Chương 467: Hắn tên Mai Nhân Nghĩa


Vào bên trong, Tôn Tam dẫn Dương Minh đến một phòng Vip. Có thể thấy đám nhân viên phục vụ ở đây rất tôn kính Tôn Tam, ngay cả Dương Minh đi theo cũng đối xử rất khách khí.
Từ điểm này có thể biết đây là sản nghiệp của Tôn gia.
"Tam gia, anh Dương, mời vào" Nhân viên phục vụ mở cửa phòng ra cung kính nói.
"Được rồi, cậu xuống đi, có việc gì tôi sẽ gọi" Tôn Tam gật đầu nói với nhân viên phục vụ.
"Vâng Tam gia" nhân viên phục vụ khom người nói.
Dương Minh và Tôn Tam ngồi xuống ghế sô pha.
"Cậu Dương, cậu nhìn xem có phải người này không?" Tôn Tam để một phong bì lên bàn: "Ảnh mà cậu cung cấp cho chúng tôi đã là mấy năm về trước. Người này thoạt nhìn không quá giống, nhưng hình dạng không khác mấy"
Dương Minh không thể đợi được, mở phong bì lấy bức ảnh.
Dương Minh nhíu mày, không sai người này chính là Ngô Trì Nhân. Hình dáng của người này cả đời Dương Minh không thể quên
Mặc dù Ngô Trì Nhân béo hơn trước, mặt tròn hơn, bụng to lên, nhưng coi như không thay đổi nhiều lắm. Tôn Tam lần đầu tiên nhìn thấy Ngô Trì Nhân, do Ngô Trì Nhân ít thay đổi nên mới có thể nhận ra
"Người này cậu nói là Ngô Trì Nhân, nhưng theo thủ hạ điều tra người này tên là Mai Nhân Nghĩa" Tôn Tam nói.
"Cái gì?" Dương Minh giật mình, chút nữa rơi tấm ảnh xuống đất: "Mai Nhân Nghĩa? Hắn tên là Mai Nhân Nghĩa?"
"Ừ?" Tôn Tam thấy Dương Minh kinh ngạc như vậy, rất kỳ quái hỏi: "Sao thế? Cậu biết Mai Nhân Nghĩa?"
"Không nhận ra nhưng đang tìm hắn" Dương Minh gật đầu nói: "Chú xác định người này gọi là Mai Nhân Nghĩa?"
"Tên thật của hắn có phải là Mai Nhân Nghĩa hay không, tôi không biết. Nhưng rất nhiều người trên đường biết hắn. Hắn là một đàn em của Lão Đại Tứ Xà bang, giống như một quân sư vậy"
Tôn Tam nói.
"Tứ Xà bang?" Dương Minh cười lạnh một tiếng: "Như vậy thì đúng rồi, chính là hắn. Hừ hừ, thật không ngờ Ngô Trì Nhân lại là Mai Nhân Nghĩa. Hai người này chính là một"
"Sao? Cậu có thù oán với Mai Nhân Nghĩa?" Tôn Tam khó hiểu hỏi
"Ha ha, oan gia ngõ hẹp. Không ngờ hai kẻ đó là một. Thật trùng hợp" Dương Minh cười nói: "Quá tốt, quá tốt rồi" .
"Cậu Dương, tôi không biết cậu có thân phận gì. Chẳng qua tôi muốn nhắc nhở cậu một câu, Mai Nhân Nghĩa này rất được Tứ Xà bang coi trọng. Cậu nếu như muốn động hắn, sợ rằng Kính Xà sẽ không đồng ý" Tôn Tam nhắc một câu: "Kính Xà chính là Lão Đại Tứ Xà bang" .
"Nhãn Kính Xà? Là Xà Ca sao?" Dương Minh hỏi.
"Ừ, người trên đường đều gọi nó như vậy. Chẳng qua đối với tôi mà nói, nó chỉ là kẻ dưới. Nếu có gì cần giúp, cậu cứ nói" Với thân phận của Tôn Tam, sẽ không dễ dàng hứa với người. Nhưng thấy Tôn Khiết thân với Dương Minh, Tôn Tam vẫn dặn một câu. Đây coi như nể mặt Tôn Khiết.
"Xà Ca ư? Hừ hừ, hắn không chịu? Sợ rằng hắn không dám" Dương Minh nghe xong cười lạnh một tiếng.
Bề ngoài Tôn Tam không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng rất kinh ngạc. Tứ Xà bang đối với Tôn gia mà nói không đáng gì. Nhưng tốt xấu cũng là một bang phái ở Đông Hải. Người thanh niên trước mặt lại không coi Tứ Xà bang vào đâu. Điều này làm Tôn Tam giật mình.
"Được, có gì cần gọi điện cho tôi" Tôn Tam nói.
"Cảm ơn" Dương Minh gật đầu với Tôn Tam: "Chuyện lần này rất cảm ơn chú"
"Không có gì, cậu là bạn của tiểu thư" Tôn Tam nhìn Dương Minh, nói.
Dương Minh lại không hiểu ý ám chỉ của Tôn Tam, chỉ có chút kỳ quái. Tiểu thư của ông nhiều bạn như vậy, mỗi người hàng ngày đều làm phiền ông, không phải bận chết à?
Hôm nay Dương Minh coi như đã hài lòng. Chẳng những biết Ngô Trì Nhân ở đâu, còn biết Mai Nhân Nghĩa chính là Ngô Trì Nhân. Chuyện này quá tốt, bớt được bao chuyện. Chuyện mới chuyện cũ đều tính.
