Chương 478: Kinh biến


"Người khác cho tôi hai chai rượu trắng, tôi mang đến cho lão" Dương Minh cười nói: "Mau mở cửa"
"Ha ha cậu đúng là có lòng" Lão Mã cười cười gật đầu, sau đó mở cửa
Dương Minh cầm hai chai rượu đi vào phòng bảo vệ của lão Mã.
"Sao, có chuyện gì cần lão giúp à?" Lão Mã nhìn Dương Minh, sau đó nói.
"Không có gì, tôi chỉ đến thăm lão mà thôi" Dương Minh không khỏi rùng mình, chẳng qua ngoài mặt rất bình thường
"Vậy à? Không đúng? Cậu mà tốt bụng như vậy sao" Lão Mã hỏi.
"Ha ha, thực ra cũng có chút chuyện." Dương Minh suy nghĩ thật nhanh, hắn đã tìm được lý do khá thích hợp.
"Cậu đó, có chuyện thì cứ nói ra. Cậu tìm một lão già trông cửa như tôi cũng không có tác dụng gì mấy" Lão Mã lắc đầu nói: "Cậu còn gì muốn hỏi nữa à?"
"Chuyện là như thế này, tôi chỉ muốn hỏi xem sau khi Ngô Trì Nhân chuyển đi, phòng làm việc cũ của hắn, bây giờ ai dùng?" Dương Minh lập tức nghĩ ra một lý do
"Ồ? Chuyện này à? Cho nên mới mang quà cho tôi?" lão Mã sửng sốt, không ngờ Dương Minh tìm mình chỉ vì hỏi chuyện này.
"Cái gì mà mang quà chứ. Rượu trắng tôi cũng không uống, cho nên thuận đường mang đến" Dương Minh cười nói: "Hơn nữa người trong trường Hồng Kỳ này tôi biết có mình lão"
"Ừ, chuyện này tôi có thể hỏi giúp cậu, hai chai này tôi nhận vậy" lão Mã thấy chuyện của Dương Minh quá dễ, cũng yên tâm cầm rượu mà hắn đưa.
"Như vậy làm phiền lão, lão Mã" Dương Minh gật đầu. Đây chỉ là lý do tạm thời của hắn. Hắn cũng không trông mong vào việc này có tác dụng gì nhiều.
Giáo viên kia không thể nào giữ đồ của Ngô Trì Nhân lại được, huống hồ là mấy bức thư.
Chẳng qua không phải có câu cố tình trồng hoa, hoa không thấy, vô tâm trồng liễu, liễu thành rừng đó sao? Cho nên Dương Minh nghĩ đến đó liền tùy tiện nói một câu, không biết chừng lại có phát hiện.
Đương nhiên đây là nói sau, bây giờ Dương Minh đang ngồi bên giường lão Mã, nói chuyện cùng lão.
"lão Mã, nhiều năm như vậy rồi mà sao lão vẫn ở trong trường? Lão không có người thân sao? Dương Minh ra vẻ tùy ý hỏi.
"
Người thân." lão Mã không khỏi mấp máy môi, mắt hơi buồn, chẳng qua chỉ trong nháy mắt lão đã che giấu điều này: "Ai, không có, không tìm được."
"
Như vậy, xin lỗi." Dương Minh thấy lão Mã như vậy, không khỏi áy náy.
"
Không có gì, đã là chuyện quá khứ, không sao" lão Mã lắc đầu.
"
lão Mã, nhà của lão không phải ở Tùng Giang?" Dương Minh hỏi tiếp.
"
Ừ, không phải, mãi sau này tôi mới đến đây" lão Mã nói: "Vừa ở đã là từng ấy năm"
"
Lão đúng là không dễ dàng gì" Dương Minh thuận miệng thở dài nói.
"
Đúng, đáng lẽ con cháu đầy nhà." lão Mã lắc đầu.
Dương Minh nghe lão Mã nói như vậy, trong lòng không khỏi khó hiểu. Lão Mã này hình như có chuyện gì đó giấu mình? Nhưng lại không phải giấu hết, mà cố ý để lộ tin tức gì đó.
Dương Minh không khỏi cảnh giác. Không phải lão nhìn ra sơ hở gì chứ? Không đúng, chắc là không đâu. Mình và lão không có quan hệ gì. Chỉ gần đây lấy thân phận một thằng học sinh cũ tiếp xúc với lão. Hơn nữa lần nào cũng có nguyên nhân mà.
Chẳng lẽ mình suy nghĩ quá nhiều? Rất có thể.
"
lão Mã, lão đừng buồn, hay là lúc nào rảnh tôi sẽ đến thăm lão?" Dương Minh thử hỏi.
"
Cậu đến thăm tôi? Đến hỏi tin tức sao?" lão Mã nhìn Dương Minh, hỏi.
"
A?" Dương Minh há miệng ra, lão Mã không phải nhìn ra cái gì đó chứ?
"
Cậu không phải đến hỏi thăm về tin tức của Ngô Trì Nhân sao? Cậu dám nói mình không có mục đích này sao?" lão Mã uống một ngụm rượu, cười nói.
"
Hắc hắc. cái này cũng bị lão nhìn ra" Dương Minh giả vờ xấu hổ. Nhưng trong lòng hắn lại thở dài một hơi. Cũng may không giống như mình nghĩ. Là mình quá nhạy cảm mà thôi.
Chẳng qua bị lão Mã dọa như vậy, Dương Minh cũng không còn tâm trạng hỏi tiếp, nói vài câu rồi đứng dậy ra về.
Nhìn Dương Minh lái xe rời đi, lão Mã vốn có vẻ gần say lập tức trở nên tỉnh táo. Lão già nát rượu liền thay đổi hoàn toàn.
