Chương 479: Gặp mặt


"Hừ? Sao? Sợ à?" Quách Đông Xuyên thấy Bạo Tam Lập ngạc nhiên, tưởng rằng hắn sợ. Lập tức ưỡn ngực chỉ vào Bạo Tam Lập: "Tao và Tôn Khiết nói chuyện, mày đúng đó làm gì, cút mau."
Bạo Tam Lập lúc này đang rất giận. Ở đây là Tùng Giang. Mày cho rằng mình là ai? Chỉ vào mũi Đại ca và Nhị ca của đất Tùng Giang này mà chửi? Có phải mày chán sống rồi không?
Được, cho dù thân phận của mày không bình thường nhưng mày gây sự ở Tùng Giang, cho nên không cần biết mày là ai, mày làm như thế này là quá đáng.
Bạo Tam Lập giơ tay lên đấm tới, đấm cho mắt Quách Đông Xuyên thâm đen.
"Mày. Mày dám đánh tao?" Quách Đông Xuyên tức giận, bắt đầu chửi bới.
Nhưng rất không may, đám đàn em của Bạo Tam Lập thấy Lão Đại đã ra tay, sao có thể đứng im mà nhìn? Lập tức như ong vỡ tổ vây quanh Quách Đông Xuyên, đánh cho một trận.
Tôn Khiết nhíu mày, chẳng qua cũng không nói gì. Nàng không biết mình nên xen vào như thế nào. Bây giờ Bạo Tam Lập coi như đang bảo vệ nàng, vì thế mới ra tay với Quách Đông Xuyên. Nhưng thân phận của Quách Đông Xuyên cũng không bình thường? Phải làm như thế nào.
Nghĩ cũng thấy đau đầu, bởi vì mình mà khiến hai bang phái tranh chấp.
"Bỏ đi thả hắn ra" Tôn Khiết do dự một chút rồi nói.
"Xin lỗi, Tôn tiểu thư. Bây giờ không chỉ là vấn đề giữa hắn và cô. Mà là hắn gây sự ở địa bàn của tôi" Bạo Tam Lập lắc đầu cười nói: "Đây là làm tôi mất mặt"
Tôn Khiết bất đắc dĩ lắc đầu ngậm miệng. Dù sao coi như nàng đã mở miệng nói.
Quách Đông Xuyên ở phía xa xa đang gào khóc. Sau đó bị người nhét vào một chiếc xe 12 chỗ, đưa đi.
"Tôn tiểu thư, cô về như thế nào?" Hầu Chấn Hám hỏi: "Tôi sai người đưa cô về?"
"Không cần, có người đến đón tôi" Tôn Khiết nói.
"Vậy thì được. Tôn tiểu thư, người của cô đến chưa?" Hầu Chấn Hám hỏi.
"Ừ, chắc là đang ở bãi đỗ xe" Tôn Khiết cười cười.
"Được, vậy Tôn tiểu thư, về phần gặp mặt bố cô, thì cũng cần bàn bạc một chút. Cô cũng biết sắp đến tết rồi, khá nhiều việc" Bạo Tam Lập nói.
"Được, tôi sẽ nói với bố tôi" Tôn Khiết gật đầu nói: "Tôi về trước, cảm ơn Bạo tổng và Hầu tổng"
"Đừng khách khí" Hầu Chấn Hám cười nói: "Xe ở đâu? Chúng tôi tiễn cô."
"Không cần" Tôn Khiết do dự một chút. Dù sao Dương Minh đến đón mình, dễ khiến hai người này hiểu lầm.
"Tốt nhất là chúng tôi tiễn cô một đoạn. Đây là địa bàn của chúng tôi, chúng tôi đương nhiên có nghĩa vụ bảo đảm sự an toàn của cô" Bạo Tam Lập vì chuyện vừa nãy nên cũng phải cẩn thận.