Nhìn xe Audir8 biến mát trong màn đêm, yy trầm ngâm, một lát sau mới rút điện thoại di động ra gọi.
"Alo? Lão Tam, chuyện gì thế?" Một giọng nói trầm ổn vàng lên.
Có thể gọi Tôn Tam như vậy, cũng chỉ có anh em Tôn Hồng Quân. Mà người đang nghe điện chính là Tôn Hồng Quân, người nắm giữa cả Tôn gia.
"Lão gia, có chuyện tôi muốn nói với anh" Tôn Tam nói.
"Rất quan trọng ư? Nếu không phải chuyện quan trọng thì để mai hãy nói. Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ" Tôn Hồng Quân thản nhiên nói.
"Về tiểu thư" Tôn Tam vội vàng nói.
"Ồ?" Tôn Hồng Quân lập tức chú ý. Đối với chuyện của Tôn Khiết, lão rất chú ý: "Chuyện gì, nói đi"
"Thời gian trước tiểu thư bảo tôi tìm giúp một người ở Đông Hải. Tôi lúc ấy không để ý, sai cấp dưới đi làm" Tôn Tam nói: "Chẳng qua tiểu thư nhiều lần giục, nói đây là chuyện của một người bạn rất tốt, bảo tôi mau chóng tìm ra. Vì thế tôi đã dùng đến lực lượng của Tôn gia chúng ta"
"Ừ, nói tiếp" Tôn Hồng Quân tỏ vẻ mình đang chăm chú lắng nghe.
"Không đến một ngày đã tìm được người kia." Tôn Tam nói.
"Việc này có gì chứ? Việc nhỏ như vậy sau này không cần báo với tôi. Tiểu Khiết bây giờ cũng đã lớn, chuyện nó cần làm, chỉ cần không quá đáng, tôi không phản đối. Có lão trông coi, tôi yên tâm" Tôn Hồng Quân lắc đầu cười nói.
"Không phải vậy, lão gia, tôi chỉ nói nguyên nhân câu chyện. Vừa nãy bạn của tiểu thư đến trụ sở ở đường Trung Kiên" Tôn Tam nói tiếp: "Là một cậu thanh niên trẻ tuổi"
"Ồ?" Tôn Hồng Quân lúc này mới thích nghe: "Con trai? Bao tuổi?"
"Thoạt nhìn chắc tương đương tiểu thư. Cụ thể tôi cũng không rõ lắm" Tôn Tam đáp.
"Ừ, tôi biết rồi. Tiểu Khiết cũng nên làm quen mấy người bạn khác giới" Tôn Hồng Quân nói.
"Lão gia, tôi cảm thấy không phải bạn bè khác phái bình thường. Cậu thanh niên đi xe AudiR8 của tiểu thư, hơn nữa tiểu thư cũng nói đó là người bạn rất tốt" Tôn Tam vội vàng nói.
"Vậy sao?" Tôn Hồng Quân trầm ngâm một chút, không biết đang nghĩ gì. Tôn Tam không dám nói tiếp, im lắng chờ đợi. Một lát sau mới nghe Tôn Hồng Quân nói: "Cậu thanh niên đó tên gì? Đang làm gì?"
"Cậu thanh niên đó tên Dương Minh, đang làm gì cũng không rõ, nghe nói là ở Tùng Giang"
Tôn Tam đáp.
"Điều tra, điều tra về cậu Dương Minh này, sau đó nói cho tôi biết" Tôn Hồng Quân phân phó.
"Tôi biết rồi, lão gia" Tôn Tam đáp ứng.
"Tra được cũng không nên làm gì" Tôn Hồng Quân dặn thêm một câu.
"Tôi hiểu" Tôn Tam gật đầu. Lão làm quản gia ở Tôn gia nhiều năm như vậy, hiển nhiên biết chuyện gì nên làm.
.
Trên đường về, Dương Minh gọi điện cảm ơn Tôn Khiết. Tôn Khiết lại cười nói:
"Muốn cảm ơn tôi sao? Như vậy đáp ứng tôi một việc"
"Chuyện gì?" Dương Minh đang khá vui vẻ, mở miệng hỏi: "Chỉ cần tôi có thể làm, chị cứ nói"
"Bây giờ chưa thể nói, chẳng qua cậu đã đồng ý với tôi" Tôn Khiết nói.
"Chị còn chưa nói chuyện gì thì sao tôi có thể đáp ứng?" Dương Minh nghi hoặc, Tôn Khiết này chẳng lẽ đào cái hố bắt mình nhảy vào?
"Nhưng cậu vưa nói chỉ cần việc cậu có thể làm, sẽ làm giúp tôi mà" Tôn Khiết nói.
"Chuyện này cậu có thể làm, hơn nữa rất dễ"
"Được rồi" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Dù như thế nào, Tôn Khiết cũng có ơn với mình. Nếu như cô ấy có việc cần mình, vậy mình không thể từ chối.
"Tốt quá, cậu về Tùng Giang thì gọi điện cho tôi" Tôn Khiết nói: "Tôi có cuộc gọi, không nói vội"
"Được, gặp lại." Dương Minh dập máy.
Tôn Khiết vừa tắt máy, liền nghe cuộc gọi đang ở trạng thái chờ.
"Tiểu Khiết, là bố đây" Tôn Hồng Quân nói.
"Ồ? Bố, muộn như thế này, sao bố còn gọi cho con?" Tôn Khiết nghi hoặc nói: "Bình thường giờ này bố đi ngủ mà?" .
"Bố nhớ con, nên gọi cho con, không được sao?" Tôn Hồng Quân nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #467


Báo Lỗi Truyện
Chương 467/2205