, Tôn Khiết nở nụ cười. Xem ra biểu hiện của Dương Minh nằm ngoài suy đoán của mình. Không biết bố có ấn tượng gì về Dương Minh.
Dương Minh ra khỏi công ty Tôn Khiết, đầu mơ mơ màng màng. Mình hôm nay ấm đầu hay sao mà đáp ứng đề nghị của Tôn Khiết, làm bạn trai đến nhà cô ta.
Xem ra mình bây giờ đang đóng làm bạn trai của Lâm Chỉ Vận, bây giờ lại thêm Tôn Khiết nữa? Mình đóng giả chuyên nghiệp như vậy sao? Dương Minh không khỏi cười khổ một tiếng.
Nhà Tôn Khiết khác với Lâm Chỉ Vận. Dương Minh không cẩn thận sẽ bị nhìn ra. Hơn nữa Tôn Khiết còn nói mình là chuyên gia công ty địa ốc.
Đây đúng là nói dối không chớp mắt. Chẳng qua đã đến nước này, Dương Minh muốn lùi cũng không được. Dù sao đến lúc đó mình bị Tôn Hồng Quân đuổi đi là cùng chứ gì.
Bắt một chiếc taxi, đến cổng trường, Dương Minh đưa cho lái xe 15 tệ.
Lái xe trả lại Dương Minh hai tệ, sau đó chỉ vào một chiếc xe cách đó không xa: "Dát, xe gì thế này? Ngưu x như vậy sao? Không phải là Rolls Royce sao?"
Dương Minh ngẩng đầu lên, quả nhiên là một chiếc xe cao cấp đang đỗ ở cổng trường. Dương Minh mặc dù không nhận ra xe Rolls-Royce Illusory, nhưng từ bề ngoài có thể biết xe này không rẻ.
Không biết con nhà ai có tiền đến đây học. Dương Minh lắc đầu không muốn để ý đến chuyện này, lấy 2 tệ mà lái xe đưa, đi về phía cổng trường.
Chưa đi được hai bước, cửa Rolls-Royce đã mở ra, từ bên trong có hai người đàn ông đeo kính râm xuống xe, ngăn đường Dương Minh.
"Chờ chút" Một người đưa tay ra ngăn Dương Minh.
Dương Minh nhìn hai người không biết tự lượng sức này, lạnh lùng nói: "Tránh ra"
"Cậu tên Dương Minh?" Người này không để ý lời Dương Minh nói, trực tiếp hỏi.
"Các người là ai?" Dương Minh nhíu mày. Hai người này nói ra tên mình, hiển nhiên là đến tìm mình.
"Cậu không biết, nhưng chủ của chúng tôi muốn gặp cậu" Người này thản nhiên nói.
"Chủ của các người là ai? Gặp tôi làm gì?" Dương Minh hỏi.
"Chủ của chúng tôi, cậu gặp sẽ biết. Về phần làm gì, chúng ta sao có thể biết" Người này nói thẳng.
Chủ? Dương Minh nhìn xe Rolls-Royce phía sau hai người. Mặc dù chưa thấy, nhưng chiếc xe này Dương Minh đã nghe qua. Xe này rất đắt, người bình thường sao có thể lái được.
Người bỏ được nhiều tiền như vậy, Dương Minh đúng là chưa thấy. Xe Vương Tích Phạm chỉ là Mercedes - Benzs600, về phần Tống Hàng hay gì đó, có thể đi xe Audi và Pasate đã rất ngưu rồi.
Tôn gia? Trong đầu Dương Minh đột nhiên nghĩ đến chữ này. Không sai, mình mới từ công ty Tôn Khiết đi ra, bên này đã có người. Không phải Tôn gia thì là ai?
Hơn nữa người có thể bỏ ra nhiều tiền để mua xe như vậy, ngoại trừ Tôn gia Đông Hải, còn có ai nhiều tiền như vậy?
Nghĩ đến đây, Dương Minh nhìn biển số xe, nhưng lại phát hiện không phải biển Đông Hải, mà là một biển nước ngoài.
Dương Minh ngẩn ra, chẳng qua lập tức hiểu. Các xe sang trọng thường thông qua con đường nhập khẩu tiến vào. Các xí nghiệp đầu tư ở nước ngoài có quyền nhập khẩu xe trực tiếp. Cho nên nếu Tôn gia muốn mua xe này, thông qua mấy công ty cũng là chuyện dễ dàng.
Chẳng qua Tôn Hồng Quân coi trọng như mình vậy sao? Chuẩn bị xe xịn như vậy để đón mình?
Đương nhiên Dương Minh cũng hiểu mục đích của Tôn Hồng Quân. Nếu nói dùng xe này đến đón mình, đánh chết Dương Minh cũng không tin. Thân phận thật của mình mặc dù rất ngưu x, nhưng lại không công khai. Thân phận của mình bây giờ chỉ là một sinh viên, căn bản không thể được đãi ngộ như vậy.
Vậy chỉ có một cách giải thích, Tôn Hồng Quân muốn cho mình biết thực lực của Tôn gia. Dùng xe này để dọa mình.
Chẳng qua xe này mặc dù đắt, nhưng Dương Minh có tiền, có thể mua được rất nhiều xe.
Nghĩ đến đây, Dương Minh hỏi: "Người của Tôn gia?"
"Tôn gia gì?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #485


Báo Lỗi Truyện
Chương 485/2205