Tôn Khiết suy nghĩ một chút, cảm thấy không có gì. Cho dù thấy cũng không sao. Bọn họ cũng không nhận ra Dương Minh. Tôn Khiết gật đầu nói: "Được rồi, cũng ở ngay phía trước thôi"
Tôn Khiết, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám đi đến bãi đỗ xa.
Dương Minh ở bên này vẫn một mực chú ý đến Tôn Khiết. Thấy bọn họ đi về phía này, Dương Minh không khỏi nhíu mày. Mình bị Hầu Chấn Hám thấy thì không sao. Nhưng bị Bạo Tam Lập thấy, lại là việc khác.
Dương Minh trầm ngâm suy nghĩ. Thân phận của mình bây giờ có thích hợp xuất hiện cùng Tôn Khiết không?
Chẳng qua theo tình hình bây giờ, thân phận của mình bị lộ ra là chuyện sớm muội. Mình đã lộ mặt trước Xà ca, cho nên Dương Minh cũng không sợ thân phận lộ ra ánh sáng.
Nghĩ đến đây, Dương Minh không nghĩ nhiều nữa, đứng cạnh xe, chờ ba người đến.
"Hả?" Bạo Tam Lập thấy Dương Minh đứng đó, không khỏi giật mình. Nhìn Tôn Khiết, lại nhìn Dương Minh, không biết sao hai người này lại đi cùng nhau.
Hầu Chấn Hám lại không quá kinh ngạc. Dù sao trước đó Dương Minh đã nói với hắn, cho nên lúc này thấy Dương Minh, hắn chỉ khẽ gật đầu với Dương Minh. Sau đó ra vẻ không quen, đứng ở bên.
"Dương ca, cậu." Bạo Tam Lập do dự một chút rồi nói với Dương Minh.
"Báo ca, thật là trùng hợp, tôi đến đón Tôn Khiết" Dương Minh cười nói.
"Ồ." Bạo Tam Lập gật đầu, trong lúc nhất thời không biết nói gì.
Tôn Khiết cũng nghi hoặc nhìn Dương Minh và Bạo Tam Lập. Hai người này vốn không có quan hệ gì, sao lại biết nhau? Hơn nữa thoạt nhìn có vẻ quen thuộc?
Tôn Khiết không biết đển Bạo Tam Lập gặp Dương Minh là đúng hay sai. Chẳng qua chuyện đã là như vậy cũng chỉ có thể nói: "Bạo tổng, anh quen Dương Minh?"
"Quen, quen, quan hệ sống chết" Bạo Tam Lập cười nói. Hắn cũng nhận ra quan hệ khác thường giữa Tôn Khiết và Dương Minh. Cho nên cố gắng kéo gần quan hệ. Bởi vì Hầu Chấn Hám đưa tin tức của Y tiên sinh đến, Y tiên sinh rất coi trọng hợp tác với Tôn Khiết. Cho nên Bạo Tam Lập mới đối tốt với Tôn Khiết như vậy.
"Ồ?" Tôn Khiết ngẩn ra, Dương Minh và Bạo Tam Lập có quan hệ như vậy sao? Chẳng qua lúc này không tiện hỏi nhiều, nàng chỉ có thể cười nói: "Ha ha, tôi không biết trước đó. Nếu biết thì đã gọi Dương Minh cùng ăn"
"Lần sau đi, có nhiều cơ hội mà" Bạo Tam Lập gật đầu: "Chẳng qua hôm nay có hơi tiếc"
Hầu Chấn Hám đứng đó không nói gì, miệng không khỏi cười thầm. Dương ca đi Đông Hải tán gái, vừa về, sao có thể kịp đến ăn cơm? Chẳng qua Dương ca đúng là quá ngưu? Tôn tiểu thư cũng xử được?