Lão lấy một bức ảnh ở đầu giường ra, xem.
Mà người trong bức ảnh không ngờ lại là Dương Minh và Lam Lăng đang cầm tay nhau.
Dương Minh dừng xe trước cửa câu lạc bộ Bất Dạ Thiên. Bất Dạ Thiên sau khi được sửa chữa lại, bây giờ đã là một trong những tụ điểm ăn chơi giải trí số một số hai Tùng Giang.
Ở nơi này, xe sang trọng dễ dàng nhìn thấy. Xe của Dương Minh cũng không quá bắt mắt.
Sắp đến 9h, Dương Minh nhận được tin nhắn của Dương Minh. Hỏi Dương Minh đã xuống chưa, nàng đã ăn xong.
Dương Minh nhắn lại cho Tôn Khiết, nói vị trí của mình.
Không lâu sau, Dương Minh thấy Tôn Khiết cùng với Hầu Chấn Hám, Bạo Tam Lập ra khỏi cửa Bất Dạ Thiên. Tâm trạng ba người khá vui vẻ, có lẽ vừa nãy nói chuyện khá hiệu quả.
Nhưng đột nhiên Dương Minh giật mình, định nhảy xuống xe lao về phía Tôn Khiết. Nhưng khoảng cách quá xa, nên Dương Minh biết là không thể. Nhưng hắn vẫn vô thức nhảy xuống.
Bởi vì Dương Minh thấy một người lao về phía Tôn Khiết.
Cũng may khi Dương Minh thấy rõ đồ trong tay người này, hắn không khỏi thở dài một hơi. Người đó cầm một đóa hoa hồng trong tay.
"
Tôn Khiết, anh coi như đã tìm được em, tặng em" Thằng đàn ông cầm bó hoa đưa đến trước mặt Tôn Khiết. Đây chính là con trai Lão Đại hắc đạo Cát Đốn – Quách Đông Xuyên.
"
Quách Đông Xuyên, sao anh lại tìm tới đây?" Tôn Khiết nhíu mày.
Ngày hôm nay Tôn Khiết phiền muốn chết. Quách Đông Xuyên này buổi sáng đến Tùng Giang. Sau đó không ngừng gọi điện muốn hẹn nàng. Tôn Khiết đương nhiên trực tiếp từ chối.
Không biết Quách Đông Xuyên hỏi thăm như thế nào mà chạy được đến Bất Dạ Thiên.
Thực ra chuyện này muốn trách thì phải trách Dương Minh. Quách Đông Xuyên sao biết Tôn Khiết đi đâu. Một tên đàn em cùng hắn đến Tùng Giang, đến Bất Dạ Thiên. Sau đó tên này thấy xe AudiR8 của Tôn Khiết ở bãi đỗ xe. Tên đàn em nhìn thấy liền nói cho Quách Đông Xuyên, Quách Đông Xuyên mới chạy đến đây.
"
Tôn Khiết, anh nhớ em, nên đến thăm em" Quách Đông Xuyên tự cho như vậy là rất dịu dàng.
"
." Tôn Khiết nhíu mày: "Quách Đông Xuyên, tôi đã nói rồi, tôi không thích anh. Hơn nữa anh cũng không phải loại người đàn ông mà tôi thích. Giữa chúng ta là không thể"
"
Không, tình cảm có thể bồi dưỡng" Quách Đông Xuyên lắc đầu: "Em cho anh một cơ hội. Anh sẽ chứng minh mình"
Quách Đông Xuyên này thoạt nhìn không giống kẻ lưu manh, hắn tự cho mình là nho nhã. Nếu đối tượng mà hắn thổ lộ không phải Tôn Khiết, mà là một cô nữ sinh, có lẽ đã bị những lời này của Quách Đông Xuyên cưa đổ.
"
Quách Đông Xuyên, đây không phải vấn đề cơ hôi. Mà tôi và anh là không thể" Tôn Khiết kiên quyết nói.
"
Nhưng mà anh." Quách Đông Xuyên thấy Tôn Khiết muốn đi, vội vàng đưa tay ra chắn nàng lại.
"
Anh này, mời anh tự trọng. Tôn tiểu thư đã nói rõ ràng, mời anh về" Hầu Chấn Hám nhíu mày, nói với Quách Đông Xuyên.
"
Mày là ai? Ở đây đâu đến lượt mày nói" Quách Đông Xuyên nói như vậy là bởi vì hắn cho rằng Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập là vệ sĩ của Tôn Khiết. Mình và tiểu thư Tôn gia nói chuyện, vệ sĩ đâu có tư cách.
"
Hả?" Bạo Tam Lập cười cười: "Không đến lượt bọn tao nói chuyện, vậy là mày có quyền nói sao? Nể mặt mày biết cô Tôn Khiết đây, lần này bỏ qua. Mau cút đi cho tao"
"
Mày đang nói với ai? Bảo tao cút? Mày biết tao là ai không?" Quách Đông Xuyên vốn cũng không phải là kẻ kiêu ngạo, nhưng bây giờ đang ở trước mặt Tôn Khiết, bị mấy tên vệ sĩ làm mất mặt. Quách Đông Xuyên sao có thể nhịn được.
Hắn rất tức giận, chỉ vào Bạo Tam Lập nói: "
Chủ của mày nói chuyện với tao còn phải khách khí, mày kiêu ngạo nhỉ? "
"
Chủ?" Bạo Tam Lập sửng sốt, chẳng lẽ là Y tiên sinh? Hắn không dám lập tức nói lại. Bạo Tam Lập nhìn Hầu Chấn Hám, nhưng thấy Hầu Chấn Hám lắc đầu không biết người này, Bạo Tam Lập đã rất tức.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #478


Báo Lỗi Truyện
Chương 478/2205