Chương 483: Tham gia hội nghị cấp cao


"Vâng, chắc là không sai. Mặc dù tôi không hiểu nhưng cảm thấy không phải ra vẻ. Tôi ở bên cạnh quan sát khá lâu, hai người thảo luận rất nhiệt nhiệt, không thể nào có chuyện trước đó đã tập trước. Hơn nữa tiểu thư cũng không biết tôi còn có nhiệm vụ giám sát" Á Di nói.
"Địa ốc?" Tôn Tam lắc đầu, có chút khó hiểu nói: "Hắn không phải học công nghệ thông tin sao, sao lại biết địa ốc" .
"Gì?" Á Di nghe Tôn Tam nói, sửng sốt một chút.
"Không có gì. Được rồi, tôi đã biết, bà không cần làm gì cả" Tôn Tam phân phó.
"Ừm, tôi cũng không biết làm gì mà. Tôi cuối cùng cũng không thể can thiệp vào chuyện đời tư của tiểu thư" Á Di gật đầu nói.
Tôn Tam dập máy, không khí thầm nói: "Dương Minh này xem ra không đơn giản? Không ngờ lại hiểu về địa ốc"
Khi Dương Minh và Tôn Khiết tỉnh dậy, lúc này đã là 8h sáng. Xem ra hai người ngủ chẳng được bao nhiêu. Dương Minh buồn đi toilet nên tỉnh lại.
Hả? Dương Minh tiện tay đẩy thứ trên người ra. sao lại mềm như vậy? Tôn Khiết rên lên một tiếng, Dương Minh biết mình chạm vào đâu rồi.
Hắc hắc, xem ra lúc ngủ mình vẫn sờ sờ ngực Tôn Khiết? Dương Minh cười hắc hắc rút tay về, ngồi dậy. Dương Minh vừa động, Tôn Khiết cũng tỉnh lại, mở mắt ra, mơ màng nhìn Dương Minh: "Mấy giờ?"
"Hơn 8h" Dương Minh nói.
"Hả? Hơn 8h?" Tôn Khiết lập tức tỉnh lại, nhảy dựng lên: "Không được, không được, không kịp rồi, tôi còn phải đến công ty họp"
Dương Minh mơ màng đi vào toilet. Hắn vừa định đóng cửa, Tôn Khiết đã mở cửa toilet ra, đi vào.
Dương Minh đã cởi quần ra được nửa, bị Tôn Khiết làm như vậy không khỏi giật mình. Mặc dù đã *** với Tôn Khiết, nhưng hắn vẫn không thích lúc đi đái bị người nhìn, vì thế vội vàng nói: "Chị muốn gì?"
"Đánh răng rửa mặt, chứ còn làm gì được nữa?" Tôn Khiết vừa nói liền đóng toilet lại, bắt đầu rửa mặt.
"Nhà chị không phải có hai toilet sao? Sao không xuống?" Dương Minh bất đắc dĩ.
"Sao cậu không xuống?" Tôn Khiết hỏi ngược lại: "Tôi ở trên này, tôi chạy xuống không phải là thừa sao? "
"Tôi nhịn gần chết, đi xuống thế nào được. Hay là chị ra ngoài một chút?" Dương Minh cười khổ nói.
"Cậu muốn làm gì thì làm, dù sao cũng đã thấy, thêm lần nữa có sao đâu" Tôn Khiết nói, không thèm để ý đến vẻ xấu hổ của Dương Minh.
Lời này đúng là không sai. Lần trước hai người cũng ở trong toilet, đã chơi nhau. Nhưng bây giờ thì khác. Dýõng Minh nhìn chằm chằm vào bồn cầu. Hắn đúng là không nhịn được nữa. Lớn thế này rồi, sao có thể đái ra quần được.
Không còn cách nào, Dương Minh nhắm mắt lại, cắn răng một cái, bắt đầu xả nước. Dương Minh thầm nghĩ dù sao Tôn Khiết đang rửa mặt, không chú ý mình.
Nửa phút sau, Dương Minh mở mắt ra, đã giải quyết xong. Dương Minh nghiêng đầu nhìn Tôn Khiết. Vừa nhịn lại hoảng sợ, Tôn Khiết đã rửa mặt xong, đang nhìn chằm chằm vào mình.
"Chị. chị nhìn tôi làm gì?" Dương Minh rất xấu hổ, vô ý thức kéo quần lên.
"Ha ha. cậu cũng có lúc xấu hổ à? Hôm qua không phải muốn tôi sao?" Tôn Khiết châm chọc cười nói.
"Ách, cái này khác mà" Dương Minh lắc đầu, nếu đã bị nhìn, Dương Minh liền không cần nữa, mặt dày nói: "Hay là chị cũng cho tôi xem một chút?"
"Tôi? Tôi bây giờ không muốn đi. Hì hì, sợ làm cậu thất vọng" Tôn Khiết cười giảo hoạt.
"Bỏ đi, chị cứ từ từ trang điểm, tôi ra ngoài trước" Dương Minh là đàn ông, không quan trọng vẻ ngoài mấy, cho nên sáng không rửa mặt cũng không sao.
"Hừ hừ, tôi đột nhiên lại muốn đi tiểu, chẳng qua cậu không thấy được" Tôn Khiết chờ Dương Minh ra ngoài, đóng sập cửa lại, cười gian.
"." Dương Minh không nói gì. Tôn Khiết này sao giống trẻ con thế? Dương Minh thầm nghĩ nếu tôi muốn nhìn chị, chị nghĩ mình đóng cửa là có tác dụng sao? Chị mặc quần áo cũng coi như không có.