"Nhất định thế" Dương Minh gật đầu: "Lần sau tôi mời mọi người"
"Như vậy đi, không làm phiền nữa, tôi và Bạo tổng về trước" Hầu Chấn Hám kéo áo Bạo Tam Lập. Hắn không biết lát nữa Dương Minh và Tôn Khiết có tiets mục gì. Vì vậy không muốn để Bạo Tam Lập làm bóng đèn.
Thấy Hầu Chấn Hám kéo mình, Bạo Tam Lập cũng vội vàng nói gặp lại. Hắn mặc dù không biết vì sao Hầu Chấn Hám kéo mình, nhưng những chuyện này Hầu Chấn Hám thường có đạo lý của mình. Bạo Tam Lập là người thô lỗ, bình thường không chú ý mấy chi tiết này, cũng không muốn chú ý. Cho nên nghe theo Hầu Chấn Hám.
Tôn Khiết và Dương Minh lên xe. Dương Minh khởi động xe, đi ra khỏi bãi đỗ xe.
"Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?" Tôn Khiết nhìn Dương Minh, hỏi.
"Chuyện gì là gì?" Dương Minh mở đĩa, nghe bản nhạc du dương, hỏi.
"Cậu nói đi? Không cần tôi phải nhắc đó chứ?" Tôn Khiết cười cười nhìn Dương Minh: "Dương Minh, cậu hình như có rất nhiều chuyện không nói với tôi?"
"Ngất. tôi nói Tôn Khiết, tôi nói cho chị thì cũng phải có cơ hội chứ. Bình thường hai ta giao lưu không nhiều mà" Dương Minh cười hắc hắc nói: "Chị cũng biết có một số việc đột nhiên nghĩ đến mới nói. Những lúc nằm trên giường, hoặc trước khi ngủ mới có thể trò chuyện mấy chuyện riêng tư, phải không?"
"." Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh: "Miệng chó không mọc ngà voi"
"Chị sao lại nói vậy? Nếu không chị thử phun ra cho tôi xem xem?" Dương Minh nói.
"Không tranh cãi với cậu. Sao cậu quen Bạo Tam Lập?" Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh.
"Ở cùng buồng trong trại tạm giam" Dương Minh không hề giấu diếm, trực tiếp nói: "Giúp hắn đánh người, chẳng qua lần đó cũng rất thảm thiết, cho nên quan hệ khá tốt"
"Cậu vào trại?" Tôn Khiết quay đầu lại nhìn Dương Minh: "Cậu không phải sinh viên đại học sao?"
"Trước Dương Lệ không nói với chị sao. Tôi là một tên côn đồ. Côn đồ vào trại thì có gì là lạ?" Dương Minh cũng không muốn đề cập đến chuyện của Lâm Chỉ Vận: "Hơn nữa đó là chuyện trước kia, tôi sớm không đi lăn lộn rồi"
"Tôi lúc ấy còn tưởng Dương Lệ nói đùa" Tôn Khiết cười nói: "Thì ra là thật"
"Sao? Xem thường tôi?" Dương Minh hỏi. Thực ra trong lòng Dương Minh không nghĩ như vậy. Nếu Tôn Khiết xem thường mình, sẽ không quan hệ gần với mình như vậy.
"Đâu có, nói vậy nhà tôi là như thế nào, cậu cũng rõ. Hai ta tám lạng nửa cân" Tôn Khiết sợ Dương Minh suy nghĩ nhiều, vội vàng an ủi một câu.
"Được rồi, chị không cần an ủi tôi, tôi biết tôi và chị chênh lệch." Dương Minh cố ý nói như vậy, thực ra hắn chỉ chọc cười Tôn Khiết mà thôi.
"Quay đầu" Tôn Khiết đột nhiên nói.
"Hả?" Dương Minh ngạc nhiên: "Làm gì?"
"Đi khách sạn." Tôn Khiết thản nhiên nói.
"Hả?" Dương Minh trợn mắt há mồm: "Đi khách sạn làm gì? "

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #479


Báo Lỗi Truyện
Chương 479/2205