Chẳng qua Dương Minh cũng không phải là kẻ thích nhìn trộm, cho nên không để ý đến Tôn Khiết.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Dương Minh, hắn mới đi được mấy bước liền nghe thấy cửa toilet bị mở ra. Hiển nhiên Tôn Khiết muốn nhìn xem Dương Minh có đứng ngoài cửa chờ nhìn trộm không. Chẳng qua nàng đúng là đã thất vọng.
Nhìn Dương Minh đi xa, Tôn Khiết có chút khó hiểu, cậu nhóc này bình thường rất háo sắc, sao lúc này lại nghiêm túc như vậy?
Tôn Khiết rửa mặt xong, không kịp ăn sáng, liền cầm một miếng bánh mì đưa cho Dương Minh, mình một miếng, cả hai chạy ra ngoài.
"Đưa tôi đến công ty" Tôn Khiết vừa ăn vừa nói.
"Hả? Đưa chị đi? Đến công ty?" Dương Minh sửng sốt một chút: "Chị không phải biết lái xe sao? Tôi trực tiếp về trường"
"Cậu cùng tôi đến công ty. Phương án này do hai chúng ta cùng hoàn thiện, có những điểm là cậu đề xuất. Cho nên cậu phải tham gia cuộc họp" Tôn Khiết nói.
"Cái này. không phải chứ?" Dương Minh do dự một chút: "Tôi không quen biết gì công ty chị, tôi đi làm gì?"
"Bố tôi sẽ quan sát cuộc họp từ xa, tôi hy vọng cậu có thể lộ mặt" Tôn Khiết nói.
"Như vậy ư." Dương Minh đã đồng ý đến tết về nhà Tôn Khiết, giả làm bạn trai của nàng, cho nên cũng không từ chối yêu cầu lần này của Tôn Khiết.
Tôn Hồng Quân? Ha ha, không biết chừng ngày nào đó mình có cơ hội hợp tác với lão. Mình lộ mặt trước cũng không sao. Hơn nữa cũng coi như giúp Tôn Khiết.
"Được" Dương Minh gật đầu: "Chẳng qua lúc họp tôi mà đoán sai, chị đừng trách tôi đó"
"Hì hì, cậu cứ như tối qua là được" Tôn Khiết cười nói: "Chỉ là một cuộc thảo luận giữa mọi người mà thôi, xảy ra chút sai lầm cũng là bình thường"
"Tối qua? Tối qua như thế nào? Là như thế này hả?" Dương Minh đưa tay sờ sờ người Tôn Khiết.
"Cậu nếu có thể lái xe một tay, vậy thì tùy" Tôn Khiết trừng mắt nhìn hắn.
"Tự động lát, không vấn đề gì" Dương Minh cười nói.
Ngoài miệng Dương Minh mặc dù nói như vậy, nhưng lại không làm thế, mà chuyên tâm lái xe. Khả năng chịu đựng của Dương Minh hơn xa người bình thường. Cho nên Tôn Khiết không ngừng ngáp, Dương Minh lại vẫn tỉnh táo.
Nhìn thấy Tôn Khiết như vậy, Dương Minh cảm thấy mình đã đúng. Để cô ta lái, Dương Minh đúng là lo lắng.
Đến công ty Tôn Khiết, Dương Minh đỗ xe vào bãi, sau đó cùng Tôn Khiết vào thang máy. Công ty Tôn Khiết là thuê ở đây, cho nên trong thang máy không ai nhận ra Tôn Khiết. Hơn nữa bây giờ đã quá giờ đi làm, trên đường đi không gặp nhân viên công ty Tôn Khiết.
Đến công ty Tôn Khiết, Dương Minh đi theo Tôn Khiết trực tiếp tiến vào phòng họp. Phòng họp vốn đang ồn ào lập tức trở nên yên tĩnh.
"Tiểu Trương, cô sang bên kia ngồi" Tôn Khiết nói với thư ký của mình.
"Vâng, giám đốc" Tiểu Trương gật đầu, cầm lấy sổ, bút sang vị trí khác.
"Dương Minh, cậu ngồi cạnh tôi" Tôn Khiết nói với Dương Minh.
Dương Minh không nói gì, gật đầu, ngồi vào vị trí vừa rồi của Tiểu Trương.
Mọi người trong phòng họp rất nghi hoặc. Dương Minh này có lai lịch gì. Có thể tham gia cuộc họp quan trọng của công ty, phải biết rằng người ngồi đây đều là lãnh đạo cao cấp của công ty.
Hơn nữa Dương Minh còn rất trẻ, thoạt nhìn khoảng 20 tuổi. Chẳng lẽ là người Tôn gia?
"Được rồi, Tiểu Trương, bật máy, tổng công ty muốn theo dõi toàn bộ cuộc họp của chúng ta" Tôn Khiết nói.
"Vâng, giám đốc" Tiểu Trương đứng dậy, mở camera trong phòng.
"Bây giờ chúng ta bắt đầu họp" Tôn Khiết nói, trong giọng có sự tự tin và trầm tĩnh khó nói nên lời. Dương Minh nhìn Tôn Khiết.
Tôn Khiết giảo hoạt lúc sáng cùng với Tôn Khiết bây giờ, là một người sao?
"Tôi giới thiệu với mọi người một chút. Đây là cố vấn danh dự công ty chúng ta, giám đốc dự án công ty địa ốc Danh Dương, Dương Minh" Ngay khi Dương Minh đang suy nghĩ, Tôn Khiết đột nhiên giới thiệu hắn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #483


Báo Lỗi Truyện
Chương 483/2205